Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307

Lượt đọc: 10763 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2. Chương 3 Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55 Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88 Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112 Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127.
Tiến »
Chương 20.

❊ ❊ ❊

HÀNH TRÌNH BÔ KEO – BUNG LUNG – KALI THOM – VON SAI.

Sáng ngày 29/ 12, đội hình 307 xuất phát sớm, khi mặt trời chưa qua khỏi ngọn cây của rừng Bô Keo, e95 đi đầu đội hình, dọc đường trong hai giờ đầu chúng ta không gặp địch… lúc này phía sau đội hình có tiếng máy bay của ta, và đạn của máy bay trực thăng nhọn đầu bắn ùng oàng … sau đó là các trận đánh của các đơn vị f309 cũng khá khốc liệt, có lẽ ta dùng cỡ trung đoàn, vì nghe hỏa lực cũng như sự chi viện của pháo binh thì biết… dọc đường cũng còn những toán nhỏ lẻ của địch, và chủ yếu ta dùng hỏa lực của xe tăng và bọc thép tấn công, vừa hành tiến vừa bắn, bộ binh trên xe thì bắn AK như bắp rang, những chỗ nghi ngờ có địch, tôi cũng không còn nhớ khoảng cách từ Bô Keo đến Bung Lung là bao nhiêu, nhưng cũng gần lắm. Khi đến Bung Lung, d7 e29 và d7 e31 cùng hai tăng, hai thiết giáp, tách khỏi đội hình… tôi nhảy khỏi xe d7 e29 và cùng tổ trinh sát của e31 nhảy lên xe thiết giáp cuối của đội hình, cùng xe với thủ trưởng của QK5 chỉ huy cuộc hành quân tiến về Von Sai, cũng may là đoạn đường này cũng không xấu lắm, và hai bên đường là khu dân cư nên rất trống trải, cách tim đường vào trong khoảng 50 đến 100 m tùy theo đoạn… dọc đường không gặp sức kháng cự gì của địch, hai bên đường, những thùng chứa vũ khí của địch vứt ngổn ngang, thấy rõ đạn cối, DKZ, B40 B41 nằm trong thùng, có thùng vơi, thùng đầy… dọc theo đường chính, các ngã rẽ rất nhiều, và trinh sát chúng tôi phải giao hội các điểm liên tục, để xác định chính xác vị trí đang hành quân, báo về sở chỉ huy, anh thông tin PRC25 làm việc liên tục, theo ý kiến của người sĩ quan QK…

Tới đầu Phum Kali Thom địch xuất hiện... bắn xối xả về phía ta… nhanh như chớp các xạ thủ súng máy trên thiết giáp, và pháo tăng cũng quay nòng, bắn liên tục vào đội hình địch, d7 e31 rời khỏi xe và tấn công vào Phum… d7 e29 nằm lại trận địa, triển khai hai bên sườn đội hình, phòng ngừa địch tấn công vào hai bên, và phía sau của ta, bộ binh càn lướt theo xe tăng và thiết giáp bụi mù… các trận địa cối của hai đơn vị nhanh chóng lấy phần tử và bắn hỗ trợ cho Bb, cối nổ ùng oàng trong Phum… oanh liệt và hùng dũng nhất là các bác Tăng, vừa bắn vừa càn vào các ngôi nhà tranh… đổ xuống… chồm lên… lướt tới… không thể không nói tới các khẩu đội DKZ, toàn bộ anh em bắn ứng dụng trên vai… chạy… đặt xuống… lửa lóe lên… oàng… oàng… liên tục… nhà cháy… lửa... đổ xuống. Trong máy bộ đàm vị chỉ huy QK liên tục chỉ huy cho anh Thuấn (hay Thuận gì đó, vị sĩ quan này người Quảng Trạch, Quảng Bình, nói rất khó nghe) d trưởng d7 e31, nhắc nhở bộ đội nhanh chóng áp sát mục tiêu… chớm đầu làng tôi thấy hai Pốt (một m, một nữ) bị đạn súng máy của tăng, bắn nát người, ôm trong tay khẩu AT và AK… một thằng Pốt nữa đang bị thương, nằm sấp, hai tay đang cào cấu vào đất, rống lên những tiếng khò… khò... đầu nó máu toàn máu, có lẽ bị miểng pháo hay cối gì đó, BB đã thu súng của thằng này, hai lính 31 đang nhìn nó.

Không còn tiếng bắn của địch, anh em ta quay lại… tôi tiếp cận sâu vào trong Phum cùng vị sĩ quan… bước qua những xác chết của địch. Quang cảnh nơi đây, nói lên tình hình địch đang tháo chạy về hướng sông (Von Sai), vì chúng bỏ lại quá nhiều quân tư trang, nhất là các loại vũ khí đạn dược, rơi vãi khắp Phum…

Ta không có ai hi sinh, chỉ bị thương tám anh em, và cơ bản là nhẹ, tiếp tục chiến đấu tốt.

Đoàn hành quân tiếp tục... càng vào sâu thấy một sự trù phú hơn ở ngoài biên giới, nhà cửa có vẻ sang trọng hơn, cơ bản nơi đây là rừng cao su… đang mùa thay lá…

Cách thị xã Von Sai không xa, pháo thủ xe tăng báo về sau, thấy một chiếc xe của địch đang chạy… và xin ý kiến của chỉ huy… một M113 được điều lên truy kích, và ý định ban đầu là bắt sống… nhưng việc không thành vì chúng chạy nhanh hơn khoảng cách không rút ngắn được, và cuối cùng phải tiêu diệt… chiếc xe loại dân sự nhỏ bị khẩu súng máy trên M113, biến thành một cục sắt cháy bên đường… không biết trên xe có mấy tên, nhưng khi chúng tôi đến, những thân hình đang co quắp, mỡ người nhỏ xuống gặp lửa bùng lên kêu... xèo… xèo (trưa đó nhiều anh em bỏ lương khô nuốt chẳng trôi).

Tiến vào Von Sai, một cảnh tượng vừa trù phú vừa hoang tàn, một thị xã nhỏ với những nét nhà cổ xưa… có sân rải đá cuội… quay ra bờ sông nước chảy lững lờ… thơ mộng... (… nhớ đến con sông quê nhà, thời ấu thơ anh và em cùng tắm chung nơi dòng sông ấy, những chuyến chở muối về nhập kho… dưới ánh trăng bàng bạc… em ngồi nơi mũi thuyền nhìn anh, thò tay xuống nước vúc nước lóng lánh ánh trăng... nhìn anh say… đắm… mơ màng…) cảnh hoang tàn nhà cửa bị bom ta hôm qua… những tên lính Pốt nằm chết ngổn ngang khắp các nẻo đường… nhiều thằng không toàn thây… quạ đen thỉnh thoảng bay lên kêu nghe não nùng (sao xứ sở này nhiều quạ đến thế), khoảng năm mươi tên bỏ xác nơi này mà đồng đội chưa kịp giải quyết cái điều cơ bản nhất.

Lệnh rút quân…

Đoàn xe quay đầu, vị chỉ huy báo về SCH, trên đường về đội hình d7 e29 đi đầu, với một tinh thần cảnh giác cao, vì theo thông lệ chúng dễ quay lại phục kích ta…

Tốc độ quay về rất nhanh… sau đội hình là bụi màu đỏ của đất bazan miền Đông bắc Campuchia cuộn theo… phủ trên đầu những người lính…

Thị xã Bung Lung trước mặt khi trời gần tối… xa xa vẫn còn nghe tiếng pháo hướng 309 vọng về.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2. Chương 3 Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55 Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88 Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112 Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127.
Tiến »