Không Phụ Thê Duyên

Lượt đọc: 10000 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26-1. Chương 26-2. Chương 26-3. Chương 27. Chương 28. Chương 29-1. Chương 29-2. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167-1. Chương 167-2. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177-1. Chương 177-2
Tiến »
Chương 30.

❊ ❊ ❊

Nhìn đến nhi tử nửa năm không thấy, Ý Ninh trưởng công chúa đánh giá trên dưới một phen rồi nói: "Con ta nhìn cao hơn không ít"

Nhiếp Ngật tiếng lên thỉnh an mẫu thân

"Đại ca cũng càng đẹp mắt hơn" Đan Dương Quận Chúa Hứa Điềm cười hì hì nói, đôi mắt to nhìn huynh trưởng không ngừng

Nhiếp Ngật gật đầu nhìn nàng một cái, theo mẫu thân đi vào phòng khách

Nha hoàn sau khi dâng lên trà bánh liền lui xuống, phòng khách chỉ còn mẫu tử ba người ngồi nói chuyện cùng nhau, bất quá chỉ có Ý Ninh trưởng công chúa cùng Hứa Điềm nói, Nhiếp Ngật thần sắc nhàn nhạt mà nghe

Nửa năm không gặp, Ý Ninh trưởng công chúa đối với nhi tử là một lòng quan tâm, bất quá thấy nhi tử thần sắc nhàn nhạt, trong lòng nàng cũng có chút thất vọng, thật sự không biết nói cái gì, cuối cùng chỉ nói, "Sắp đến trung thu rồi, ngày trung thu bổn cung muốn mở tiệc thưởng cúc tại Kim Cúc Viên, đưa thiệp mời các quý nữ thế gia tại kinh thành đến cùng nhau dự yến, Thế Cẩn cũng đến đi"

Nàng mỉm cười nhìn nhi tử, đôi mắt phượng vũ mị mà đa tình khiến cả người nàng thoạt nhìn phong lưu uyển chuyển, quý khí bức người

"Đại ca nếu dự được vậy càng tốt". Hứa Điềm dựa vào bên người mẫu thân cao hứng nói, nhìn về phía tuấn nhan xuất sắc của huynh trưởng, trong lòng tràn đầy cao hứng cùng kiêu ngạo

Đây là Huynh Trưởng cùng một mẹ đẻ ra với nàng, nữ tử thế gia trong kinh thành đều mong muốn gặp được huynh trưởng, bởi vì có vị huynh trưởng xuất sắc này, nàng cũng trở thành đối tượng được đông đảo nữ tử thế gia trong kinh tranh nhau lấy lòng

Nhiếp Ngật vẫn chưa đáp ứng, chỉ nói; "Nếu không có việc"

Ý Ninh trưởng Công chúa làm sao không biết, nếu hắn không muốn đến, lúc nào cũng lấy có việc làm cớ, nàng người mẫu thân này cũng không làm gì được hắn. Chỉ là sang năm trưởng tử liền mười bảy, đã đến tuổi làm mai, đây là trách nhiệm của người mẫu thân như nàng, cũng không thể để việc hôn nhân của nhi tử mặc cho Vệ Quốc công phủ hoặc Hoàng thượng tùy ý định đoạt

Năm đó Ý Ninh trưởng công chúa tái giá cùng trưởng tử Hứa gia Trung Dũng bá, sau cùng Hứa Phò Mã sanh được một nam một nữ, trưởng nữ Hứa Điềm được phong làm quận chúa, ấu tử còn nhỏ vẫn luôn nuôi ở bên người

Tuy nàng không còn là dâu Nhiếp gia, nhưng nhi tử cũng là miếng thịt từ trên người nàng rớt xuống, làm mẫu thân sao có thể không quan tâm? Chỉ là Nhi tử này từ nhỏ đã được ôm vào trong cung, cùng nàng không thân, phần lớn thời điểm nàng chỉ muốn quan tâm hắn, lại không biết quan tâm như thế nào, chỉ có thể lấy cách của mình mà bổ khuyết quan tâm hắn

Thời gian Nhiếp Ngật ở phủ công chúa cũng không nhiều, cự tuyệt Ý Ninh trưởng công chúa giữ lại dùng cơm, ra về trong chiều

Ra khỏi phủ công chúa, Nhiếp Ngật dựa vào vách xe, tay bưng ly trà, an tĩnh nghe Nguyên Võ nhỏ giọng hồi báo

"...... Nghe nói sau khi trở về Tĩnh An Hầu phủ, người của Hoắc thất cô nương đã nóng đến mơ hồ. Tĩnh An Hầu phu nhân đã cho đại phu trong phủ đến xem bệnh cho nàng, hiện đã uống xong thuốc nghỉ ngơi"

"Bệnh thật sự nghiêm trọng?" Nhiếp Ngật khẽ nhíu mày

Rõ ràng ngày hôm trước đại phu có nói chỉ là phong hàn cảm nhẹ, uống vài thang thuốc liền khỏe, như thế nào lại bệnh nghiêm trọng như vậy

"Đại phu Tĩnh An hầu phủ có nói, nếu đêm nay nhiệt hạ, nghỉ ngơi vài ngày liền tốt" Nguyên Võ hàm súc nói, trong lòng có chút rối rắm

Hắn cũng không ngờ tới vị Hoắc Thất cô nương kia sẽ bệnh đến nghiêm trọng như vậy, rõ ràng hôm trước khi biết nàng sinh bệnh, đại phu nói không nghiêm trọng, nào ngờ về đến kinh liền sốt cao, hiện giờ người như đang bị thiêu đốt. Điều này làm cho hắn có chút nóng vội, thân thể quý nữ thế gia yếu đuối, cũng có nhiều cô nương chưa xuất giá qua một trận phong hàn liền hương tiêu ngọc vẫn, hi vọng Hoắc Thất cô nương là người có phúc trạch, bình an không có việc gì mới tốt

Khi trở lại Vệ Quốc Công phủ sắc trời đã tối đen

Nhiếp Ngật trở lại Vệ Quốc Công phủ cư ngụ tại Lăng Vân viện, sau khi dùng qua cơm tối, thay đổi một thân trường bào xanh đen, vuốt ve ngọc bội khá lâu, rốt cuộc cũng đứng dậy đi ra cửa

"Đi thôi" Hắn nói với Hỗ Hưng

Hỗ Hưng lên tiếng, thừa dịp bóng đêm cùng thế tử bọn họ trèo tường ra ngoài

Nguyên Võ: "......" Thế tử người đây là muốn đêm thăm khuê phòng sao?

Sau khi uống thuốc, Hoắc Thù liền nhanh chóng ngủ, chỉ vì thân thể không khỏe, cả người đều mơ mơ màng màng, lâm vào một ít giấc mộng kì quái

Trong mộng, một đôi mắt phượng sắc bén thanh lãnh hấp dẫn tâm hồn nàng

Chủ nhân đôi mắt phượng kia khi xa khi gần, khuôn mặt như bị che bởi một tầng sa mỏng làm người ta không thể thấy rõ, trong chốc lát lại hóa thành đứa bé vài tuổi, dùng đôi mắt thị huyết như sói nhìn nàng, làm nàng phát lạnh cả người, nhịn không được muốn trốn

Hoắc Thù a một tiếng, rốt cuộc cũng mở to mắt

Nàng ngơ ngác nhìn màn màu xanh lá mạ thêu hoa chiết chi phía trên, trong ánh đèn tù mù chỉ có thể đại khái nhìn mơ hồ. Chờ đến khi ý thức mơ hồ được thanh tĩnh, nàng mới duỗi tay lau mồ hôi lạnh trên trán

Cũng không biết do ác mộng hay là do nguyên nhân gì khác, vừa rồi nàng cảm giác dường như có người nhìn mình chằm chằm. Loại cảm giác kinh sợ mà thân lâm vào, làm nàng thật sự cho rằng có người âm thầm nhìn trộm mình

Hẳn là nằm mơ.....

"Ngải Thảo...." Hoắc Thù suy yếu kêu lên một tiếng

Trong chốc lát sau, liền nghe được âm thanh Ngải Thảo vang lên ở gian ngoài, tiếp theo thấy Ngải Thảo đẩy cửa tiến vào, trong tay cầm một chén thuốc nước đen tuyền, nhìn đến Hoắc Thù thật sự muốn vùi đầu trong chăn, trốn tránh thời gian uống thuốc tàn khốc này

"Vừa rồi có ai đã tới sao? Anh Thảo đâu?" Hoắc Thù hỏi

Ngải Thảo vừa hầu hạ nàng uống thuốc vừa nói: "Nô tỳ kêu Anh Thảo về nghỉ trước, một lát sau lại gọi nàng đến gác. Đã trễ thế này làm sao lại có người đến? Nô tì nấu thuốc bên ngoài cũng không gặp người nào"

Hoắc Thù sau khi nghe xong liền cảm thấy mình đã ngủ đến hồ đồ, con người một khi sinh bệnh thường gặp ác mộng, đại loại là như thế

Uống xong thuốc, đầu Hoắc Thù vẫn còn choáng, tinh thần cũng uể oải, lại lần nữa nằm xuống nghỉ ngơi

Trước khi ngủ nàng nghiêng mặt đi, ánh mắt chuyển về phía cửa sổ, một lúc lâu sau mới nặng nề đi vào giấc ngủ

Ngải Thảo dịch dịch chăn cho nàng, thấy nàng ngủ say mới nhẹ nhàng thối lui ra bên ngoài, gọi Anh Thảo đến gác. Khi tiểu thư các nàng nghỉ ngơi, luôn luôn không thích có người ở giường bên cạnh gác đêm, cho nên nha hoàn các nàng khi gác đêm đều ngủ trên giường gian ngoài

Một trận gió thổi đến, cửa sổ không tiếng động mở ra, một người lách cửa sổ tiến vào, nhẹ nhàng đi đến trước giường, dưới ánh đèn tù mù đánh giá người trên giường

Sau một lúc lâu, hắn duỗi tay nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt đỏ ửng của nàng, da thịt nhẵn nhụi non mềm khiến hắn không nhịn được sờ thêm vài lần, cho đến khi nàng nhíu mày, giống như bị kinh hách hắn mới vội vàng thu tay

Hắn nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt sâu thẳm, đem nữ đồng trong trí nhớ xa xăm so sánh với thiếu nữ hiện tại, phát hiện nữ đồng cả người tắm máu trước đây đã lớn, hơn nữa còn trưởng thành..... thành một cô nương mỹ lệ làm nam nhân dễ dàng động tâm

Nghĩ đến cái gì, đôi mắt phượng lại trở nên sắc bén

Nguyên Võ tâm thần không yên đứng bồi hồi dưới tường viện của Lăng Vân viện, thường thường nhìn về phía đầu tường bên kia, bồn chồn trong lòng

Trước đây hắn không nghĩ tới, thế tử luôn luôn lạnh tim lạnh phổi vậy mà lại làm loại chuyện này, nửa đêm không ngủ, chờ đến khi màn đêm buông xuống lại trèo tường ra ngoài, cũng không biết có phải thật sự đi Tĩnh An hầu phủ thăm vị Hoắc Thất cô nương đang sanh bệnh hay không

Nếu bị người tuần tra của Ngũ Thành Binh Mã Tư bắt được, anh danh một đời của thế tử xem như không còn

Trong lúc Nguyên Võ đang lo lắng, cho đến khi trống canh bốn vang lên, đầu tường bên kia rốt cuộc cũng truyền đến động tĩnh, tiếp theo là thấy thế tử cùng Hỗ Hưng bình an quay lại, Nguyễn Võ cảm động đến muốn khóc thét

Thế tử ngài nguyên vẹn trở về rồi, thật sự là quá tốt!

Nhiếp Ngật không hề để ý đến ánh mắt của tùy tùng, trực tiếp trở về phòng, rửa sơ qua mặt, lên giường nghỉ ngơi

Sau khi Nguyên Võ thấy thế tử rốt cuộc cũng đã nghỉ ngơi, lúc này mới có thời gian đi dò hỏi tùy tùng trèo tường ra ngoài cùng thế tử, "Thế tử đêm nay đi đâu?"

Vẻ mặt Hỗ Hưng không sao cả nói: "Hình như là phủ đệ công hầu phủ nào đó, không rõ lắm"

"Ngươi làm sao lại không rõ lắm" Nguyên Võ hận sắt không thành thép

"Ta không biết đường, khi nãy là thế tử mang ta đi, sau đó để ta canh giữ bên ngoài, tự ngài đi vào, ta sao biết được thế tử đi nơi nào" Hỗ Hưng đúng lý hợp tình nói

Nguyên Võ hết chỗ nói rồi, tên ngốc to xác này ngoài điểm công phu tốt thì còn có thể có tác dụng gì nữa đâu chứ hả? Cũng tại tên ngốc to xác này mới có thể được thế tử tín nhiệm, đề bạt bảo vệ bên người

Bất đắc dĩ qua đi, Nguyên Võ đành phải phát huy trí nhớ, mang hoàn cảnh xung quanh trên đường thế tử đi miêu tả với hắn một phen, dưới vẻ mặt cao hứng của Hỗ Hưng, "Hẳn chính là nơi này", gánh nặng trong lòng mới tiêu tan

Rốt cuộc xác nhận đêm nay thế tử đến Tĩnh An Hầu phủ thăm khuê phòng công nương người ta, thân làm cấp dưới, trong lòng có chút cảm động

Thế tử có thể làm đến trình độ này, xem ra vị thế tử phi này không chạy thoát được đâu

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26-1. Chương 26-2. Chương 26-3. Chương 27. Chương 28. Chương 29-1. Chương 29-2. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167-1. Chương 167-2. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177-1. Chương 177-2
Tiến »