Không Có Kiếp Sau

Lượt đọc: 5044 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 112
ollie về nhà

❊ ❊ ❊

Học viện tổng hợp đế quốc tổ chức thi mỗi ba tháng một lần, Mục Căn trừ lần đầu tiên giành được hạng nhất ra, thì mỗi lần thi sau đều…

Vẫy vùng trong nước sôi lửa bỏng.

Nguyên nhân có chi mà lạ: Điểm thi lần đầu dựa vào biểu hiện trong khóa huấn luyện quân sự, còn mấy lần thi sau lại là bài chuyên ngành chánh hiệu, mà bài chuyên ngành của bạn học Mục Căn thiệt sự là —

╮(╯﹏╰)╭

Kỳ thi chuyên ngành đầu tiên yêu cầu làm bánh ngọt nguyên vị, tổng cộng sáu vị giáo sư chịu trách nhiệm chấm thi. Sau khi nếm thử bánh Mục Căn nướng, cả năm vị rủ nhau ngã xuống, duy độc một vị không ngã là giáo sư Cournot ba đầu (← người này chỉ có một đầu xơi bánh, hai đầu khác chưa xơi).

Không thể nói rằng bình thường Mục Căn không cố gắng, cậu cần cù chịu khó lắm ấy chứ, ghi chép bài vừa sạch sẽ vừa nắn nót, xử lý nguyên liệu vừa lẹ vừa đẹp, giả như khoa Ẩm thực mà cho thi lý thuyết, thể nào cậu cũng đạt hạng nhất với số điểm tối đa! Nhưng, cố tình khoa trưởng khoa Ẩm thực lại cho rằng điểm chính yếu nhất trong thi cử là thực hành, nên lần nào ra đề cũng toàn cho chế biến đủ loại nguyên liệu thực tế, nhược điểm bự nhất của Mục Căn lập tức tỏa sáng bần bật.

Giáo sư Cournot bày tỏ: Sống đó giờ chưa từng gặp ai không hợp vào bếp đến vậy đâu!

Mục Căn quả thực chăm chỉ lắm lắm, nhưng điểm môn chuyên ngành quá ư là thấp, lạng quạng có khi năm sau bị đá đít hổng chừng.

Giáo sư Cournot bó tay, buộc phải đề xuất ý kiến thế này: Dùng thành tích môn tự chọn bù vào môn chuyên ngành.

Vì thế, thời kỳ ác mộng của khoa Chỉ huy chiến hạm và khoa Cơ giáp đến rồi đây!

Cả hạng nhất của khoa Chỉ huy chiến hạm và khoa Cơ giáp mà cũng bị đồ đểu giả khoa Ẩm thực cuỗm mất là thế nào!!!

Mỗi lần nhòm cái tướng Mục Căn ngồi chỉnh chỉnh tề tề tại hàng đầu chăm chú nghe giảng và ghi chép bài học, nguyên đám học sinh khoa Chỉ huy chiến hạm và khoa Cơ giáp đều thấy ngứa răng, chỉ muốn tẩn thằng kia một trận nên thân, khốn nỗi đánh hổng lại nó (囧). Do đó, hễ tới giờ lên lớp, ai nấy cũng vội vàng lên đằng trước ngồi, tập trung nghe giảng, tranh nhau trả lời câu hỏi của giáo sư, nhất thời, bầu không khí học hành tại khoa Chỉ huy chiến hạm và khoa Cơ giáp đâm ra sôi nổi hết biết!

Nào đâu hay biết bản thân biến thành động lực khích lệ chúng bạn cố gắng, Mục Căn vẫn hằng ngày cần cù miệt mài tới tới lui lui giữa các khoa. Giờ cậu bận rộn trăm bề, chẳng những phải học môn tự chọn, gấp rút luyện tập môn chuyên ngành, mà còn phải dự thính chương trình học của khoa Chế tạo cơ giới cùng Dobby.

Giá một người máy thiệt quá mắc, nhà Dobby không chi nổi lắm tiền như vậy, Mục Căn cũng không có năng lực giúp đỡ, thành thử hai đứa quyết định tự thân vận động.

Ngày trước, thời điểm nói lời chia tay với bà Dolai, bà tặng Mục Căn rất nhiều bộ sách chuyên nghiệp (còn kèm theo chữ ký), Mục Căn cứ thế vừa học tập vừa mày mò chế tạo người máy đầu tiên. Chờ khi năm nhất sắp kết thúc, người máy của họ đã có hình thái căn bản!

Tuy rằng chế tác rất thô ráp, hình dạng cũng xấu mù, nhưng xài tốt lắm nghen, sức cũng trâu — có thể xách cả con bò bằng tay không lận mà; Động tác cực linh hoạt – biết nấu món cà chua xào trứng ngon tuyệt cú mèo.

Dẫu người máy đã bắt đầu làm việc được rồi, nhưng mọi công tác vẫn phải tiến hành theo trình tự được chuyển vào, hệ thống trí năng của nó còn sơ cấp lắm.

Nhắc đến hệ thống trí năng của người máy này, đây là hàng bác cả cung cấp, hệ thống trí năng bán trong tiệm mắc kinh dị, chả biết bác cả vớ được hàng rẻ từ chỗ nào mà trang bị luôn cho người máy ngay ngày nó thành hình. Dobby mừng chết đi được, tỏ vẻ kiểu gì cũng phải báo đáp bác cả, vì thế, Dobby được bác cả giữ lại hướng dẫn Mục Căn cách làm bánh ngọt quả thông.

Kỳ thi chuyên ngành lâu nay của Học viện tổng hợp đế quốc luôn là giáo sư chính miệng nếm xong mới cho điểm.

Gay là gay ở chính điểm ấy:

Nhà Mục Căn có bảy người máy, mỗi người máy đều là cao thủ lý thuyết, bọn họ có thể sửa đúng từng chi tiết nhỏ trong quá trình Mục Căn chế biến bánh ngọt, cơ mà —

Họ vô phương thưởng thức số bánh đó.

Người máy không có vị giác và khứu giác, bánh ngọt ngon hay dở, bọn họ chẳng cách nào biết được. Mục Căn không qua nổi cửa môn chuyên ngành, người thấy có lỗi nhất là nhóm người máy lấy bác cả cầm đầu.

“Nhất định là tại chúng ta không thể cho tiêu chuẩn nhận xét chính xác, nên điểm môn chuyên ngành của Mục Căn mới nát dữ vậy.”

Bọn họ thấy rõ nỗ lực của Mục Căn, và chính họ cũng âm thầm nỗ lực.

Biết khoa trưởng khoa Ẩm thực mê ăn bánh bao nhà mình, thế là cứ cách ngày lại tặng bánh bao cho khoa trưởng; Không thể nếm được hương vị, họ bèn nghĩ biện pháp nhờ những nhân loại khác ăn thử món Mục Căn làm.

Trước khi Dobby đổ bộ, hết thảy chủ tiệm ở cái phố buôn bán này đều bị lũ người nhà kia hành hạ vật vã, thiệt tình chả ma nào đủ can đảm nếm món ăn của Mục Căn nữa, rồi thì, Dobby vội vàng thế chân ~

Dobby ngơ ngác con nai vàng dòm nhóm người máy trịnh trọng hộ tống mình vô nhà bếp.

Điểm môn chuyên ngành của lớp trưởng Mục Căn rất thấp, Dobby biết chứ, nhưng cậu ta đã nếm bao giờ đâu. Hôm nay vẫn là lần đầu tiên cậu ta may mắn được thưởng thức món ăn lớp trưởng tự tay chế biến.

Dưới ánh nhìn đắm đuối của bảy màn hình tối, Dobby đang muốn cắn một miếng bánh ngọt thiệt to do Mục Căn làm thì —

Olivia trở về ngay sau đó.

Kỳ thi cuối kỳ mỗi năm một lần kết thúc, Học viện quân sự đế quốc rốt cuộc cho nghỉ.

Lúc rời đi, hắn chỉ dẫn theo một người máy là Manh Manh, Olivia chẳng những mang Manh Manh về nhà, mà còn đeo thêm Sừng To.

Olivia dĩ nhiên lái Kham Manh Manh về. Cũng tại xưa kia lang bang khắp chốn làm lắm chuyện xấu xa, nên Kham Manh Manh bị liệt vô sổ đen của kha khá hệ thống, rất nhiều đường bay cấm hắn tiến vào. Hôm nay, sau khi Olivia lên làm thủ lĩnh của Học viện quân sự đế quốc, cộng thêm Kham Manh Manh muốn vận chuyển Sừng To – động vật quốc bảo có nguy cơ tuyệt chủng, lịch sử hắc ám của Kham Manh Manh rốt cuộc được xóa bỏ.

Đến trường kể cũng hổng tệ — Olivia hài lòng nghĩ.

Hắn băng qua đường hàng không đặc biệt của Học viện quân sự đế quốc để về nhà, đường này không tốn đồng phí qua đường nào, nạp nhiên liệu miễn phí không nói, trên đường còn có nhà hàng cung cấp đồ ăn free nữa kìa. Thân là thằng cu vẫn phải sống bám vào tiền sinh hoạt nhà gửi, Olivia hôm nay đã học được cách tiết kiệm rồi. Song cuộc sống tại học viện không cần hắn móc ra xu cắc nào, thường thì học sinh trường quân đội làm nhiệm vụ luôn có đủ thứ trợ cấp, thỉnh thoảng hắn mua vé số còn kiếm được ít tiền… Olivia góp chung khoản tiền ấy với tiền bác cả gửi cho, sau đó tiêu sạch bách trên đường về nhà ~(≧▽≦)/~.

Tuy nhiên, lúc này Olivia không dâng hết của nả cho kẹo nữa, mà mua tặng mỗi người trong nhà một món quà à nghen ︿( ̄︶ ̄)︿.

Bác cả có, bác hai có… Mục Căn cũng có nốt.

Thậm chí hắn còn chuẩn bị vài món quà nhỏ chất đầy mưu mô, dự tính khi có cơ hội sẽ hối lộ Hiệu trưởng Odd và khoa trưởng khoa Ẩm thực.

Khoảnh khắc hành tinh Bạch Lộ gần ngay trước mắt, Olivia khẩn trương đến nỗi con tim muốn tót ra ngoài, nhưng trong thoáng giây phi thuyền chạm đất, hắn tự dưng hết khẩn trương.

Trên bến thuyền đâu đâu cũng là học sinh về nhà, rất nhiều người trong số họ đều mặc đồng phục trắng của Đế tổng, lúc thấy Olivia bước xuống từ đường băng đặc biệt, biết bao người chĩa ánh mắt hiếu kỳ về phía hắn.

Olivia thoạt nhìn thay đổi rất lớn so với năm ngoái.

Hắn cao hơn chừng mười cm! Tuy thân hình vẫn thon gầy, nhưng không khó nhìn ra cơ bắp săn chắc rắn rỏi ẩn dưới lớp áo đồng phục màu đen. Làn da hắn vẫn có chút tái nhợt không khỏe mạnh, song nhờ ngũ quan tuấn tú làm nổi bật, phối với đồng phục đen biểu trưng cho Học viện quân sự đế quốc, Olivia nom vừa đẹp trai vừa lạnh lùng.

Quá trời người nhìn nhìn một hồi liền đỏ ửng cái mặt.

Không ai dám tiếp cận hắn, dù Olivia thoạt trông hút người không thể tả, nhưng khí thế quanh thân đâu phải đồ giả, đã vậy còn đi bằng đường chuyên dụng, cách bến dân dụng mà người khác sử dụng một tầng phòng hộ kiên cố, mọi người chỉ đành ngắm người ấy làm xong các thủ tục trong thời gian cực ngắn, thu hồi phi thuyền khả ái, cuối cùng dẫn một ẻm thú cưng cao ngang ngửa đầu người nhanh chóng lên xe huyền phù bỏ đi.

Olivia không ngồi xe về thẳng nhà.

Lúc đi ngang phố buôn bán, Olivia mang Manh Manh với Sừng To trực tiếp xuống xe.

Trong thư Mục Căn không chỉ một lần nhắc tới phố buôn bán này, đây là nơi Mục Căn và Sigma đi ngang qua mỗi ngày để đến trường. Nhờ thư Mục Căn viết, Olivia biết từng cửa tiệm tại đây và tên các chủ tiệm.

“Chào Tony tiên sinh.” Tạt ngang một tiệm bánh, thấy trong quầy bày bánh bao, Olivia bèn cười, chủ động mang Manh Manh và Sừng To đến gần quầy hàng trước tiệm, đoạn cười chào hỏi ông chủ đang xem báo sau quầy.

Nếu bây giờ mà có học sinh Học viện quân sự đế quốc lảng vảng quanh đây, bảo đảm bị nụ cười trên mặt Olivia dọa giật thót ngay và luôn!

“Xin chào… Ơ?” Ông chủ Tony lên tiếng theo phản xạ, ngẩng đầu nhìn thấy cậu trẻ áo đen đối diện thì đờ hết cả mặt: Cậu này là ai vậy ta? Hông biết nha…

“Con là Olivia…” Olivia muốn tự giới thiệu một tí, dè đâu ông chủ Tony vừa nghe câu mở đầu đã ngắt lời hắn.

“Cậu là Olivia nhà Mục Căn chớ gì! Tôi biết rồi, nhóc ấy nhắc đến cậu suốt à!” Ông chủ Tony lập tức nhoẻn cười, cười tới mức nếp nhăn trên mặt chồng hết lên nhau. “Cậu là học sinh Học viện quân sự đế quốc đúng không? Đây là nghỉ về nhà hả?”

“Dạ ~” Olivia cười càng toe toét, Manh Manh đứng cạnh hắn cũng chào ông chủ Tony, nhưng khiến Manh Manh bất ngờ là: Ông chủ Tony ấy mà biết cả Manh Manh nha! Ổng gọi đúng tên Manh Manh luôn.

Cả ba ba lẫn Manh Manh đều chào hỏi người ta, thế nên Sừng To cũng đứng hổng yên, nó sáp đến trước quầy, “moo” một tiếng với ông chủ Tony.

Sừng To bây giờ rõ là bự chà bá! Ông chủ Tony bị nó hù cho ngồi bệt luôn xuống sau quầy.

Biết Sừng To chỉ chào mình, ông chủ Tony bấy giờ mới ngượng ngùng phủi phủi mông bò dậy.

“Cho nè.” Nhằm an ủi Sừng To bị phản ứng của mình làm tổn thương cõi lòng, ông chủ Tony còn cắt một miếng bánh dâu tây to ơi là to cho Sừng To ăn.

Sừng To liếm liếm miếng bánh ngọt ngào, mọi ủ rũ loáng cái không cánh mà bay vèo.

“Moo ~” Cái thứ tên bánh ngọt này ngon quá chừng hà! Sừng To chưa từng thưởng thức loại đồ ăn này tại trường quân đội, nó sung sướng đánh cái ợ.

Giao quà tặng mua ven đường cho ông chủ Tony xong, Olivia dắt Manh Manh và Sừng To tiếp tục tiến bước, dọc đường đi họ trao rất nhiều lời chào, tặng cực nhiều quà, cũng thu được quà nhiều không kém.

Tuy Olivia không ở đây, song rõ ràng cư dân khu này chẳng xa lạ gì hắn. Hầu như ai quen biết gia đình Mục Căn cũng từng nghe nhắc đến tên hắn.

Olivia cảm thấy ngực nong nóng.

Kế đó, cuối cùng thì, hắn cũng tới cổng nhà mình.

Trái tim đập bang bang.

Ngón tay đặt tại khóa vân tay.

Thế rồi, cửa mở.

Hắn thấy được bác cả bác hai bác ba bác tư… Thấy Dobby đang chuẩn bị xơi bánh, cũng thấy Mục Căn trợn mắt há mỏ nhìn hắn.

—–

Háp pi niu dia các ái phi, trẫm về rồi đây (^o^)/ ~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »