Không Cần Loạn Ăn Vạ

Lượt đọc: 21180 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231
Tiến »
Chương 210
dẫn thần hạ phàm

❊ ❊ ❊

“Ngài tỉnh rồi.”

Bồng Lai chưởng sử nhìn Du Phục Thời đang nằm giữa Bàn Âm Dương trong chủ điện, khàn khàn nói, chưởng sử dùng lực lượng của phàm nhân nhìn trộm Thần hai lần, phải trả một cái giá rất nặng, đời này của ông không thể tiến giai được nữa.

Vốn dĩ chưởng sử đã đến cảnh giới Độ Kiếp hậu kỳ đỉnh, cách phi thăng chỉ còn một bước nữa thôi.

Du Phục Thời chậm rãi mở mắt ra, đồng tử thoáng hiện lên ánh tím sau đó lại lập tức khôi phục lại màu đen tuyền, hắn chống một tay xuống đất, chậm rãi ngồi dậy, nhìn Bồng Lai chưởng sử đang đả tọa cách đó không xa mới nhớ tới sự việc phát sinh lúc trước.

Ngày đó sau khi Du Phục Thời đi theo Bồng Lai chưởng sử trở về Bồng Lai, bước lên chủ điện trên đỉnh Bồ Đề đại thụ, chưởng sử liền đả tọa trong chủ điện, mượn lực lượng của Bồ Đề thần thụ, bắt đầu tính toán vị trí của Trọng Minh Thần.

—— nhìn trộm Thần.

Bồng Lai chưởng sự là đại năng Độ Kiếp hậu kỳ đỉnh, chỉ kém một bước là đã có thể thành Thần, ông không có cách nào tính toán ra được lai lịch của Diệp Tố, cũng nhìn không thấu được Du Phục Thời nên dự cảm đã có chuyện xảy ra.

Sau khi trở về Bồng Lai lại còn nhận được dự báo từ Bồ Đề thần thụ, tam giới rung chuyển dữ dội, hơi vô ý sẽ lật úp ngay lập tức.

Bồng Lai chưởng sử nhớ tới lời nói của Diệp Tố, lại liên tưởng đến bốn vị thượng Thần xa lạ, quyết định trước tiên tính toán vị trí của Trọng Minh Thần.

Bồ Đề là thần thụ, là một vị thượng Thần xuất thân Bồng Lai trong một lần trở về đã tặng tông môn làm lễ vật, lực lượng phi phàm.

Chưởng sử chắp hai tay lại, dâng lên Bàn Âm Dương, liên kết với trận Âm Dương trên mặt đất chủ điện, hai tay ông đẩy lên cao, Bàn Âm Dương cũng theo đó bay lên cao, vượt qua đỉnh điện, cuối cùng hóa thành vô hình.

Nhìn trộm Thần không phải là chuyện dễ dàng, Bồng Lai chưởng sử mạo hiểm cả tính mạng để tính toán vị trí của Trọng Minh Thần, gương mặt bình thường của ông dần rịn đầy mồ hôi, thân thể thỉnh thoảng lại run rẩy.

Du Phục Thời đứng trong điện đợi một hồi lâu cũng không thấy Bồng Lai chưởng sử mở mắt ra, nhàm chán đi tới đi lui trong điện vài vòng, ánh mắt dừng lại trên trận Âm Dương đang không ngừng chuyển động trên mặt đất, cuối cùng cảm thấy hứng thú nên bước vào, ngồi xuống đối diện với chưởng sử.

Diệp Tố khi nào mới tới đây đón hắn?

Du Phục Thời một tay chống cằm, suy nghĩ miên man, nàng còn chưa trả hắn một bình rượu.

Lúc này chưởng sử bỗng nhiên ngửa ra sau mở to hai mắt, toàn bộ lực lượng của Bàn Âm Dương hội tụ vào trong cơ thể ông.

Thấy rồi!

Hai tay đặt trên đầu gối của Bồng Lai chưởng sử siết chặt, hai mắt mở to đến tận cùng, khóe mắt rách ra ứa máu.

Trong làn sương mù mênh mang, ông nhìn thấy Trọng Minh Thần và hai vị tân Thần khác đang bị nhốt lại, cả ba đang không ngừng tìm cách phá trận.

Lực lượng của Bồng Lai chưởng sử khiến Trọng Minh Thần chú ý, ông bỗng chốc xoay người lại, phát hiện có người đang nhìn trộm Thần.

Trọng Minh Thần giơ tay lên rồi lại thả xuống, không đánh tan lực lượng đang nhìn trộm Thần này.

Bồng Lai chưởng sử nhìn thấy ông quay sang nói mấy câu với hai vị tân Thần còn lại, sau đó hai tay đang kết trận của Phật Ma Thần đổi sang một thế khác, Trọng Minh Thần và Trúc Thần song song đặt tay lên vai Phật Ma Thần.

Trong lúc Bồng Lai chưởng sử vẫn chưa hiểu được chuyện gì đang xảy ra thì ông lại nghe được suy nghĩ của Trọng Minh Thần, hoặc nói đúng hơn là thông tin mà Trọng Minh Thần truyền tới.

【 Chúng ta bị gài bẫy bắt nhốt trên đường xuống hạ giới, nếu có tứ Thần xuất hiện, chớ tin! 】

Chỉ nghe được một câu này, Bồng Lai chưởng sử không cách nào thừa nhận thêm lực lượng của Thần được nữa, quá trình nhìn trộm Thần vì thế cũng kết thúc, nguyên thần bị bắn ngược trở về trong cơ thể.

Đau đớn kịch liệt cuồn cuộn ập đến khiến cho Bồng Lai chưởng sử thật lâu mới có thể thanh tỉnh lại, ông nhớ tới câu nói kia của Trọng Minh Thần, lại cắn răng bấm tay tính toán, vậy mà lại phát hiện thế lật ụp của tam giới đã cận kề, hạ giới đã lung lay sắp đổ.

Liên tưởng đến bốn vị thượng Thần trong đại hội tam giới, sắc mặt Bồng Lai chưởng sử liền trắng bệch.

Không kịp nữa rồi sao?

Tuy nhiên, vào ngay lúc này, thanh âm của Du Phục Thời đột nhiên vang lên: “Ta muốn đi tìm Diệp Tố.”

Bồng Lai chưởng sử giật mình sửng sốt, đôi mắt vẫn còn chảy máu chậm rãi nhìn về phía Du Phục Thời: “Ngươi……tiến vào khi nào?”

Trận pháp Âm Dương trong chủ điện Bồ Đề thần thụ một khi bắt đầu vận chuyển, trừ khi là ông dẫn người tiến vào, nếu không sẽ không ai có thể vào được, bởi vì sau khi tiến vào liền có nghĩa sẽ ảnh hưởng đến nhân – quả.

Du Phục Thời nghĩ nghĩ nói: “Lúc ngươi ngẩn mặt lên nhìn trời.”

Bồng Lai chưởng sử ngạc nhiên không thôi: “Yêu Chủ, nếu ngài đã có thể tiến vào vậy có thể cùng ta nhìn trộm Thần một lần nữa có được không?”

Du Phục Thời là Yêu Chủ, thực lực nhất định không thể khinh thường, ít nhất Bồng Lai chưởng sử nhìn không ra cảnh giới của hắn, nếu có thể có được sự trợ giúp của hắn một lần nữa nhìn trộm thần để thay đổi kết quả sắp diễn ra, có lẽ có thể phá được cục diện này.

Giờ khắc này, Bồng Lai chưởng sử đã vứt đại giới phải trả khi một lần nữa nhìn trộm Thần ra sau đầu, trong lòng chỉ có một suy nghĩ: Chỉ cần có thể để ba vị tân Thần xuống được hạ giới, có lẽ sẽ có thể vãn hồi được thế cục lật úp của tam giới.

“Sau khi nhìn trộm Thần xong, là có thể đi tìm Diệp Tố sao?” Du Phục Thời hỏi.

Bồng Lai chưởng sử do dự một lát, gật đầu: “Nếu Yêu Chủ liên thủ với ta dẫn thần hạ phàm, hẳn là sẽ có thể nhìn thấy Diệp Tố.”

Du Phục Thời nghe vậy thì đồng ý.

Bồng Lai chưởng sử một lần nữa khởi động trận Âm Dương, lần này ông không lấy thọ mệnh làm đại giới nữa mà là dùng cơ hội tiến giai của đời này làm đại giới.

Đối diện với đại nạn sắp buông xuống, việc phi thăng của cá nhân không còn nằm trong ưu tiên của Bồng Lai chưởng sử.

Ông dựng lên một đường đi nhìn trộm Thần, mang theo thần thức của Du Phục Thời một lần nữa đi gặp ba vị tân Thần đang bị nhốt.

So với Bồng Lai chưởng sử chỉ thấy mọi thứ mơ hồ thấp thoáng trong một mảnh sương mù dày đặc thì Du Phục Thời lại có thể nhìn thấy rõ hoàn cảnh chung quanh, trước mắt là một thông đạo dài như được đục ra từ khối băng trong suốt, mà giữa thông đạo đó lại có ba người xa lạ đang bị giam cầm không đi đâu được.

Nhóm người Phật Ma Thần cảm nhận được thần thức của Du Phục Thời, thần thức của Du Phục Thời hiện ra một bản sao y đúc người hắn, xuất hiện hoàn chỉnh trước mắt bọn họ.

Ba vị tân Thần trong lúc nhất thời có chút ngơ ngác, bởi vì Du Phục Thời không giống thượng Thần, cũng không giống người hạ giới, thế nhưng thần thức lại có thể xuất hiện trong thông đạo.

“Ngươi là người phương nào?” Trọng Minh Thần cố gắng giao lưu với Du Phục Thời, lần trước ông không cách nào có thể trực tiếp nói chuyện với Bồng Lai chưởng sử được vì chưởng sử không xuất hiện ở trong thông đạo, gần như chỉ là một tia thần thức.

“Trên người hắn có thần thức của Bồng Lai chưởng sử.” Phật Ma Thần nói.

Bọn họ là tân thần vừa mới phi thăng 500 gần đây, đều quen biết với Bồng lai chưởng sử, vì thế nên lần vừa rồi Trọng Minh Thần cũng tùy ý để chưởng sử nhìn trộm Thần.

“Yêu Chủ, ngài có thể phá vỡ trận pháp đang vây khốn ba vị thượng Thần, dẫn bọn họ xuống hạ giới được không?”

Du Phục Thời nghiêng đầu suy tư gì đó, thanh âm của Bồng Lai chưởng sử truyền đến từ đằng xa, hẳn là ông đang nói chuyện với thân thể của hắn trong đại điện.

Không do dự thêm chút nào, Du Phục Thời lập tức bước đến trước màn ánh sáng tạo nên từ trận pháp đang giam giữ ba tân Thần, vươn ra một ngón tay, chấm nhẹ vào trên màn, chậm rãi kéo ra một vết rách, sau đó lại kéo dài vết rách sang hai bên, trực tiếp vẽ ra một cánh cửa.

Hắn nhẹ chạm vào giữa cửa, màn ánh sáng liền sập vào bên trong theo hình cánh cửa đó.

Trọng Minh Thần lập tức xuất hiện bên ngoài màn sáng, hai vị tân Thần còn lại cũng theo sát sau đó, bọn họ đổ dồn ánh mắt về phía Du Phục Thời, nhưng còn chưa đợi bọn họ lên tiếng nói gì thì Du Phục Thời bỗng nhiên biến mất trong thông đạo, Bồng Lai chưởng sử đã chịu đựng không nổi nữa.

“Chúng ta đi!” Trọng Minh Thần dẫn đầu chạy xuống hạ giới, bốn thượng Thần gài bẫy nhốt bọn họ lại nhất định là có mục đích gì đó, nhất định không thể để bọn họ thực hiện được.

Lúc này, thần thức của Du Phục Thời cũng đã trở về thân thể, đập vào mắt hắn chính là mái đầu bạc trắng của Bồng Lai chưởng sử, gương mặt bình thường kia dù nhìn không ra dấu vết gì nhưng khí tức suy bại không cách nào có thể che giấu được.

Du Phục Thời nhìn chằm chằm một hồi, vẫn không hiểu rõ mọi chuyện lắm, chỉ thấy vốn dĩ trên người Bồng Lai chưởng sử có một sợi khí tức màu tím quấn quanh nhưng nay nó đã hoàn toàn biến mất.

“Phá vỡ được rồi.” Bồng Lai chưởng sử nở một nụ cười, ông nhìn về phía Du Phục Thời nói, “Đa tạ yêu Chủ.”

Thế cục lật úp của tam giới mặc dù chưa giảm bớt, nhưng đã dừng lại.

“Ta mệt.” Du Phục Thời chỉ nói như vậy một câu, sau đó liền ngã xuống đất ngủ mất.

Hoặc có lẽ nói ngủ đông thích hợp hơn.

Bồng Lai chưởng sử vẫn luôn ngồi ở chủ điện, chăm sóc Du Phục Thời cho đến khi hắn tỉnh lại.

Lúc này, khi tính toán vận số tam giới một lần nữa, thế cục lật úp cuối cùng cũng đã được hóa giải nhưng Bồng Lai chưởng sử lại phát hiện tam giới vẫn chưa hoàn toàn ổn định, có một góc khẽ có vết rạn.

“Diệp Tố.” Du Phục Thời tỉnh táo lại, bỗng nhiên rất muốn gặp nàng, đứng dậy nói với Bồng Lai chưởng sử, “Ta muốn đi tìm nàng.”

Bồng Lai chưởng sử cũng đứng dậy: “Ta đi với Yêu Chủ.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231
Tiến »