"Hôm nay hiếm khi bản thiếu gia có nhã hứng ra ngoài ăn cơm, ta muốn ngồi ngay chính giữa đây. Các ngươi đi lấy cái bàn tốt nhất lại đây, sau đó trải lên tấm khăn đẹp đẽ nhất, bản thiếu gia muốn dùng bữa một cách thoải mái."
"Tuân lệnh."
Tên đại hán cầm đầu nhận lệnh, liền dẫn theo mấy người đi tới trước cái bàn kia. Tại đó, một thiếu niên và một người đàn ông trung niên đang ngồi.
"Này, cho các ngươi ba hơi thở thời gian, mau cút đi, thiếu gia nhà chúng ta muốn dùng cơm ở đây."
"Ngươi..."
Thiếu niên lập tức nổi giận: "Cái bàn này là chúng ta chiếm trước, dựa vào cái gì mà phải nhường cho các ngươi?"
"Ha ha, ngươi hỏi ta dựa vào cái gì sao?" Đại hán ngẩng cao đầu, lỗ mũi suýt chút nữa chọc lên tận trời.
"Dựa vào việc Vương gia là tồn tại mà ngươi không chọc nổi! Mau cút ngay cho ta, nếu không tin ta bẻ gãy chân ngươi rồi ném ra ngoài cho chó ăn đấy."
Trong mắt thiếu niên thoáng qua vẻ u ám, tay y đã đặt lên bên hông.
Người đàn ông trung niên kịp thời đứng dậy, đè tay lên vai thiếu niên. Ông lắc đầu với thiếu niên, sau đó cười làm lành nói:
"Chúng ta đi ngay, đi ngay đây."
Ông vội vàng giục thiếu niên thu dọn đồ đạc để chuyển sang bàn khác. Có lẽ vì cơ thể bị thương nên cử động có chút khó khăn, y vừa mới nhấc đồ lên, khóe miệng tên đại hán đã lộ ra một nụ cười nham hiểm.
Bộp.
Đại hán tung một cước vào sau lưng người đàn ông trung niên, khiến ông lảo đảo lao về phía trước, ngã chổng vó.
"Đồ vô dụng, đi đứng cũng chậm chạp như rùa bò, đáng đời cho cái thứ như ngươi đi ăn cơm cũng bị uất ức, ha ha."
Thiếu niên quay đầu lại, sững sờ trong giây lát, rồi siết chặt hai nắm đấm.
"Hôm nay ta..."
Y định xông lên, nhưng bị người đàn ông trung niên níu chặt lấy ống quần.
"Đừng xúc động, tuyệt đối đừng xúc động."
Người đàn ông trung niên gần như cầu xin nói.
Thiếu niên siết chặt nắm đấm, cố gắng bình tĩnh lại. Ngồi ở phía bên kia, Triệu Vô Song có thể nhận ra khoảnh khắc thiếu niên nắm tay vừa rồi, y đã tỏa ra uy áp của Nguyên lực. Dường như họ đang cố kìm hãm thực lực của chính mình.
Bên kia, đại hán không rảnh để tâm đến họ, mà bận rộn chạy ngược chạy xuôi, hầu hạ Vương thiếu gia vô cùng chu đáo. Chẳng mấy chốc, chủ quán đã bưng lên mười mấy món ăn lớn, đều là đặc sản của nơi này. Hơn nữa, chưởng quầy còn liên tục xua tay không lấy tiền, họ nào dám thu tiền của Vương gia.
Sau khi ăn uống no nê, Vương thiếu gia cảm thấy khá nhàm chán nên đảo mắt nhìn quanh, bất chợt ánh mắt hắn dừng lại ở một thứ.
"Đi, lấy cái bọc kia lại đây cho ta xem, xem bên trong đựng thứ quỷ gì."
Vương thiếu gia chỉ vào cái bọc màu xanh mà thiếu niên đang đặt trên bàn.
"Tuân lệnh, thiếu gia."
Đại hán nghênh ngang đi tới trước mặt thiếu niên.
"Này, đưa thứ đó cho ta." Hắn ra lệnh một cách hống hách.
Sắc mặt thiếu niên thay đổi ngay lập tức, tay y nhấc lên, đặt cái bọc màu xanh xuống dưới chân. Thứ này họ tuyệt đối không thể để người ngoài nhìn thấy. Người đàn ông trung niên kéo thiếu niên định bước ra khỏi quán.
Xoạt xoạt.
Mười mấy hộ vệ đang đứng xếp hàng bên cạnh Vương thiếu gia lập tức bước tới vài bước, phong tỏa lối ra của tửu quán.
"Chưa đưa đồ mà đã muốn chạy, e là nghĩ mọi chuyện quá dễ dàng rồi. Đưa đây cho ta, để đại thiếu gia đợi lâu, các ngươi cũng đừng hòng sống sót."
Thiếu niên ôm chặt cái bọc trong lòng, bàn tay y lật nhẹ, một thanh trường kiếm sáng loáng xuất hiện trong lòng bàn tay.
"Đừng ép ta ra tay."
Mười mấy tên hộ vệ thấy vậy, đồng loạt chĩa mũi thương về phía y.
"Giết hai tên này cho ta, rồi cướp cái bọc về. Đúng là chán sống rồi, dám công khai đối đầu với Vương gia, bây giờ để cho các ngươi biết kết cục là gì."
Mười mấy hộ vệ dàn trận, thương kiếm từ mọi phía ập tới, khóa chặt đường lui của hai người. Thiếu niên áo đen không hề lộ vẻ hoảng loạn, y kéo người đàn ông trung niên ra sau lưng, Nguyên lực trong đan điền cuồn cuộn chảy dọc theo kinh mạch vào cánh tay, mang lại cho y sức mạnh để điều khiển kiếm khí. Danh tính bại lộ thì cứ bại lộ, còn hơn là nhẫn nhục chịu đựng rồi mất mạng, thiếu niên thầm nghĩ trong lòng.
Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, một chiếc chén rượu bay ngang qua, xoay tròn với tốc độ cao chặn đứng mọi đòn tấn công của binh khí. Rượu bắn tung tóe, trong chớp mắt biến thành ngọn lửa bùng lên dữ dội, cháy rực trước mắt họ. Một vài tên hộ vệ bị dọa sợ, vội vàng lùi lại.
Chiếc chén rơi xuống đất, vỡ tan thành nhiều mảnh.
"Ai? Kẻ nào đang gây rối?"
Đại hán vội vàng quát lớn: "Dám giở trò quỷ trước mặt Vương thiếu gia, ta đảm bảo ngươi không sống quá đêm mai đâu, mau cút ra đây cho ta."
"Không cần tìm nữa, ta ở đây này."
Mọi người nhìn theo hướng phát ra âm thanh, chỉ thấy một thiếu niên thanh tú đang nâng chén nhìn về phía này, hoàn toàn là bộ dạng xem kịch không sợ chuyện lớn.
"Ngươi là cái thứ gì, dám làm càn trên địa bàn của Vương gia, ta e là ngươi..."
Lời thoại kinh điển của tên đại hán chưa nói hết đã bị Triệu Vô Song mất kiên nhẫn ngắt lời.
"Còn ngươi là cái thứ gì? Ngày ngày mượn danh Vương gia để cáo mượn oai hùm, chó săn chính là nói loại người như ngươi đấy."
Lời nói của Triệu Vô Song khiến sắc mặt tên đại hán thay đổi. Hắn vội vàng chỉ vào Triệu Vô Song gào lên:
"Đi giết hắn cho ta, dám bất kính với Vương gia và đại thiếu gia."
Đám hộ vệ vung trường thương trong tay, mũi nhọn chĩa thẳng vào Triệu Vô Song. Triệu Vô Song dùng đũa gắp vài hạt lạc, thuận tay vẩy mạnh. Những hạt lạc đó hóa thành những viên đá có lực đạo mạnh mẽ, xé gió lao tới, trực tiếp đập trúng thân thể đám đại hán.
Mấy tên đại hán xông lên phía trước bị đánh bay lên, sau đó rơi bịch xuống đất, ngất lịm đi.
Tên đại hán chó săn và Vương thiếu gia đều sững sờ. Ngay cả thiếu niên và người đàn ông trung niên cũng nhìn về phía này với vẻ kinh ngạc. Chỉ trong vài hơi thở, Triệu Vô Song đã hạ gục đám hộ vệ của đối phương, thực lực quả thực rất mạnh.
Tên đại hán chó săn nhìn đám hộ vệ nằm gục dưới đất không dậy nổi, không kìm được nuốt nước bọt. Trong số đó có hai tên đầu sỏ thực lực đã đạt tới Võ Hoàng tam trọng thiên, vậy mà trước mặt Triệu Vô Song, ngay cả một hạt lạc cũng không đỡ nổi. Người này rốt cuộc là ai, tại sao lại đột ngột xuất hiện.
"Cho các ngươi ba hơi thở để biến mất khỏi mắt ta, nếu không kết cục sẽ giống như bọn chúng."
Triệu Vô Song nhìn đám hộ vệ đang lăn lộn dưới đất, thản nhiên nói.
Vương đại thiếu gia ngây như phỗng, từ khi sinh ra hắn đã luôn được tôn quý, sống cuộc đời được mọi người cung phụng, làm gì có chuyện bị người ta chỉ mặt khinh bỉ như vậy.
"Ta nói cho ngươi biết, cha ta là..."
Lời của Vương thiếu gia còn đang dở dang, cả người hắn đã bay ra ngoài, xuyên qua cửa lớn, vẽ một đường vòng cung trên không trung rồi đập mạnh vào tấm biển gỗ bên đường. Bởi vì ba hơi thở đã hết.
Tên đại hán chó săn hét lên một tiếng, lăn lê bò toài chạy khỏi tửu quán. Ánh mắt mọi người nhìn Triệu Vô Song cứ như đang nhìn một con quái vật. Vương gia chính là gia tộc bá chủ địa phương, dưới trướng lão gia Vương gia còn nuôi một đám ác tặc tu sĩ vô cùng hung ác, chuyên làm chuyện đốt giết cướp bóc.