Tô Tự Hoài đem cha mình ra so sánh với bản thân, Triệu Vô Song thực sự không ngờ tới. Thế nhưng, vì cô đã nhắc đến người nhà, hắn cũng muốn hỏi cho ra lẽ.
"Tại sao cô lại trốn khỏi nhà?" Triệu Vô Song hỏi.
"Còn không phải tại cha tôi, ép gả tôi cho một kẻ không quen biết." Tô Tự Hoài nhớ lại chuyện xảy ra vài tháng trước, giọng đầy u oán.
"Không quen biết thì sau này ở chung lâu ngày tự nhiên sẽ hiểu nhau, thời gian là liều thuốc tốt nhất." Triệu Vô Song nói.
"Ban đầu tôi cũng nghĩ như anh, nhưng kẻ đó nổi tiếng xấu xa, nghe nói là một tên công tử bột, tôi không thích." Tô Tự Hoài vội vàng lắc đầu.
Triệu Vô Song nhìn vẻ mặt đáng thương của cô, truy hỏi: "Đã không thích thì từ chối là được, tại sao phải bỏ trốn?"
Lời này của hắn chạm đúng nỗi đau của Tô Tự Hoài, cô ủ rũ nói: "Từ nhỏ cha đã thương tôi nhất, nhưng không hiểu sao trong chuyện này ông lại không nhượng bộ nửa bước, nhất quyết bắt tôi gả cho tên công tử bột kia, lấy danh nghĩa là để hai gia tộc kết giao."
Triệu Vô Song đã hiểu, đây chẳng phải là liên hôn gia tộc điển hình sao? Chuyện này ở Thần Võ Đại Lục quá đỗi bình thường.
Rất nhiều tiểu thư gia tộc không có quyền lựa chọn người bạn đời cho mình, có người còn chưa chào đời đã bị định đoạt hôn nhân. Người ta thường nói lệnh cha không thể trái, những người dám bỏ trốn như Tô Tự Hoài thực sự không nhiều.
"Vậy đã trốn ra ngoài rồi, tại sao còn muốn quay về?"
"Tôi... tôi hết tiền rồi." Tô Tự Hoài miễn cưỡng trả lời.
"Hả?" Triệu Vô Song ngẩn người.
"Tôi tiêu hết tiền vào việc ăn uống, mới vài tháng đã sạch bách." Tô Tự Hoài lí nhí.
Triệu Vô Song khẽ cười, Tô Tự Hoài thật vừa đáng yêu vừa buồn cười, đem tiền tiêu hết vào việc ăn, tính cách này đúng là giống hắn.
"Cười cái gì? Nếu tiền của tôi tiêu không hết, cả đời này tôi cũng sẽ không quay về." Tô Tự Hoài hừ hừ nói.
Triệu Vô Song mỉm cười gật đầu. Qua lời nói của cô, không khó để thấy dù Tô Tự Hoài rất bất mãn với hôn sự này, nhưng cuối cùng vẫn chọn về nhà, điều đó chứng tỏ cô vẫn rất có cảm giác thuộc về gia tộc mình.
Chỉ là sau này cô sẽ làm loạn thế nào thì Triệu Vô Song không tưởng tượng nổi, nhiệm vụ của hắn chỉ là hộ tống Tô Tự Hoài về nhà.
Dọc đường đi cũng không gặp nguy hiểm gì, để rút ngắn thời gian, Triệu Vô Song thường chọn đi xuyên qua những vùng đất hung hiểm.
Yêu thú vô cùng sợ hãi khí tức Chân Hoàng trên người hắn, đó là sự áp chế về huyết mạch, yêu thú thực lực thấp kém căn bản không dám lại gần.
Ngay cả những yêu thú mạnh mẽ, dưới khí thế kinh khủng của Triệu Vô Song cũng phải cụp đuôi ngoan ngoãn phục tùng.
Nhìn bề ngoài đây là nhiệm vụ hộ tống, nhưng với Triệu Vô Song thì chẳng có chút độ khó nào.
Dễ dàng kiếm được hai mươi vạn kinh nghiệm, không có gì thoải mái hơn thế.
"Vậy sau khi về nhà, cô định làm thế nào?" Triệu Vô Song tò mò.
"Còn làm thế nào được nữa? Lại lấy thêm tiền rồi chạy tiếp chứ sao." Tô Tự Hoài đã sớm có dự định.
"Ư!" Sắc mặt Triệu Vô Song cứng đờ, hắn còn tưởng Tô Tự Hoài sẽ nói lời gì đanh thép, không ngờ lại là thế này?
"Vậy lần tới tiêu hết tiền rồi thì sao?"
"Lại về nhà lấy, dù sao tôi cũng sẽ không gả cho kẻ đó."
"..."
Triệu Vô Song rất tò mò, rốt cuộc cô sống sót đến bây giờ bằng cách nào? Chẳng lẽ là ngốc nhân hữu ngốc phúc?
"Khụ khụ, cách của cô không phải là kế sách vẹn toàn, một lần hai lần có lẽ còn được, nhưng nhiều lần quá, cô không sợ cha mình trói cô lại sao?" Triệu Vô Song hỏi.
"Ông ấy dám!" Tô Tự Hoài chống nạnh, ra dáng một người phụ nữ đanh đá.
"Cha thương tôi nhất, ông ấy sẽ không làm chuyện đó đâu." Tô Tự Hoài vội vàng phủ nhận.
"Xì!" Triệu Vô Song liếc nhìn vẻ ngây thơ của cô, nếu thực sự thương yêu cô, sao có thể tùy tiện gả cô cho một kẻ công tử bột?
"Cách của cô rốt cuộc không phải kế lâu dài, thôi được, tôi bày cho cô một chiêu, đảm bảo một lần là xong xuôi." Triệu Vô Song mỉm cười nói.
"Cách gì?"
"Tôi giết tên phế vật kia." Triệu Vô Song thản nhiên đáp, nghe giọng điệu bình thản của hắn, dường như giết một người chẳng khác nào giết một con gà.
"Anh điên rồi à?" Tô Tự Hoài trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn Triệu Vô Song.
"Tôi rất tỉnh táo, cách này là hiệu quả nhất, không những đỡ phiền phức mà còn chẳng ảnh hưởng gì đến cô." Triệu Vô Song nói.
"Anh có biết hắn là ai không mà dám nói bừa như vậy?" Đầu óc Tô Tự Hoài rối loạn, cô đã không còn biết suy nghĩ nữa rồi.
"Không cần biết, dù hắn là người của Thần Quốc cũng không sao." Triệu Vô Song nhún vai, vẻ mặt không chút quan tâm.
Tô Tự Hoài im bặt không nói thêm lời nào. Trong mắt cô, Triệu Vô Song thực sự đã điên rồi, đến lời như vậy mà cũng dám nói ra, chẳng màng hậu quả.
Nếu gây ra chuyện gì, rắc rối kéo đến sẽ là vô tận, đây không phải là chuyện đùa.
Triệu Vô Song cũng không 'dụ dỗ' thêm, việc có quyết định thực hiện hay không là chuyện của cô. Rắc rối Triệu Vô Song gây ra còn ít sao? Thêm một cái cũng chẳng sao, bớt một cái cũng chẳng ảnh hưởng.
Đúng lúc hai người đi tới một thung lũng, không khí ngưng trệ trong không gian khiến Triệu Vô Song chú ý.
Thần thức phóng ra, quan sát tình hình xung quanh.
Trong phạm vi năm vạn dặm ngoài yêu thú ra không có bóng người nào khác. Điều có thể gây ra tình trạng này, ngoài con người ra, Triệu Vô Song không nghĩ ra ai khác.
"Lại là các ngươi, cứ như ruồi bâu quanh lão tử." Ánh mắt Triệu Vô Song đột nhiên lạnh lẽo.
Tô Tự Hoài còn chưa biết chuyện gì xảy ra, đang cúi đầu suy nghĩ về kế sách của Triệu Vô Song.
"Thần Chi Cấm Cố!"
Triệu Vô Song nhẹ nhàng điểm ngón tay về phía Tô Tự Hoài, định cô tại chỗ.
Nhìn khoảng không trước mặt, Triệu Vô Song lên tiếng: "Ra đi, đừng trốn nữa, trò mèo của các ngươi ta đã chơi chán rồi."
Hư không vặn vẹo, chậm rãi hiện ra một bóng người. Kẻ này mặc bạch y, ngũ quan tuấn tú, mang theo một luồng tiên linh khí.
"Lục Tiên Vệ? Sao lại đổi sang mặc đồ trắng rồi?" Triệu Vô Song mỉm cười.
"Thương Khung Chi Tử, nghe danh đã lâu, nay mới được gặp, thật là vinh hạnh." Nguyên Tử Chân từ từ ngẩng đầu, ánh mắt chạm nhau.
"Đã biết thân phận của ta, còn dám sai người giết ta? Ngươi không sợ Thương Khung Các ra tay với đám chuột nhắt các ngươi sao?" Triệu Vô Song nói.
"Xem ra ngươi vẫn chưa hiểu quy tắc của Thương Khung Các, chỉ cần Phi Tiên Lâu ta không ra tay tử thủ với ngươi, Thương Khung Các sẽ không can thiệp." Nguyên Tử Chân chậm rãi nói.
"Ồ?" Triệu Vô Song bắt đầu thấy thú vị. Kẻ này hiểu biết khá nhiều, nhìn trang phục trên người hắn, dường như không phải là loại Lục Tiên Vệ tầm thường.
Ít nhất không giống đám sâu mọt mà Triệu Vô Song từng gặp trước đây, trên người kẻ này tỏa ra một loại khí tức khiến chính hắn cũng không nhìn thấu.
Bản năng mách bảo hắn phải cảnh giác.
"Vậy ngươi đến tìm ta có việc gì? Chắc không phải chỉ muốn tán gẫu chứ? Theo ta biết, Phi Tiên Lâu không rảnh rỗi đến mức đó." Triệu Vô Song nhướng mày, môi khẽ động.
"Đương nhiên là không. Một thời đại mới xuất hiện năm vị Thương Khung Chi Tử, Phi Tiên Lâu ta rất tò mò về ngươi, không biết có vinh hạnh được mời ngươi đến tệ xá ngồi chơi một lát không?" Nguyên Tử Chân đưa ra lời mời.
"Xin lỗi, ta không có nhiều thời gian như vậy. Nếu không còn việc gì khác, xin đừng cản đường ta." Triệu Vô Song vác Tô Tự Hoài lên rồi lách qua Nguyên Tử Chân rời đi.
"Văn Thiên Thành bị bắt, chính Phi Tiên Lâu ta là kẻ giúp đỡ nhiều nhất. Nếu ngươi không muốn thấy hắn chết, tốt nhất là nên đi cùng ta một chuyến." Khóe miệng Nguyên Tử Chân nhếch lên, thần tình tràn đầy tự tin.