"Vậy nếu chúng ta cùng ngươi rời khỏi nơi này, Thiên Thương Phái phải làm sao bây giờ?" Hồng Y trưởng lão lo lắng hỏi. Bà vẫn không nỡ rời bỏ mảnh đất đã sinh dưỡng mình, dù hiện tại nó đã trở nên tan hoang đổ nát, nhưng đó vẫn là nhà.
"Xin hãy yên tâm, chỉ cần tiêu diệt Hồn Điện, Thiên Thương Phái có thể khôi phục lại sự huy hoàng như trước, chỉ xem các vị có nguyện ý hay không mà thôi."
Tiếp đó, Triệu Vô Song đem cục diện hiện tại của Thần Võ Đại Lục nói cho các nàng nghe. Tống Quốc và Hồn Điện liên thủ, mưu đồ bá chiếm toàn bộ Thần Võ Đại Lục, đây là điều mà các thế lực khác không thể dung thứ.
Quả nhiên, sau khi nghe xong chuyện này, sắc mặt mấy người đều thay đổi. Sau khi trở về tông phái bàn bạc một phen, họ mang theo tất cả gia sản của Thiên Thương Phái, đi theo Triệu Vô Song rời khỏi Sinh Mệnh Cấm Khu. Thiên Hỏa cũng làm theo cách đó, mang theo toàn bộ gia sản cuối cùng của Bá Đao Môn.
Hai vị Thái thượng trưởng lão của Thiên Thương Phái, thực lực ngàn năm trước vốn ở đỉnh cao Cửu Trọng Thiên. Thế nhưng theo sự suy tàn của bốn đại tông môn cùng môi trường tại Sinh Mệnh Cấm Khu ngày càng khắc nghiệt, tu vi của họ không những không tiến bộ mà còn có dấu hiệu thụt lùi. Thực lực của nữ tử váy vàng tuy không lùi quá nhiều, nhưng những năm qua nàng phải đơn độc duy trì trận pháp nên cũng chẳng tăng tiến bao nhiêu, vẫn luôn dậm chân tại mức đỉnh cao Cửu Trọng Thiên.
Sau khi đánh lui Lục trưởng lão, Hồn Điện quả nhiên không đến gây phiền phức nữa. Không biết đám cao tầng kia có phải đang bận xử lý việc khác hay không, nhân cơ hội này, Triệu Vô Song cùng những người khác rời khỏi Sinh Mệnh Cấm Khu, thẳng tiến về phía Trung Châu.
Tần Quốc, đô thành Trường An.
Khi Triệu Vô Song cùng Thiên Hỏa và những người khác đáp xuống quảng trường hoàng cung Đại Tần, Tần Binh Võ đang chờ đón họ. Tần Binh Võ nhìn thấy sau lưng Triệu Vô Song có vài người lạ mặt, định thần nhìn lại, đồng tử lập tức hơi co rút. Thực lực của những người kia tuy không bằng ông, nhưng đều không hề yếu, tất cả đều ở ngưỡng Cửu Trọng Thiên.
"Triệu hiền đệ, đệ đi chuyến này khá lâu, lão phu còn tưởng bên đó xảy ra chuyện gì không ổn, đang định dẫn binh đến Sinh Mệnh Cấm Khu đây." Tần Binh Võ cười nhạt bước tới.
"Tần lão ca, huynh mà dẫn binh xuất chinh, tên chó Tống Đế kia chắc chắn sẽ lập tức dẫn quân đuổi theo, huynh có tin không?" Triệu Vô Song cũng không coi Tần Binh Võ là bậc trưởng bối, mà cười đùa cợt một câu.
"Ha ha, nói cũng đúng. Thật ra đừng thấy Tống Đế tuổi tác nhỏ hơn lão phu khá nhiều, nhưng thực lực và thủ đoạn đã đạt đến đăng phong tạo cực, nếu không cũng không thể dẫn dắt Đại Tống đi đến ngày hôm nay." Tần Binh Võ khen Tống Đế hai câu, sau đó đổi giọng: "Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Tống Đế năm nay đã ngoài năm mươi, không thể so với Triệu hiền đệ chưa đầy ba mươi tuổi. Lão phu dù sao cũng đã gặp qua không ít tuấn kiệt trẻ tuổi, nhưng chưa thấy ai xuất chúng như Triệu hiền đệ."
Triệu Vô Song cười nhạt, không nói thêm gì, ngược lại xoay người giới thiệu những người khác. Khi nghe những người phía sau đều là tàn dư của các tông phái thượng cổ, thần sắc Tần Binh Võ chấn động dữ dội. Là lão tổ tông Đại Tần đã sống hơn mấy trăm năm, đương nhiên ông biết một số bí mật thời thượng cổ. Bao gồm cả việc bốn đại tông phái năm xưa bị Hồn Điện chơi xỏ như thế nào. Những tồn tại trong Sinh Mệnh Cấm Khu bình thường không hề giao lưu với võ giả bên ngoài, có thể nói là hai thế giới riêng biệt.
Triệu Vô Song đi một chuyến mà mang về bốn vị cường giả Cửu Trọng Thiên, năng lực chiêu mộ nhân thủ này quả thực không thể xem thường. Nghĩ đến những cao thủ Cửu Trọng Thiên bên cạnh hắn, Tần Binh Võ cảm thấy tên này có phải đang đi "bán sỉ" cao thủ hay không.
"Tần lão ca, chúng ta chuẩn bị một chút, không bao lâu nữa có thể xuất phát rồi."
"Ồ? Triệu hiền đệ có dự tính gì sao?"
"Ta có cách giúp các huynh nâng cao thực lực, đến lúc đó tặng cho Tống Đế một bất ngờ, huynh thấy thế nào?"
"Được, lời của Triệu hiền đệ ta thấy rất khả thi."
---❊ ❖ ❊---
Thời gian vội vã trôi qua như bóng câu qua cửa, chẳng dừng lại một khắc. Chớp mắt đã hơn một tháng, toàn bộ Thần Võ Đại Lục không xảy ra sự kiện gì quá lớn khiến người ta phải xôn xao chạy đôn chạy đáo. Chỉ là tại những thành phố quan trọng, không khí có chút áp bức, tựa như "sơn vũ dục lai phong mãn lâu" (mưa sắp đến, gió đầy lầu). Các gia tộc và thế lực thuộc hai phe cánh, dù công khai hay âm thầm đều đã bắt đầu giao tranh.
Trung Châu nằm ở trung tâm đại lục, nhìn thì có vẻ gió êm sóng lặng, nhưng bên trong lại đầy rẫy nguy cơ, ngầm chảy cuộn trào. Không ít thế lực đã sớm biết trước nội tình, quyết đoán chọn cách rút khỏi Trung Châu, đến Đông Lục, Bắc Lục hoặc Tây Lục để dựng trại, chỉ cầu mong chiến hỏa không lan đến nơi đó.
Hơn một tháng trôi qua, sau khi những thế lực chọn rút khỏi Trung Châu rời đi không lâu, khu vực hoàng cung vốn thuộc Đại Chu Thần Quốc trở nên vô cùng náo nhiệt. Lý do không gì khác, bởi vì lá cờ mới của Đại Tống Thần Quốc đã được dựng lên. Tống Đế đứng trên tường thành, uy nghiêm thần võ, không ai bì nổi, tuyên bố trước hàng vạn cư dân trong thành với thiên hạ rằng, đô thành Đại Chu huy hoàng mấy trăm năm nay giờ đã trở thành hoàng đô thứ hai của Đại Tống. Sắp tới, hắn sẽ phái người đến đây, cùng với Dương An - đô thành thứ nhất của Đại Tống - trấn giữ hai đầu Đông Tây, hô ứng lẫn nhau, có ý thống nhất thiên hạ.
Tại thủ đô của Đại Tần Đế Quốc, phong vân cũng cuộn trào không kém, không ít thám tử dưới trướng Đại Tống và Hồn Điện lén lút trà trộn vào địa giới Đại Tần để thăm dò tin tức. Trong đô thành Đại Tống cũng có không ít người do Đại Tần Đế Quốc cài vào. Tóm lại, hai gã khổng lồ này ai cũng không nhường ai, có xu hướng quyết một trận sống mái sau hai tháng nữa.
Lúc này, tại một ngọn tiên sơn cách Đại Tần trăm cây số, mây mù bao phủ, nguyên lực nồng đậm, cả ngọn núi ẩn mình trong tầng mây mờ mịt, nhìn từ xa không thấy rõ hình dáng. Sâu trong tầng mây ấy, vài con ưng thú khổng lồ vỗ cánh bay lên, đôi cánh che trời vút về phía sâu trong dãy núi.
Trên lưng ưng thú đứng không ít người, tổng cộng hơn hai mươi vị. Nếu người thường nhìn thấy những vị Thánh nhân cường giả chân đạp yêu thú, đứng lặng yên như vậy, e rằng chân sẽ mềm nhũn vì sợ hãi! Bởi vì đó đều là những cường giả đỉnh cao từ Thánh nhân Cửu Trọng Thiên trở lên! Số lượng cường giả Thánh nhân đông đảo tụ họp một nơi như thế, e rằng sẽ gây ra chấn động toàn thiên hạ.
"Triệu hiền đệ, vậy chúng ta chia làm hai đường theo kế hoạch mà hành sự." Trên đỉnh một con ưng thú, Tần Binh Võ một chân dậm lên, gió thổi ngược chiều cũng không thể làm rối loạn chòm râu của ông. Lão già này cũng thật uy phong, tuổi tác lớn như vậy mà ánh mắt vẫn trong trẻo như thiếu niên.
"Được! Tần lão ca, vậy chúng ta cứ theo kế hoạch mà làm, chia hai ngả, đợi đến thời cơ thích hợp, cùng nhau liên thủ đánh cho con chó già Tống Đế kia một trận tơi bời."
"Ha ha, tốt! Có câu nói này của Triệu hiền đệ, lão phu yên tâm rồi."
Hai người họ với tư cách là những kẻ mạnh nhất, lần lượt đi về hai hướng khác nhau. Tần Binh Võ phụ trách đến đô thành Đại Chu, còn Triệu Vô Song thì dẫn người đi làm một việc khác. Trước khi bắt đầu, hắn phải đến Đại Lâm Thần Quốc một chuyến, người đồng hành chỉ có một mình Nữ Đế.
Hai ngày trước, hệ thống ban bố nhiệm vụ mới, là phần thưởng may mắn nằm giữa hai nhiệm vụ đột phá. Hơn nữa phần thưởng của nhiệm vụ may mắn này vô cùng phong phú, đủ để hắn chạy một chuyến.