Chỉ thấy thân ảnh Lục Dĩ Hy lại lần nữa biến mất, lần này Liệu đã kịp phản ứng, hắn dùng trọng thuẫn chắn trước mặt tên ma kiếm sĩ đang bị trúng ma pháp hút máu, ngăn chặn đòn tấn công bằng trọng chùy của Lục Dĩ Hy một cách chuẩn xác không sai lệch. Điều này khiến Lục Dĩ Hy hơi kinh ngạc một chút, tên trọng thuẫn chiến sĩ gọi là Liệu này thực lực quả nhiên không tầm thường, ít nhất là ở phương diện bảo vệ đồng đội, hắn đã làm vô cùng hoàn hảo.
Nếu không phải kết cục của Pikachu trước đó khiến bọn họ hiểu lầm về ma pháp này của Lục Dĩ Hy, cộng thêm việc sân đấu bị Thor phá hủy khiến mảnh vụn gạch đá vương vãi khắp nơi, tầm nhìn không còn rộng mở như những sân đấu khác, thì Lục Dĩ Hy và Pikachu cũng chẳng có cơ hội hoán đổi vị trí cho nhau.
Hơn nữa, một nguyên nhân quan trọng nhất chính là hai tên ma kiếm sĩ kia không gánh nổi sự tấn công mãnh liệt của Lục Dĩ Hy, nếu không thì muốn giải quyết ma pháp sư Đan Đốn dễ dàng như vậy là điều không thể. Một khi để ma pháp sư này thở dốc được, dù Lục Dĩ Hy có thể dùng pháp trượng để triệt tiêu ma pháp, nhưng nếu rơi vào thế giáp công của hai tên ma kiếm sĩ, Lục Dĩ Hy rất có khả năng sẽ không chống đỡ nổi.
Chỉ cần trúng một ma pháp hệ Lôi, cơ bản có thể tuyên bố trận đấu này của Lục Dĩ Hy đã kết thúc. Ma lực xung kích mạnh mẽ là một chuyện, đặc điểm lớn nhất của ma pháp hệ Lôi chính là đòn tấn công có kèm theo hiệu ứng tê liệt. Trong vòng vây của hai tên ma kiếm sĩ, nếu bị tê liệt, cục diện chiến đấu chỉ trong một giây là có thể định đoạt thắng bại.
Cho nên từ đầu đến cuối, người có sức đe dọa lớn nhất thực chất chính là ma pháp sư Đan Đốn. Hắn giống như một quả bom không ổn định, bất cứ lúc nào cũng có thể bùng nổ. Mà Lục Dĩ Hy hiện tại đã giải quyết xong quả bom này, thử thách còn lại chính là đánh bại ba người bọn họ trong khoảng thời gian có hạn.
Thời gian duy trì "Ma thú cộng vũ" không còn nhiều nữa, ma lực trong cơ thể Lục Dĩ Hy đang điên cuồng thiêu đốt. Cứ cách một khoảng thời gian ngắn, cậu lại phải dung hợp một viên ma thú tinh hạch cấp Kim Cương vào "Ma lực thánh bôi" bên hông để thu lấy ma lực khổng lồ. Thế nhưng cơ thể Lục Dĩ Hy dưới sự càn quét lặp đi lặp lại của luồng ma lực cuồng bạo này đã đạt đến cực hạn, cậu đang đứng trên bờ vực sụp đổ.
"Ba người các ngươi không bằng đầu hàng đi! Ta thấy đầu hàng là một lựa chọn không tồi, ít nhất không cần phải thua một cách mất mặt như vậy, sau này ra ngoài các ngươi còn có thể nói là do bản thân không muốn đấu với ta mà thôi!"
Cơ thể Lục Dĩ Hy rõ ràng đã xuất hiện cảm giác đau đớn như bị xé rách, nhưng trên mặt cậu vẫn giữ nụ cười bình tĩnh tự tại, như thể đang nói với ba người kia rằng: Ta vẫn còn có thể đánh thêm năm trăm năm nữa, những tiểu xảo muốn trì hoãn thời gian của các ngươi đã sớm bị ta nhìn thấu rồi!
"Đừng nói nhảm với hắn, hắn đã là nỏ mạnh hết đà rồi, nếu không sao có thể rảnh rỗi đứng nói nhảm với chúng ta, sao không trực tiếp xông tới đánh bay chúng ta khỏi sân đi?"
Trọng thuẫn chiến sĩ Liệu lớn tiếng quát, ý đồ muốn tiếp thêm chút tự tin cho đồng đội. Hắn cũng nhìn ra điểm mấu chốt của trận đấu lúc này nằm ở chỗ trạng thái của Lục Dĩ Hy kết thúc trước hay là bọn họ gục ngã trước. Liệu không chỉ một lần nhìn thấy Lục Dĩ Hy lấy ma thú tinh hạch ra làm nguồn năng lượng thúc đẩy ma lực, khiến hắn kinh ngạc đến mức suýt rơi cả mắt ra ngoài. Nhưng dù Liệu có kinh ngạc thế nào đi nữa, ma lực cuồng bạo của ma thú vốn không dành cho người ngoài sử dụng, đây là kiến thức phổ thông ai cũng biết.
Dù Lục Dĩ Hy có thể miễn cưỡng sử dụng, cũng phải trả một cái giá cực kỳ đắt!
"Nếu đã như vậy, ta sẽ không giữ sức nữa!"
Lục Dĩ Hy cười lạnh một tiếng, thân hình lao tới như đạn pháo về phía tên ma kiếm sĩ đang bị yểm ma pháp hút máu. Động tác của cậu rõ ràng chậm hơn tên ma kiếm sĩ kia hai phần, tuy ảnh hưởng không lớn, nhưng vào thời khắc mấu chốt quyết định thắng bại này, sự chậm trễ đó đã đủ để gây ra kết cục chí mạng.
Chiếc khiên của Liệu lại lần nữa chắn trước mặt Lục Dĩ Hy, nhưng lần này Lục Dĩ Hy dùng ngọn lửa của Đa Cách kết hợp với Áo Lỵ Vi để thực hiện đòn tấn công tầm xa nhắm vào tên ma kiếm sĩ kia. Liệu có thể chặn được sát thương từ pháp trượng của Lục Dĩ Hy, nhưng lại không thể chặn được ma pháp hỏa diễm mà cậu triệu hồi ra. Ngọn lửa nóng bỏng lập tức bao trùm lấy tên ma kiếm sĩ đang trúng ma pháp hút máu.
Vốn dĩ tên ma kiếm sĩ này có thể dựa vào khả năng cơ động mạnh mẽ để né tránh đòn tấn công ma pháp của Lục Dĩ Hy trong gang tấc, nhưng ngay khoảnh khắc hắn muốn né tránh, máu trong cơ thể như bị đun sôi khiến hắn đau đớn, buộc bước chân phải chậm lại một nhịp. Và chính một nhịp này, ngọn lửa do Lục Dĩ Hy triệu hồi đã cuốn lấy thân thể hắn!
"Á á á!"
Tên ma kiếm sĩ liều mạng lăn lộn muốn thoát khỏi ngọn lửa nóng bỏng, nhưng "Địa ngục tử diễm" của Đa Cách cộng với "Bất tử điểu chi hỏa" đâu có dễ dập tắt như vậy? Trong cơn đau đớn, tên ma kiếm sĩ dùng đến ma lực hộ thuẫn của mình, tuy nhiên hắn kinh hoàng phát hiện ra, ma lực hộ thuẫn cũng bị ngọn lửa nóng bỏng này ăn mòn, hắn chỉ có thể ngăn chặn ngọn lửa lan rộng chứ không thể dập tắt hoàn toàn!
"Ha ha, ta cơ bản có thể tuyên bố ngươi rời sân rồi, trừ khi ngươi muốn khỏa thân chạy bộ, bằng không đừng hòng dập tắt được ngọn lửa của ta."
Lục Dĩ Hy nhìn tên ma kiếm sĩ vẫn đang nỗ lực dập tắt ngọn lửa trên người mình mà nói. Lúc này Lục Dĩ Hy đã cảm thấy sự mệt mỏi ập đến như thủy triều, nhưng cậu biết mình tuyệt đối không được lộ ra vẻ mệt mỏi, dù thế nào cũng phải gồng mình chịu đựng. Cậu muốn giành quán quân, cậu muốn lấy "Sinh mệnh chi tuyền" để cứu Trinh Đức, chỉ vì niềm tin này thôi, Lục Dĩ Hy cũng tuyệt đối không được dao động.
Đây là một mạng người... mặc dù không biết Trinh Đức có được tính là nhân loại hay không.
"Hừ, ngươi nghĩ ta sẽ sợ ngươi sao? Nóng quá, nóng quá, nóng quá..."
Tên ma kiếm sĩ cảm nhận được sự nóng bỏng mà ngọn lửa mang lại, tất nhiên hắn rất muốn cởi quần áo, nhưng bảo hắn khỏa thân chạy bộ trước mặt bao nhiêu khán giả thế này, hắn thà bị loại còn hơn làm ra chuyện đê tiện như vậy.
"Ta ở đây có một cuộn giấy ma pháp hệ Thủy, ngươi dùng tạm đi."
Liệu vừa nói vừa xé một cuộn giấy ma pháp hệ Thủy, dòng nước trong vắt lập tức đổ xuống đỉnh đầu tên ma kiếm sĩ, tạo ra sự giao thoa nước lửa không dung nhau trên người hắn. Chỉ nghe tiếng "xèo" một cái, xung quanh tên ma kiếm sĩ lập tức xuất hiện một lượng lớn hơi nước, nóng đến mức hắn kêu oai oái.
"Liệu, ngươi có bị nhầm không đấy, không biết nước lửa giao nhau sẽ bùng phát ra lượng lớn hơi nước rất nóng sao!"
Tên ma kiếm sĩ oán trách Liệu, người sau cũng cảm thấy bực bội, hắn đã lấy ra một cuộn giấy ma pháp hệ Thủy cấp Bạch Kim rồi, ai mà ngờ được vẫn không thể dập tắt ngọn lửa do Lục Dĩ Hy tạo ra, ngược lại còn khiến đồng đội mình bị thêm mấy vết bỏng.
"Các ngươi cũng đừng phí công nữa, nếu không muốn khỏa thân thì rút lui đi, ta sẽ không cho các ngươi cơ hội thay đồ đâu. Còn cả tên Liệu bên kia nữa, sao nào, ngươi nghĩ hai đánh một là có thể thắng được ta sao?"
Lục Dĩ Hy trực tiếp ngó lơ tên ma kiếm sĩ cuối cùng, nói với tên ma kiếm sĩ vẫn đang bốc cháy và trọng thuẫn chiến sĩ Liệu. Liệu cắm mạnh chiếc trọng thuẫn xuống đất, nói với Lục Dĩ Hy:
"Thằng nhóc, đừng nói nhiều nữa, có bản lĩnh thì xông lên đánh trực diện đi, ông đây từ trước đến nay chưa từng sợ ai!"
Liệu là người có khả năng phòng ngự cao nhất trong đội ngũ tham gia thi đấu lần này của Lôi Điện Học Viện, dù là cường giả cấp Kim Cương trong chốc lát cũng đừng hòng dễ dàng xuyên thủng phòng ngự của hắn. Nhưng điều nằm ngoài dự liệu của Liệu là tên ma kiếm sĩ đang bốc cháy trên người kia lại đưa chiếc găng tay trắng dùng để đầu hàng cho trọng tài. Đến lúc này, Liệu lập tức rơi vào tình cảnh "cô chưởng nan minh" (một bàn tay không vỗ nên tiếng)...