Đối với Áo Lỵ Vi thì còn dễ nói, chuyện hai túi điểm tâm kia, Bối Đì lại không dễ nói chuyện như vậy... Chờ đã, mình rõ ràng đâu có xây dựng mối quan hệ gì với bọn họ đâu, một người thì không giống như Lisa của Thụy Đức có thể ôm ấp có thể hôn hít, tại sao mình phải chột dạ chứ?
"Trên mặt tôi có dính gì sao?" Lục Dĩ Hi đi tới giữa hai người họ, đành phải lấy hết can đảm, mỉm cười hỏi.
"Hừ, vừa rồi đạo sư Đệ Thiết Nhĩ Tư đã nói gì với anh?" Bối Đì lên tiếng hỏi trước.
"Chỉ là hỏi thăm thành tích của học sinh theo lệ thường thôi, không có chuyện gì quá đặc biệt cả." Lục Dĩ Hi nhún nhún vai, cố gắng làm cho giọng điệu của mình trở nên nhẹ nhàng hơn một chút.
Chờ đã, cái bầu không khí Tu La tràng này là sao vậy?
"Đệ Thiết Nhĩ Tư là một đại mỹ nhân đấy, đám con trai các anh đều thích kiểu đại mỹ nhân ngự tỷ này đúng không? Hơn nữa hiện tại cô ấy vẫn chưa có bạn trai, đạo sư A Mỗ Tư Đặc Lãng dường như cũng đang thầm thương trộm nhớ cô ấy."
Bối Đì nhẹ nhàng buông một câu, Lục Dĩ Hi toát cả mồ hôi lạnh. Ý trong lời nói của cô ấy không thể nào rõ ràng hơn được nữa: Đệ Thiết Nhĩ Tư là mỹ nhân được đại chúng yêu mến, Lục Dĩ Hi có ý với cô ấy cũng là chuyện bình thường, nhưng đạo sư A Mỗ Tư Đặc Lãng cũng đang có những suy nghĩ đặc biệt với cô ấy. Nếu Lục Dĩ Hi tiếp tục tiến tới, vậy thì chính là tranh giành bạn gái với đạo sư của mình, chuyện này sẽ rất lúng túng.
"Cũng xinh đẹp thật, thực ra... tôi thích thú nhân (thú nương) hơn."
Lục Dĩ Hi thở dài một hơi rồi nói. Tâm tư của Bối Đì phức tạp hơn Áo Lỵ Vi rất nhiều, cô ấy giống như đóa sen mọc ra từ bùn lầy, tuy không nhiễm bùn nhưng đã trải qua trăm thái thế gian trong bùn lầy. Còn Áo Lỵ Vi thì giống như một chậu bách hợp đơn thuần nở trong nhà kính, chưa từng trải qua bao nhiêu lòng người hiểm ác trên thế gian, tâm tư cực kỳ đơn thuần.
Cho nên Lục Dĩ Hi cảm thấy nếu muốn tìm bạn gái thì... khụ khụ khụ, tại sao lại kéo tới chủ đề này nữa rồi!
"Thú nương? Anh thích thú nhân toàn thân đầy lông lá sao? Hay là kiểu người ăn mặc giả dạng thú nhân?" Bối Đì kinh ngạc, không ngờ Lục Dĩ Hi lại thích kiểu này.
"Nè, giống như cô ấy vậy."
Lục Dĩ Hi chỉ cái đuôi cáo đang lộ ra của Áo Lỵ Vi mà nói. Cô nàng rảnh rỗi lại lấy đồ cosplay ra chơi, cái đuôi cáo đầy lông xù từ trong váy Áo Lỵ Vi lộ ra, nhìn mềm mại cực kỳ đáng yêu. Trên mặt Áo Lỵ Vi thoáng hiện vệt đỏ ửng, vội vàng thu cái đuôi của mình lại, vừa rồi đọc sách quá kích động, nhất thời không nhịn được nên...
"Hóa ra anh thích kiểu ăn mặc này..."
Bối Đì gật gật đầu, Lục Dĩ Hi cũng chẳng biết cô ấy hiểu ra cái gì, dù sao cũng xem như đã lừa được chuyện Đệ Thiết Nhĩ Tư qua một bên. Lúc này trong lòng Lục Dĩ Hi toàn nghĩ về chuyện của Mã Kim và Tinh Linh Long, thực ra trong thâm tâm anh vô cùng khát khao muốn biết, hung thủ thực sự là ai?
Hung thủ tuyệt đối không thể là Mã Kim, tình huống lúc đó quá khẩn cấp, Lạp Phỉ cũng không kịp nói nhiều, có lẽ cô ấy chỉ quen biết Mã Kim mà thôi. Bởi vì Mã Kim chỉ là mục sư cấp bậc Kim Cương, phải biết rằng trên Kim Cương còn có hai đại cấp bậc là Siêu Phàm và Thánh Giả, cho dù thân thể Lạp Phỉ có suy yếu đến đâu, cũng tuyệt đối không thể là đối thủ mà Mã Kim có thể đánh bại.
Cho nên trong bóng tối ít nhất còn ẩn giấu một cường giả cấp bậc Phong Hào Thánh Giả. Lần này chính là muốn thông qua việc diễn kịch để dụ tên Phong Hào Thánh Giả đứng sau màn ra ngoài. Vở kịch này, A Nhĩ Thụy Tư đã chuẩn bị một sân khấu cực kỳ hoành tráng cho vị Phong Hào Thánh Giả kia.
Ba giờ sáng, Đệ Thiết Nhĩ Tư gõ cửa phòng Lục Dĩ Hi, hai người lặng lẽ rời khỏi lữ quán thuê trọ. Khi đi xuống cầu thang, Lục Dĩ Hi phát hiện A Nhĩ Thụy Tư đã đợi sẵn ở dưới lầu, bên cạnh không hề mang theo bất kỳ hộ vệ nào, không khỏi nhìn A Nhĩ Thụy Tư với ánh mắt kỳ lạ, ý muốn hỏi là cô đang làm cái trò gì vậy? Không mang theo nhiều đàn em sao được?
"Ha ha, nhóc con đừng dùng ánh mắt đó nhìn ta, phải biết rằng một mình ta chính là thiên quân vạn mã, chiến đấu ở cấp độ này mà mang theo nhiều người chỉ là vướng chân thôi." A Nhĩ Thụy Tư dường như nhìn thấu tâm tư của Lục Dĩ Hi, cười lớn một cách hào sảng.
"Vậy tôi muốn hỏi một chút, loại tôm tép nhãi nhép như tôi đi làm gì, làm bia đỡ đạn sao?" Lục Dĩ Hi nhún vai nói.
"Làm phiên dịch đó, chẳng phải cậu có thể giao tiếp với ma thú sao? Hơn nữa cậu còn là nhân chứng tận mắt chứng kiến, không mang cậu đi thì mang ai đi?"
A Nhĩ Thụy Tư nói một cách đương nhiên, tiện tay triệu hồi ra một tộc Long nhỏ có đôi cánh rất lớn. Khác với Trảo Căn Bảo và Lạp Phỉ, loài rồng này nhỏ đến đáng thương, thân rồng còn chưa bằng một phần hai chiếc xe hơi trên Trái Đất, người ngồi trên lưng vừa vặn có thể vắt ngang qua toàn bộ lưng rồng.
A Nhĩ Thụy Tư mời Lục Dĩ Hi leo lên lưng rồng, ngay sau đó liền nghe cô cưỡi trên lưng rồng nói với Đệ Thiết Nhĩ Tư:
"Việc thay đổi địa điểm thi đấu thử luyện cứ giao cho cô đi xử lý, những việc này cô luôn làm rất tốt."
"Đã rõ, thưa Viện trưởng đại nhân, xin hãy bình an trở về."
"Ha ha, đó là đương nhiên! Nhóc con, chưa từng cưỡi qua "Nhảy Vọt Phong Long" đúng không?"
"Chưa, chưa từng."
"Vậy cậu phải bám cho chặt đấy!"
A Nhĩ Thụy Tư cười lớn một tiếng, Lục Dĩ Hi còn chưa kịp phản ứng thì cự long dưới thân đã tung cánh bay lên. Tốc độ bùng nổ của con rồng này cực nhanh, thân hình nhỏ nhắn cộng với đôi chân thô khỏe mạnh mẽ khiến nó có thể lao vút lên không trung như một chiếc lò xo! Tốc độ đó kích thích như đang ngồi tàu lượn siêu tốc, Lục Dĩ Hi chỉ cảm thấy gió mạnh như muốn thổi bay mình, tiềm thức chỉ có thể ôm chặt lấy eo của A Nhĩ Thụy Tư.
"Hì hì, thằng nhóc thối, trên đại lục này, người đàn ông từng chạm vào eo ta thực sự không nhiều đâu."
A Nhĩ Thụy Tư trong cơn gió cuồng vẫn không quên trêu chọc Lục Dĩ Hi. Cô là cường giả cấp bậc Phong Hào, chút gió mạnh này đối với cô căn bản chẳng có hại gì như gió thoảng qua tai, nhưng đối với Lục Dĩ Hi thì không phải vậy. A Nhĩ Thụy Tư cố tình không sử dụng ma pháp giảm bớt lực gió, cứ thế cười lớn nghênh đón gió mạnh, Lục Dĩ Hi chỉ đành ôm chặt lấy eo A Nhĩ Thụy Tư để không bị thổi bay ra ngoài, còn muốn nói chuyện ư? Vừa mở miệng ra là gió đã lùa vào đầy mồm, nói cái gì mà nói!
Đến khi Lục Dĩ Hi và A Nhĩ Thụy Tư tới nơi, Lục Dĩ Hi cảm thấy linh hồn của mình như sắp bị thổi bay đi mất. Xem ra sau này phải thêm một điều khoản vào "Ma Thú Khế Ước", cuồng phong dữ dội cũng có thể thổi tan "Linh Hồn Chi Lực"...
"Là A Nhĩ Thụy Tư đại nhân tới rồi."
"Đại nhân."
Đám binh sĩ bảo vệ Mã Kim trong doanh trại nhìn thấy A Nhĩ Thụy Tư nhảy xuống từ lưng rồng, lần lượt bước ra khỏi doanh trại chào hỏi A Nhĩ Thụy Tư. A Nhĩ Thụy Tư đi vào doanh trại, Mã Kim đang đứng cạnh đống lửa, nở nụ cười từ bi với A Nhĩ Thụy Tư, còn tò mò hỏi:
"A Nhĩ Thụy Tư đại nhân, sao hôm nay ngài lại tới đây? Chẳng phải cuộc thi thử luyện hai ngày nữa mới diễn ra sao?"
"Là thế này, bên cạnh "Bạo Vương Hải Thạch Quy" chính là lãnh địa của tộc Cự Long, hai bên dường như xảy ra chút mâu thuẫn. Mâu thuẫn giữa các ma thú là chuyện thường xuyên xảy ra, cho nên ta tới đây để hòa giải mâu thuẫn giữa hai bên một chút."
A Nhĩ Thụy Tư gật đầu với Mã Kim nói. Khu vực gần đây đúng là lãnh địa của tộc Cự Long, lời A Nhĩ Thụy Tư nói cũng không có bất kỳ sơ hở nào, Mã Kim cũng không tìm ra lý do để nghi ngờ. Đúng lúc này, từ trên không trung truyền đến một tiếng rồng gầm, tộc Cự Long vừa mới nhắc tới đã bay lượn ngay trên đầu mọi người...