Kết Hôn Với Người Chết

Lượt đọc: 3510 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 47

Cô quẫn trí ngồi gục xuống cái ghế trước bàn trang điểm. Đầu cô èo uột lắc lư quanh vai, trông cứ như người say rượu. Tóc cô rối bù, che khuất một bên mắt.

“Không...! Không...,” cô nói đi nói lại. “Họ không thể... Thế là không công bằng.”

Họ sẽ không thả anh ra. Họ sẽ không bao giờ thả anh ra. Anh sẽ không quay về. Anh sẽ không bao giờ quay về với cô.

“Ôi, lạy Chúa trên cao, xin hãy giúp con! Con không thể chịu đựng thêm nữa!”

Và rồi, như trong những câu chuyện cổ tích, như trong những cuốn truyện xưa, nơi mọi chuyện luôn được giải quyết êm đẹp, nơi người tốt là người tốt và cái xấu là cái xấu, và các bùa ngải phép thuật luôn được phá vỡ kịp lúc để có được kết thúc có hậu, cô thấy nó nằm đó. ngay dưới mắt cô.

Nó nằm đó, chờ đợi. Đang khẩn cầu ai đó nhấc mình lên. Một khối hình chữ nhật màu trắng, một phong bì niêm kín. Một bức thư từ người quá cố.

Như có một giọng nói kẹt từ bên trong thì thầm với cô qua mép bức thư, nghe thật mơ hồ, thật xa xăm, “Khi con gặp hoàn cảnh thực sự cần kíp, và mẹ không còn ở đây nữa, hãy mở nó ra. Khi con gặp hoàn cảnh thực sự cần kíp, và con chỉ có một mình. Tạm biệt, con gái mẹ; con gái mẹ, tạm biệt...”

Tôi, Grace Parmentier Hazzard, vợ của Donald Sedgwick Hazzard, hiện đang nằm hấp hối trên giường, và trước sự có mặt của luật sư và cố vấn lâu năm, Tyrus Winthrop, người sẽ chứng thực chữ ký của tôi trên bức thư này và đứng ra làm chứng nếu có cơ quan lập pháp nào yêu cầu, tôi xin được tự nguyện tuyên bố những điều sau, và cam đoan đây là sự thật:

Khoảng 10 giờ 30 tối ngày 24 tháng Chín, khi chỉ có một mình trong nhà với người bạn kiêm người quản gia trung thành, Josephine Walker*, và cháu nội tôi, tôi nhận được một cuộc gọi đường dài từ Hastings, ở bang bên cạnh. Người gọi là một nhân vật mang tên Harry Carter, quen tôi dưới danh nghĩa một thám tử tư, được gia đình tôi và bản thân tôi thuê để thực hiện công việc thám tử. Anh ta thông báo với tôi rằng chỉ vừa lúc trước, cô con dâu yêu dấu của tôi, Patrice, góa phụ của đứa con trai đã mất của tôi, Hugh, đã bị một người tên là Stephen Georgesson ép phải di đến Hastings, và khi đến nơi đã bị cưỡng ép phải làm lễ cưới với hắn. Và tại thời điểm đó, trong lúc anh ta nói chuyện với tôi, họ đang trên đường về đây, về thị trấn này.

Sau khi nhận được thông tin này, và sau khi lấy được địa chỉ của Stephen Georgesson được anh Carter nhắc đến, tôi thay đồ, gọi Josephine Walker đến, và bảo với thím ấy là tôi sẽ đi ra ngoài, và sẽ chỉ đi một lúc thôi. Thím ấy tìm cách thuyết phục tôi đừng làm thế, đồng thời dụ tôi nói ra mục đích và nơi tôi định đi, nhưng tôi không trả lời. Tôi ra lệnh cho thím ấy là phải đứng ngay cạnh cửa trước đợi tôi, để cho tôi vào nhà ngay sau khi tôi quay về, và từ nay về sau không được phép tiết lộ cho bất cứ ai rằng tôi đã rời nhà vào thời điểm đó hay trong tình cảnh như vậy. Tôi bắt thím ấy phải thề độc nhân danh cuốn Kinh Thánh, và vì biết rõ đức tin tôn giáo cũng như hồi nhỏ thím ấy được nuôi dạy như thế nào, tôi biết thím ấy sẽ không bội thề bất kể chuyện gì xảy ra.

Tôi lấy và mang theo một khẩu súng được cất trong một cái bàn đặt tại phòng đọc sách nhà tôi, sau khi đã nạp đạn vào. Để che giấu nhân dạng hết mức có thể, tôi đeo tấm mạng che mặt để tang dày mình từng đeo hồi cậu con trai lớn của tôi qua đời.

Tôi ra khỏi cửa, đi bộ một quãng ngắn, hoàn toàn chỉ có một mình và không có ai theo cùng, và ngay khi có cơ hội tôi liền bắt một chiếc taxi. Tôi đi xe đến chỗ Stephen Georgesson đang sống để gặp hắn. Lúc đến tôi thấy hắn vẫn chưa về nhà, bởi vậy tôi ngồi đợi trong chiếc taxi cách cửa nhà hắn một đoạn, cho đến khi tôi thấy hắn quay lại và vào trong nhà. Ngay khi hắn vừa vào nhà, tôi lập tức nối đuôi vào luôn, theo sau hắn, và được hắn cho vào nhà. Tôi nhấc mạng che mặt lên để hắn có thể nhìn mặt tôi, và có thể thấy là hắn đã đoán được tôi là ai, mặc dù hắn chưa bao giờ gặp tôi.

Tôi hỏi hắn rằng có phải hắn vừa mới ép vợ cậu con trai đã mất của tôi phải kết hôn với hắn, như anh thám tử đã báo với tôi hay không.

Hắn thản nhiên thừa nhận, nêu ra cả nơi chốn và địa điểm.

Đó là những câu duy nhất chúng tôi trao đổi với nhau. Không ai nói thêm gì cả. Chẳng cần phải nói thêm gì cả.

Tôi ngay lập tức lấy súng ra, gí sát về phía hắn, và khai hỏa trong lúc hắn vẫn đang đứng trước mặt tôi.

Tôi chỉ khai hỏa đúng một phát. Nếu cần thiết thì tôi cũng sẵn sàng bắn nhiều hơn một phát để giết hắn; chủ đích của tôi là giết chết hắn. Nhưng sau khi đợi xem hắn có nhúc nhích gì nữa không, và thấy rằng hắn chẳng làm gì ngoài nằm im tại chỗ vừa ngã xuống, tôi không khai hỏa thêm phát nào nữa và rời khỏi chỗ đó.

  Tôi về nhà vẫn bằng chiếc taxi đã đưa tôi đến đó. Chẳng bao lâu sau, tôi trở bệnh vì cơn phấn khích và sự căng thẳng mà mình vừa phải trải qua. Và bây giờ, vì biết rằng mình đang hấp hối, và vì vẫn còn đầy đủ minh mẫn và ý thức được rất rõ mình đang làm gì, tôi muốn để lại tuyên bố này trước khi mất đi và, nếu xảy ra trường hợp có ai đó bị buộc tội sai, hãy giao nộp nó cho những người có trách nhiệm giải quyết vụ việc. Nhưng chỉ trong trường hợp đó thôi, còn ngoài ra thì không.

(Ký tên)

Grace Parmentier Hazzard.

(Đã được chứng kiến và chứng thực)

Luật sư Tyrus Winthrop.

Josephine Walker: Tên đầy đủ của thím Josie.

Lúc cô mang được nó xuống đến khung cửa dưới tầng thì đã quá muộn. Khi cô ra đến chỗ nó, tay bám lấy nó, vừa bơ phờ vừa bù xù tóc tai, khung cửa đã trống không. Họ đã đi mất, và anh đã đi cùng với họ.

Cô cứ đứng bần thần bên khung cửa. Một con người trống rỗng giữa một khung cửa trống rỗng.

Bản scan: https://www.kindlesaigon.vn/blogs - chuyển test Mọt sách- Đánh máy: Thanh Vân &Ct.Ly
Nguồn: Vietnamthuquan.net - Thư viện Online
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 31 tháng 3 năm 2023

« Lùi
Tiến »