Kế Thê

Lượt đọc: 6507 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 216
làm khách

❊ ❊ ❊

Lưu Đồng nhìn chằm chằm Thụy Vương nửa ngày, thấy Thụy Vương vẫn như cũ không gợn sóng không sợ hãi, nói: "Có chuyện gì sao..."

Thụy Vương cười nói: "Không có việc gì, ngày mai thi đình, chúng ta cũng có thể thanh nhàn, cho nên hôm nay đệ dẫn theo đệ muội, đến phủ Ngũ ca chơi đùa, tả hữu ngày mai vô sự."

Lưu Đồng lên tiếng, vẫn nghĩ đến chuyện Thái Tử tức sùi bọt mép hậm hực bỏ đi, lại thấy Thụy Vương dẫn đầu đi ra đại điện, hắn sửng sốt vội vã đi theo, do dự một lát lại nói: "Ngũ ca, vừa rồi Thái Tử lao ra đại điện, đệ thấy hắn ta...Hình như rất phẫn nộ."

"À, đó là tự nhiên." Thụy Vương gật đầu nói: "Mới vừa rồi Lục đệ nói với hắn ta, thợ thủ công dân gian sở chế dệt cơ, bản vẽ ở trên tay Lục đệ, thành phẩm đến nay cũng bất quá trăm đến giá. Hắn ta đã cùng Giang Nam bàn bạc qua mảnh nhi đại bố trang, quang là bán dệt cơ, đó là một tuyệt bút thu vào. Đó chính là con đường phát tài của Thái Tử, bị Lục đệ cho đổ, hắn ta có thể vui vẻ sao?"

Lưu Đồng nhíu mày.

"Sầm Vương chính mình bán?"

Thụy Vương nhíu mày cười cười: "Đúng vậy, Thái Tử muốn hỏi Lục đệ giấy tờ quy hoạch quan trọng, nhưng Công bộ sở chế, ngày ấy lại do Sầm Vương tại tiệc sinh thần của phụ hoàng lấy làm thọ lễ dâng lên, hắn ta cũng không dám ở trước mặt phụ hoàng nói muốn cầm vật ấy dùng ở Dệt Tạo Tư. Hắn ta không nói, phụ hoàng cũng không hỏi, còn Lục đệ, xem xét lúc này sai, có thể làm chuyện cũng không nhiều. Chẳng sợ sau này Thái Tử lấy bản vẽ, nói vậy cũng giãy không xong cái gì, dù sao đại đầu đều do Sầm Vương cầm."

Lưu Đồng yên lặng tán dương Sầm Vương mấy câu trong lòng, ngẫm lại lại cảm thấy không đúng.

Thời điểm sau khi Sầm Vương nói xong bỏ đi, quả thực sắc mặt Thái Tử khó coi, nhưng cũng không xấu đến mức đó.

Rõ ràng là Ngũ ca nói cái gì đó với Thái Tử, mới khiến Thái Tử triệt để luống cuống.

Lưu Đồng không khỏi nhìn Thụy Vương một mắt.

Thụy Vương nhận thấy ánh mắt của hắn, cười hỏi: "Nhìn ta làm gì?"

"Ngũ ca, huynh..." Lưu Đồng nhíu mày: "Huynh nói gì với Thái Tử vậy?"

"Ta và Thái Tử sao?" Thụy Vương cười cười: "Chưa nói cái gì."

"Vậy tại sao sắc mặt Thái Tử..." Lưu Đồng không tin.

Thụy Vương như cũ cười cười, vỗ vỗ sau lưng Lưu Đồng: "Nói cho đệ biết cũng không ngại."

Thụy Vương để sát vào tai Lưu Đồng, nhỏ giọng nói mấy câu.

Ánh mắt Lưu Đồng nhất thời trừng lớn.

Thụy Vương nói xong, vỗ vai hắn: "Đệ nhớ kỹ, việc này đệ không biết, tuyệt đối không được nói với ai, kể cả đệ muội, đệ cũng phải kín miệng."

"Ngũ ca, huynh nói cho Thái Tử, là muốn..." Mượn đao giết người sao?

Thụy Vương nhàn nhạt cười.

"Ít nhất có một chuyện kinh thiên như thế với hắn ta mà nói cũng tốt, thời gian tới hắn ta sẽ không hao tổn tâm tực trên người ta. Ta cũng nhẹ nhõm một phen, hảo hảo tra kỹ án giết người ở kỹ lâu."

Lưu Đồng hít sâu một hơi, gật đầu nói: "Đệ biết rồi."

"Hạ thưởng nhớ đến phủ ta đó, ta trở về nói với Ngũ tẩu đệ chuẩn bị một bàn tiệc." Thụy Vương cũng thở dài hắt ra: "Gần đây khó có được chút thời điểm nghẹn khuất như thế, cuối cùng có thể nghỉ một chút."

Hai huynh đệ mỗi người đi một ngả, Lưu Đồng trở về phủ Hoàng tử, dặn dò chuyện xuất môn.

Thường Nhuận Chi kinh ngạc nói: "Hôm nay là ngày gì? Sao Thụy Vương lại nhớ tới chuyện để chúng ta đi phủ Thụy Vương?"

Lưu Đồng cười cười: "Không có đại sự gì đâu, ngày mai là thi đình, tả hữu gì hai ngày này cũng rảnh rỗi, cho nên đi phủ Ngũ ca tụ họp."

Thường Nhuận Chi gật đầu, cẩn thận xem xem, ngược lại cũng phát giác một chút khác thường trong mắt Lưu Đồng.

Nàng liền hỏi: "Có phải trong lòng chàng có việc gì hay không?"

Lưu Đồng sửng sốt, Thường Nhuận Chi khẳng định nói: "Trong lòng chàng có việc."

Lưu Đồng cười khổ một tiếng, sờ sờ mặt: "Rõ ràng như vậy sao?"

"Ừm... Người khác nhìn không ra, bất quá, thiếp không phải người khác." Thường Nhuận Chi cười cười, nhẹ giọng hỏi hắn: "Lâm triều lại gặp chuyện không may sao?"

"Kia thật không có." Lưu Đồng lắc lắc đầu, giương giương miệng muốn nói cái gì, lại nghĩ tới lời Thụy Vương nói, thành thật ngậm miệng.

Hắn thở dài, nhẹ nhàng ôm Thường Nhuận Chi vào lòng, nói khẽ với nàng: "Có một số việc, không phải ta không đồng ý nói với nàng, chính là, nàng có biết cũng không có ưu việt gì. Huống chi, Ngũ ca cũng đã dặn ta đóng chặt miệng với nàng, đừng ở trước mặt nàng nói sót..."

Thường Nhuận Chi hơi cúi đầu, nửa ngày sau mới bất đắc dĩ nói: "Thôi, thiếp cũng sẽ không thể buộc chàng nói. Chẳng qua..."

Thường Nhuận Chi ngẩng đầu bình tĩnh nhìn Lưu Đồng: "Nếu trong lòng khó chịu, chàng cứ nói với thiếp. Thiếp không thể giúp chàng chia sẻ công việc, lại có thể giúp chàng chia sẻ tâm tình. A Đồng, thiếp không muốn nhìn bộ dạng chàng khổ sở."

Bàn tay Lưu Đồng đang ôm lấy nàng hơi ngừng lại, nửa ngày sau không thể nói gì chỉ đáp nàng một câu: "Ta đã biết."

Dừng một chút: "Ta cũng giống vậy."

Hai phu thê dùng xong ngọ thiện, Lưu Đồng bồi Thường Nhuận Chi ngủ một lát, sau đó ngồi dậy thay đổi xiêm y, đi tới phủ Thụy Vương.

Lưu Đồng vốn tưởng rằng hôm nay phủ Thụy Vương không có khách nhân gì chỉ có hắn và Thường Nhuận Chi, lại không nghĩ tới, trừ bọn họ còn có mặt hai học sinh trẻ tuổi.

Lưu Đồng tiễn Thường Nhuận Chi vào nội viện, liền cho người dẫn tới trong thư phòng Thụy Vương.

Thụy Vương ngồi sau bàn, trước bàn là hai thư sinh sĩ tử, nhìn tuổi còn rất trẻ, cùng hắn xấp xỉ.

Lưu Đồng nghi hoặc nhìn bọn họ, sau đó chào hỏi Thụy Vương.

"Tiểu Cửu đến rồi sao?" Thụy Vương nở nụ cười, hô: "Ngồi đi."

Lưu Đồng ngồi xuống, Thụy Vương lại nói với hai người kia: "Các ngươi cũng ngồi, không cần câu thúc."

Hai người kia chần chờ, liếc mắt nhìn nhau, tiến lên chào Lưu Đồng.

"Học sinh Hứa Duật Hoài —— "

"Học sinh Mạnh Chiêu —— "

"Gặp qua Cửu điện hạ."

Lưu Đồng sửng sốt, chỉ cảm thấy hai cái tên này có chút quen tai, sau khi kêu khởi mới phản ứng lại.

"Này không phải —— "

Này không phải hai người Diêu Trừng Tây giới thiệu cho hắn là người "Có tài chi sĩ" sao?

Lúc trước hắn có đề cập qua hai người này với Ngũ ca, nhưng không nghĩ tới, động tác Ngũ ca lại mau như thế, hiện tại đã liên hệ với người ta.

"Ngũ ca, ngày mai là thi đình, sao bọn họ lại ở chỗ này?" Lưu Đồng kinh ngạc hỏi.

Sắc mặt Hứa Duật Hoài cùng Mạnh Chiêu đều có chút trầm, Thụy Vương nhìn bọn họ, cười đáp lời Lưu Đồng: "Bọn họ không thể nhập danh ngạch thi đình."

Lưu Đồng nhíu mày.

Thụy Vương nói: "Tuy rằng kỳ thi mùa xuân chưa từng thi rớt, nhưng thứ tự vừa khéo không có tư cách đạt tới thi đình."

Nói như vậy, Lưu Đồng đã hiểu rõ.

Chẳng qua là có người sử thủ đoạn, làm cho bọn họ không thể đến trước mặt Nguyên Vũ đế biểu hiện chính mình.

"Rồi sau đây?" Lưu Đồng hỏi: "Các ngươi có tính toán gì không?"

Hứa Duật Hoài chắp tay nói: "Hồi Cửu điện hạ, Hứa mỗ được Thụy Vương điện hạ để mắt, sau này nhưng phân biệt khiến, Hứa mỗ đương làm hết sức."

Mạnh Chiêu cũng gật đầu, nhưng không lên tiếng.

Thụy Vương cười cười: "Bây giờ các ngươi cũng là người có công danh trên người, có thể tiếp tục nghiên cứu học vấn, đợi ba năm sau đi thêm đại bỉ. Đương nhiên, thừa dịp hiện tại, nếu các ngươi có thể ở Lại bộ chuẩn bị một hai, ngược lại cũng có thể lao một cái danh ngạch làm quan ngoại phóng."

Ánh mắt Hứa Duật Hoài và Mạnh Chiêu đều sáng ngời.

"Bất quá ——" Thụy Vương dừng một chút, ngẩng đầu nhìn hai người họ: "Con đường phải đi sau này có dạng gì, còn phải do tự mình các ngươi lựa chọn."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »