Tám năm trước.
Jessica lướt những ngón tay lên cột mốc cuối cùng, khiến những mảnh vữa của nó lả tả rơi xuống. Khi đưa tay áp lên mặt, cô có thể ngửi thấy mùi nước muối và cả mùi của tảo biển mà thủy triều vừa bỏ lại phía sau. Cô mở miệng định nói gì đó, nhưng cảm giác nghẹn ứ không mong đợi đột ngột trào lên trong cuống họng.
“Và rồi Thánh Cuthbert đã đến đảo Holy và ban phước cho hòn đảo này.” Isabel nói. Chị vẫn luôn đi bên cạnh cô, ngân nga thích thú suốt những dặm đường cuối cùng trong chuyến dã ngoại kéo dài ba ngày của họ. “Và khi đứng dậy, ngài nói rằng không đời nào ngài lại phải tiếp tục đi bộ thêm cả một hành trình tồi tệ như vậy nữa. Ngài sẽ ở lại nơi đây. Những người dân nơi này có thể xây cho ngài một tu viện.”
“Đúng là một câu chuyện dễ thương.” Jessica nói.
Những bãi cát ẩm, các vũng nước rải rác mà họ đã đi ngang qua càng lúc càng dày đặc và rõ ràng khi họ đến gần đất liền. Những bãi đá xuất hiện, càng lúc càng nhiều hơn, tiếp đến là những bụi cỏ khô và xơ xác. Hầu như khắp nơi này đều xuất hiện những cảnh tượng như vậy. Jessica liếc mắt nhìn về phía bảy người phụ nữ khác, tất cả họ đều mặc trang phục màu đen giống như Isabel. Thật là may mắn, theo lý giải của chị gái cô thì họ vẫn còn phải đi một đoạn nữa mới lại trở về bãi cát.
Họ đã đến được con đường lát đá và Jessica băng qua nó để đi tới đường nhựa. “Lindisfarne.” Cô cố uốn lưỡi để thốt ra được một lời tốt đẹp và lặp lại điều đó lúc này đúng là một biện pháp tốt. “Em thực sự khá là xúc động.”
Cách đó khoảng một dặm, tại khu vực bình nguyên của hòn đảo, cô có thể nhìn thấy chóp mái của các tòa lâu đài tọa lạc trên đỉnh đồi, giờ chỉ cần phải đi quanh một hoặc hai ngã rẽ nữa trên con đường hẹp này thôi là có thể đến được tu viện rồi. Trong khi đó, Isabel đang ngồi trên một tảng đá, tháo một chiếc giày màu đen ra, đổ cát ra ngoài rồi đập mạnh nó xuống nền đất.
“Bất chấp người đồng hành mà em có được trong chuyến đi này.” Jessica chêm vào.
Isabel ngẩng mặt lên đón gió. “Chị chỉ đùa thôi.” Cô nói, rồi hít thật sâu mấy hơi. “Chị thích chuyến đi này. Dù đây chỉ là một chuyến dã ngoại trong vài ngày.”
Jessica nhìn qua bãi cát, nơi đại dương lấp lánh cuối chân trời. “Và có phải công việc của chị là nhận biết lúc thủy triều lên xuống không? Bởi vì, chị biết đấy, ảnh chụp những chiếc xe ngập nước trông rất đáng sợ. Chúng ta còn bao nhiêu thời gian vậy?”
Lindisfarne, hay còn gọi là đảo Thánh, không thực sự giống một hòn đảo thông thường, mà nó được hình thành từ thủy triều. Khi thủy triều xuống, nơi đây là một bãi cát trải dài hàng dặm đường được đánh dấu bằng những cái cột mốc cao. Du khách đến đây được cảnh báo không được băng qua những bãi cát trừ khi có một hướng dẫn viên dày dặn kinh nghiệm đi theo, bởi vì ngay khi thủy triều quay lại, nơi này sẽ nhanh chóng bị nhấn chìm. Hầu hết khách bộ hành đến với đảo Lindisfarne đều đi theo một con đường đắp cao an toàn hơn dù cho ngay cả trên con đường ấy, những chiếc xe vẫn có thể bị lún, mắc kẹt và bị cuốn đi.
Isabel thắt chặt lại dây giày. “Rất nhiều thời gian.” Cô nói. “Reg sẽ đến đây bằng xe buýt. Còn Hilda sẽ đợi sẵn ở nhà thờ St Aidan để tạ ơn vì chuyến đi an toàn của chúng ta. Bọn chị sẽ phải quỳ gối cầu nguyện khoảng nửa giờ, rồi ăn nhanh bát xúp tại hội trường làng, sau đó bọn chị sẽ đưa em trở về trước lúc hoàng hôn.”
Họ có khoảng mười lăm phút trước khi những người khác đi đến. Tận dụng khoảng thời gian riêng tư hiếm có này, Jessica ngồi xuống bên cạnh chị gái mình. Cô hỏi: “Bella, chị có bao giờ nghĩ về Ned không?”
Trong suốt một lúc lâu, Isabel không đáp lại lời em gái trong khi các nữ tu khác thì đã đến rất gần.
“Chị đã lãng quên cuộc sống đó từ rất lâu rồi.” Cuối cùng, Isabel cũng lên tiếng. “Giờ đây, chị đã có một gia đình mới. Một gia đình nơi có Chúa kề bên. Và, em nên gọi chị là xơ Maria Magdalena. Có thể đôi khi em sẽ lầm lẫn và gọi chị là Bella trước mặt Mẹ Hildegard đấy.”
“Dì Brenda nói với em rằng anh ấy đã rời quân ngũ và dì đã mất liên lạc với anh ấy kể từ đó.” Jessica nói. “Em chỉ đang tự hỏi liệu chị có nghe được tin tức gì từ anh ấy hay không.”
Gương mặt Isabel bỗng nhíu chặt. “Không! Sao chị có thể nghe được gì chứ? Chẳng ai biết chị đang ở đâu cả. Ngoại trừ em, dì Brenda và chú Rob. Không một ai.”
“Bình tĩnh nào, chuyện này thì có vấn đề gì đâu? Chị chỉ đang sống trong một tu viện chứ có phải là thành viên của giáo phái Satan đâu.”
Trở nên lúng túng một cách bất thường, không phải là thói quen thường thấy, Isabel đột ngột sải bước nhanh hơn. “Chị không muốn nói về chuyện này nữa.” Cô nói.
Cô vẫy tay gọi những người khác vẫn đang băng qua bãi cát và giơ tay lên cao, ra dấu hỏi: Mọi người ổn cả chứ? Khi nhận được tín hiệu đáp lại từ người phụ nữ đi đầu, cô quay người và bước dọc theo con đường ven biển ẩm ướt để hướng về thị trấn, vẫn như mọi khi, Jessica phải rảo bước nhanh hơn tốc độ bình thường của mình để có thể theo kịp chị gái.