"Chuyện này..." Có lẽ vì lời của Lâm Trần đã đâm trúng tim đen, nên sắc mặt Xích Hiệp Tôn Giả thay đổi đôi chút, lộ vẻ ngượng ngùng.
Thế nhưng rất nhanh, Xích Hiệp Tôn Giả liền nói: "Với tâm tính này của ngươi thì làm sao có thể chứng đắc đại đạo? Kẻ thành đại đạo, ai mà chẳng trải qua vạn kiếp gian truân."
Nghe thấy lời của Xích Hiệp Tôn Giả, Lâm Trần lập tức đảo mắt, hoàn toàn không thèm để ý đến ông ta.
Thành đại đạo cần trải qua gian truân là thật, nhưng nếu biết chắc chắn là cái chết mà vẫn lao đầu vào một cách mù quáng, thì đó không phải là trải qua gian truân, mà là biểu hiện của kẻ ngu ngốc.
"Bốn thành!" Thấy Lâm Trần tỏ vẻ không tin mình, cuối cùng Xích Hiệp Tôn Giả nghiến răng nói: "Nếu hai chúng ta cùng ra tay, ta có bốn thành nắm chắc việc giải quyết Ma Minh!"
"Bốn thành?" Lâm Trần sửng sốt, đoạn khẽ nhướng mày, thầm suy tính.
Thực ra đối đầu với tu sĩ Hợp Thể kỳ mà có được bốn thành nắm chắc đã là rất khá rồi, hơn nữa rủi ro phải đối mặt khi giao chiến với Ma Minh và lợi ích cuối cùng nhận được hoàn toàn không tương xứng.
Nói cách khác, nếu quả thực có bốn thành nắm chắc như lời Xích Hiệp Tôn Giả nói, thì Lâm Trần chắc chắn sẽ không nói hai lời, trực tiếp chọn cách ra tay.
Nhưng Lâm Trần không phải kẻ ngốc, hắn còn lạ gì con người của Xích Hiệp Tôn Giả nữa, chắc chắn ông ta sẽ không để bản thân chịu thiệt.
Vì vậy, Lâm Trần hỏi: "Ngươi hãy nói trước xem định đối phó với hắn thế nào đi, nếu khả thi thì ta cũng chẳng ngại làm việc nghĩa trừ hại cho dân!"
Thực ra cũng không phải Lâm Trần không muốn ra tay đối phó Ma Minh, nhất là khi chứng kiến vô số tu sĩ trong hoàng thành tử thương, tuy bản thân hắn không có giao tình gì với họ, nhưng những gì Ma Điện làm quả thực là táng tận lương tâm!
Nếu mình có thể giúp họ mà lại chọn cách khoanh tay đứng nhìn, thì sau này khi chuyện tương tự xảy ra với mình, còn mặt mũi nào mà cầu xin người khác giúp đỡ?
"Không ổn! Bây giờ không phải lúc để nói chuyện, chúng ta vẫn nên mau chóng ra tay đi!"
Đúng lúc này, Xích Hiệp Tôn Giả đột nhiên kêu lớn, giọng điệu có chút sốt ruột: "Ma Minh đang cố gắng khôi phục, một khi để hắn hồi phục lại, thì đừng nói là hai chúng ta, cho dù có thêm hai người nữa cũng không phải là đối thủ của hắn!"
"Nghiêm trọng đến thế sao?" Nghe thấy lời của Xích Hiệp Tôn Giả, sắc mặt Lâm Trần cũng biến đổi dữ dội, không kịp nghĩ nhiều, thân hình lóe lên, lao thẳng ra ngoài hoàng thành.
"Ngươi đừng có hại ta đấy!"
Trên đường bay, Lâm Trần vẫn đang trò chuyện với Xích Hiệp Tôn Giả, vì hắn không muốn bị Xích Hiệp Tôn Giả lừa gạt.
"Chết tiệt!" Bất lực, vì lúc này Lâm Trần đã lao ra khỏi hoàng thành, không còn cách nào khác, hắn đành phải cắn răng xông lên.
Các tu sĩ trong hoàng thành đang chật vật chống đỡ sự tấn công của các khôi lỗi Hóa Thần kỳ, nhưng đột nhiên một bóng người lao vút qua bên cạnh họ, tạo thành những cơn lốc xoáy!
Ban đầu những tu sĩ này tưởng rằng lại là một tu sĩ Ma Điện mạnh mẽ nào đó, nhưng khi thấy bóng người này lao thẳng ra ngoài thành, một số tu sĩ dần nhận ra, đây không phải người của Ma Điện, mà là tu sĩ trong hoàng thành.
Hơn nữa, vào lúc này mà chọn cách bay ra khỏi hoàng thành, mục đích chắc chắn chỉ có một, đó chính là đối chiến với Ma Minh!
"Đó là ai vậy? Sao dám ra ngoài thế?"
"Không quen, nhưng hình như chỉ có tu vi Nguyên Anh kỳ, không phải là đi đối đầu với Ma Minh đấy chứ?"
"Có lẽ vậy, tuy bề ngoài chỉ là Nguyên Anh kỳ, biết đâu lại là lão quái vật Hợp Thần kỳ nào đó thì sao, chúng ta cứ tập trung đối phó với đám khôi lỗi Hóa Thần kỳ này đi. Chết tiệt, mấy con khôi lỗi này rốt cuộc làm bằng gì mà cứng thế không biết!"
Sự xuất hiện của Lâm Trần không gây ra gợn sóng quá lớn, rất nhanh không còn ai chú ý đến hắn nữa. Thực ra không phải các tu sĩ này không muốn xem Lâm Trần định làm gì, mà vì họ hoàn toàn không thể phân tâm, chỉ riêng đám khôi lỗi Hóa Thần kỳ đã gây cho họ áp lực rất lớn rồi, sao có thể còn tâm trí đâu mà quan tâm đến Lâm Trần?
Nhưng lúc này tại một chiến trường, hai tu sĩ sau khi nhìn thấy bóng người lao ra ấy thì mắt mở to, vẻ mặt đầy khó tin.
"Đó chẳng phải là Lâm Trần sao? Hắn muốn làm gì vậy?" Đúng vậy, hai tu sĩ này chính là Hình Thiên và Thú Vương.
Do tu vi bản thân không quá cao, nên Hình Thiên và Thú Vương chọn cách hỗ trợ lẫn nhau, cùng nhau tiêu diệt khôi lỗi Hóa Thần kỳ.
Trên mặt Hình Thiên lộ vẻ lo lắng, nói: "Lâm Trần bây giờ lao ra ngoài thì khác gì tự sát? Hắn có Bích Ngọc Trạc, nhưng trước mặt tu sĩ Hợp Thể kỳ, chỉ cần sơ sảy một chút là sẽ bị lộ ngay!"
"Yên tâm đi, Lâm Trần sẽ không làm chuyện không nắm chắc, nên chúng ta đừng lo lắng cho hắn làm gì." Thú Vương tiện tay đánh lui một con khôi lỗi Hóa Thần trung kỳ, nói với Hình Thiên: "Bây giờ việc cấp bách là tiêu diệt đám khôi lỗi đáng chết này, chứ không phải ngồi lo lắng suông cho Lâm Trần!"
Lời của Thú Vương khiến Hình Thiên chấn động, hắn vội vàng điều chỉnh tâm thái, quay sang cùng Thú Vương đối phó với khôi lỗi!
Còn về phần Lâm Trần, đã chọn làm đại anh hùng này thì mình cũng không thể ngăn cản hắn. Biết đâu Lâm Trần thực sự có át chủ bài thì sao.
"Cuối cùng cũng ra tay rồi, lần này hoàng thành được cứu rồi."
Nhìn thấy Lâm Trần sau một hồi trầm tư đã quyết định ra tay, Ảnh Tử thở phào nhẹ nhõm, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt.
Bởi vì suy nghĩ của Ảnh Tử khác hẳn với các tu sĩ trong hoàng thành, hắn không cho rằng Lâm Trần đối chiến với Ma Minh, vì Lâm Trần chỉ mới Nguyên Anh kỳ, làm sao có thể là đối thủ của Ma Minh?
Vì vậy, lúc này Ảnh Tử hoàn toàn đặt hy vọng vào vị sư phụ của Lâm Trần, chỉ cần sư phụ Lâm Trần ra tay, thì Ma Minh cũng không đáng sợ nữa.
Thậm chí, còn có thể cứu được Đại thiếu chủ và Nhị thiếu chủ nữa.
"Chỉ cần có thể cầm chân Ma Minh, tu sĩ trong hoàng thành có thể trụ vững cho đến khi thành chủ và trưởng lão đoàn trở về, mà đến lúc đó, nguy cơ của hoàng thành mới thực sự được giải trừ." Ảnh Tử nhìn Lâm Trần đã đối đầu với Ma Minh, lẩm bẩm.
Lúc này, Lâm Trần đã bay ra khỏi hoàng thành, lơ lửng trên không trung đối mặt với Ma Minh.
"Hê hê, thú vị đấy!" Ma Minh nhìn chằm chằm vào Lâm Trần trước mặt, khẽ mỉm cười.
Thực ra lúc nãy khi Lâm Trần vừa lao ra, Ma Minh không hề để tâm, mà tiếp tục phá giải hộ thành đại trận, chỉ tùy tiện để vài con khôi lỗi Hóa Thần kỳ đi giết Lâm Trần.
Tuy nhiên kết quả khiến Ma Minh kinh ngạc, vì Lâm Trần rất dễ dàng đã tiêu diệt đám khôi lỗi Hóa Thần kỳ đến vây quét, hơn nữa trông có vẻ như không hề tung hết sức lực.
Thậm chí ngay cả thuật pháp cũng không thi triển, chỉ thấy Lâm Trần vung vẩy phi kiếm trong tay một cách đơn giản, sau đó đám khôi lỗi Hóa Thần kỳ kia như kẻ ngốc, lần lượt lao vào phi kiếm của Lâm Trần.
Cuối cùng kết quả rất rõ ràng, chúng bị Lâm Trần tiêu diệt một cách dễ dàng.
"Xích Hiệp Tôn Giả, quả nhiên có chút bản lĩnh." Lâm Trần chậm rãi thu Huyết Văn Kiếm lại, nói trong lòng với Xích Hiệp Tôn Giả: "Vậy mà có thể phát hiện ra quỹ đạo vận hành của đám khôi lỗi Hóa Thần kỳ này, xem ra thần thức của ngươi rất mạnh mẽ đấy."
"Hừ! Những thứ này mà cũng gọi là khôi lỗi sao, muốn phá giải quỹ đạo vận hành của chúng chẳng phải là chuyện quá dễ dàng à." Xích Hiệp Tôn Giả hừ lạnh một tiếng, nói: "Chỉ cần cường độ thần thức đạt đến Hợp Thể kỳ trở lên, thì đối phó với chúng cũng đơn giản như đối phó với trẻ con thôi."
Đối với sự tự phụ của Xích Hiệp Tôn Giả, Lâm Trần không hề để tâm, vì lúc này tâm trí hắn đều đặt lên người Ma Minh trước mặt.
Nhìn Ma Minh đang tươi cười, không hiểu sao, Lâm Trần luôn cảm thấy có gì đó không ổn, cứ như thể mình đã bị lừa vậy!