Husky Và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn

Lượt đọc: 18713 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 311-2 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350
Tiến »
Chương 316
phiên ngoại khả năng duy nhất (chuyển sang làm ác) (4).

❊ ❊ ❊

"Kem ly đây, kem ly chocolate đây, kem ly thảo mộc, đủ mọi vị kem, nhìn đã thích đây——"

Cô gái trẻ hơi béo đeo tai thỏ của công viên trò chơi, giơ tấm bảng gỗ đề chữ, tươi cười mời hàng.

Cô hẳn là học sinh nhân dịp nghỉ hè tìm việc làm thêm, giữa mặt mày mang hơi thở hoạt bát của thanh xuân, mặt bị ánh nắng hun đỏ bừng, môi trơn bóng đầy đặn như kem phô mai rưới nước anh đào, cho dù trán có hai giọt mồ hôi bằng hạt đậu, vẫn có vẻ xinh xắn đáng yêu.

"Dì ơi! Cho một ly kem dâu!"

"Em lấy trước! Em muốn ba viên!"

"Chị gái ơi có thể cho em sờ tai thỏ của chị không?"

Cô gái thỏ đó vẫn giữ nguyên nụ cười thanh thoát với mọi người, nhưng Tiết Mông để ý, cô cho những bạn nhỏ gọi cô là chị một muôi kem lớn, hơn nữa còn đưa cho chúng trước. Nhưng những ai gọi cô là dì thì phải đợi một lúc lâu, phần kem rõ ràng nhỏ hơn hẳn.

Tiết Mông và tiểu Chúc Long cách đó không xa xem, tiểu Chúc Long theo bản năng liếm liếm miệng cao quý của mình: "Ta cũng muốn ăn kem, muốn hai viên, một vị trà, một vị chocolate."

"Đừng mơ, tao không mua cho mày đâu." Tiết Mông không có chút khoan dung nói, "Hơn nữa đây là game, họ không thấy chúng ta, chúng ta cũng không ăn kem được, biết chưa?"

Tiểu long trợn trắng mắt, cố hết sức giữ lại long uy rơi đầy đất: "Ta chỉ nói thôi."

Tiết Mông không để ý tới nó, vừa tìm trong đám người, vừa nói: "Nhìn xem hình như nhà trẻ có tổ chức hội xuân. Tìm Mặc Nhiên ở đâu đi."

Bọn họ tìm ra rất nhanh.

Gia cảnh Mặc Nhiên không tốt, diện mạo lúc nhỏ cũng chẳng xuất chúng, nên không có bạn chơi nào. Đương nhiên nó sẽ không vây quanh xe kem như các bạn nhỏ khác, tiền mua kem còn đủ cho nó ăn sáng một tuần bằng suất cơm rẻ tiền.

Nó ngồi một mình dưới bóng cây, mắt đen không chớp nhìn chằm chằm các bạn, bởi vì rất thèm, nó theo bản năng liếm môi mình, sau đó cắn môi nhẫn nhịn.

Động tác không khác gì tiểu Chúc Long thèm ăn kem ly.

"... Phì." Tiết Mông nhịn cười.

Tiểu Chúc Long cảm mình mặt mình hơi đỏ, nó tức giận nói: "Cười cái gì? Không cho cười!"

Mặc Nhiên không có kem ly, không có bạn chơi, túi đồ ăn vặt cũng ít tới đáng thương.

Nó ngồi lẻ loi dưới bóng đại thụ, tới giữa trưa nó mới gặm chiếc bánh mì khô khốc, sau đó đặt mấy mảnh vụn bên rễ cây, hết sức chuyên chú nhìn chằm chằm đội kiến cùng đến chia sẻ chút đồ ăn ít tới đáng thương này với nó.

"Không cần tranh giành, ai cũng có phần." Nó nhỏ giọng lầu bầu, ôm gối nghiêm túc nhìn nhóm kiến. Chắc là nó chán quá, thậm chí còn đặt tên cho chúng.

"Lương Triều Vĩ, mày lấy khối to quá, sẽ khó đi. Có muốn đổi phần nhỏ hơn không?"

"Quách Đức Cương, mày phải biết nhường nhịn chứ, khối bánh mì này rõ ràng Lâm Chí Dĩnh chọn trước, mày không thể ỷ lớn hiếp nhỏ... À không đúng, kỳ thật hai bọn mày bằng tuổi nhau..."

Xung quanh chơi đùa không liên quan tới nó, hai gia hỏa Tiết Mông và tiểu long trong suốt một trái một phải ngồi cạnh nó, nhưng lại làm người ta cảm thấy dưới tàng cây không chỉ có hai người tàng hình, mà là ba.

Các bạn nhỏ khác cũng được, giáo viên cũng thế, đều coi nó như không tồn tại. Nhưng hiếm khi Mặc Nhiên không vì vậy mà cảm thấy chán nản uể oải, nó chơi với các bạn kiến của nó rất vui.

Lúc Mặc Nhiên đi nhà trẻ, có một thời gian một bộ phim về câu chuyện tình yêu cung đình máu chó "Hoàn Trư Cách Cách*", tiểu gia hỏa này hiển nhiên cũng sa vào đó, nó lầu bầu nói:

(*Tác giả để 还猪格格)

"Tiểu Yến Tử, mày đừng tranh đồ ăn với tỷ muội mày chứ. Tao còn bánh mà."

"Ấy, Tử Vi mày đi nhầm đường rồi... Tổ kiến ở bên này cơ..."

Có lẽ dáng vẻ tập trung của nó làm người khác tò mò, đứa trẻ béo nhất nhà trẻ chạy tới làm rung rung cái cằm đầy thịt, khí thế phi tới chỗ nó.

Vừa nghe thấy Mặc Nhiên đang chỉ đường cho "Tử Vi", tiểu mập mạp kia mở to hai mắt: "Cậu đang làm gì thế? Cậu nói chuyện với ai?"

Mặc Nhiên vội ngăn nó lại: "Đừng tới đây, cậu sắp dẫm trúng Tử Cấm Thành của tớ rồi."

Tiểu mập mạp: "???"

Mặc Nhiên chỉ cho nó đám kiến, cười giới thiệu chúng nó cho tiểu mập mạp: "Cậu xem, đây là Lương Triều Vĩ, đây là Quách Đức Cương, đây là Lâm Chí Dĩnh, còn đây là bạn Tô, còn có lỗ mũi to, con kia là Nhĩ Khang..."

Tiểu mập mạp lo lắng sốt ruột: "... Có phải cậu sốt không? Kiến làm gì có mũi."

"Tớ không có, tớ rất khỏe." Mặc Nhiên kiên nhẫn bảo, "Kiến có mũi, cậu chú ý có thể thấy. Còn có, cậu thấy con có hơi đỏ lên kia không, đó là Lâm Tâm Như."

Tiểu mập mạp run rẩy: "... Thế cậu là ai?"

Mặc Nhiên nghiêm túc nghĩ, kiên định nói: "Tớ là hoàng a mã."

Tiết Mông và tiểu Chúc Long bên cạnh cười nghiêng ngả, Tiết Mông dùng cánh tay trong suốt tiểu gia hỏa không thấy được, cười tới rớt nước mắt: "Tao muốn yêu luôn bảo bối này quá, chờ xong việc tao nhất định sẽ tới tìm Mặc Nhiên trong hiện thực, kết bái với anh ta luôn ha ha ha ha!"

Tiểu Chúc Long cười tới chân loạn cả lên: "Thế ngươi là Vương gia rồi, kết bái huynh đệ với hoàng thượng, ha ha ha ha!"

Đáng tiếc tiểu mập mạp không cảm nhận được Mặc Nhiên thú vị, nó cho là Mặc Nhiên bị điên, hoảng sợ liếc người ta rồi quay đầu chạy mất, như chiến xa nhỏ cao mười thước nặng tám mươi cân, vội vàng chạy còn vấp trúng đá, nó phủi quần tiếp tục chạy như điên.

Một lát sau, Mặc Nhiên đột nhiên muốn tạo một công viên cho đám kiến.

Tiết Mông ngồi cạnh, xem tiểu gia hỏa lấy nhành cây làm cầu, lấy lá làm ô che nắng, thậm chí còn dùng đá xếp một vòng bảo vệ nho nhỏ. Nhưng nó vẫn cảm thấy thiếu, nó đào một cái hố nhỏ không sâu không nông, sau đó phủi phủi đôi tay đầy đất, xoay người tới bên dòng suối nhỏ sâu trong rừng.

"Nó đi làm gì đấy?" Tiểu Chúc Long nhìn Mặc Nhiên nghiêm túc làm công viên cho kiến, vẻ mặt khó hiểu hỏi.

Tiết Mông nhìn chằm chằm vào cái hố kia: "Tao nghĩ chắc nó định làm hồ cho kiến."

"... Nó không biết rót nước vào đất sẽ thấm xuống dưới à?"

Lúc này đến lượt Tiết Mông trợn trắng mắt: "Đại huynh đệ, nó mới đi nhà trẻ thôi, sáu tuổi là cùng."

Một người một rồng đang thì thầm, Tiết Mông chợt liếc thấy có một đứa nhỏ ngồi trên hòn đá cách đó không xa. Đầu tiên cậu sửng sốt, ngay sau đó biến sắc, dùng tay chọc tiểu Chúc Long: "Nhanh! Nhanh xem giờ! Giờ là mấy giờ mấy phút mấy giây?"

Tiểu Chúc Long bị cậu chọc ngã, nhe răng trợn mắt tức giận nói: "Ngươi làm gì?! Có chuyện thì nói từ từ, đừng động tay động chân!"

"Nhanh nhanh nhanh!" Nhưng vẻ mặt Tiết Mông như gặp quỷ, "Nhanh tính giờ! Boss đến!"

"Bo... Gì mà bo..." Tiểu Chúc Long còn không kịp nói xong chữ "ss", đã nhìn theo tầm mắt Tiết Mông đột nhiên nghẹn họng, "Á!! Má ơi!!!"

Bọn họ bắt đầu điên cuồng tìm đồng hồ trên người mình hoặc một thứ có thể tính giờ.

Tiểu Chúc Long vẫn còn kêu thảm thiết: "Sở Vãn Ninh thật sự ở công viên này à?!"

"Không phải mày nói họ là dầu gội mua một tặng một à? Có gì mà lạ!" Tiết Mông không tìm thấy đồng hồ hay điện thoại đang rất vội.

"Ta rút lời!" Tiểu Chúc Long hu hu gào lên, "Họ không phải dầu gội mua một tặng một, thứ kia về tới nhà còn tách ra được, họ là kem Oreo với miếng bánh quy kẹp!"

Mặc kệ họ là gì, Sở Vãn Ninh hồi nhỏ đang đi ngang qua cây, bị mấy nhánh cây rõ ràng bị người ta nghịch, đá và lá khô, còn có cái hố làm chưa xong dưới tàng cây hấp dẫn.

Nó ngẩn ra một chút, sau đó chậm rãi tới nơi không một bóng người (không tính Tiết Mông và tiểu long) dưới tàng cây, bóng cây ôn nhu rủ lên làn da trắng nõn của nó, nó cúi đầu, không lên tiếng nhẩm đọc "Công viên kiến" kia, sau đó lại ngẩng đầu, nhìn trái nhìn phải.

Bốn bề im lặng, tựa như công trình bỏ hoang.

Sở Vãn Ninh do dự một lát, sau đó nó cứ mặc áo sơ mi trắng cùng quần yếm lam nhạt đắt tiền như vậy, dùng giày da nhập khẩu từ Italia bước lên hố cát bẩn thỉu, trong tiếng kháng nghị không tiếng động của Tiết Mông và tiểu Chúc Long, nghịch đống "di tích kiến trúc" Mặc Nhiên để lại.

"... Toang rồi." Tiết Mông nói.

"Toang hết mẹ luôn rồi." Tiểu Chúc Long nói.

"Đường chính của Sở Vãn Ninh lại kích hoạt." Hai người họ trăm miệng một lời nói.

Quả nhiên, khi Mặc Nhiên dùng chai nhựa đựng nước suối quay về, kinh ngạc phát hiện ra "công viên" của nó thế mà có khách không mời mà đến.

"Cậu đừng động!"

Sở Vãn Ninh lúc nhỏ hoảng sợ, đứng lên, đôi mắt to tròn như mèo con nhìn đứa nhỏ bẩn thỉu chạy từ xa đến.

"... Tớ không phải..." Tay Sở Vãn Ninh còn cầm một nhánh cây, có hơi xấu hổ, nó cúi đầu nhìn công viên, lại ngẩng đầu nhìn đứa bé trước mắt, "Tớ chỉ là..."

Đứa nhỏ bẩn thỉu nôn nóng khẩn trương chắn công viên kiến trước mặt nó: "Không được vi phạm quy định của kiến trúc..."

Sở Vãn Ninh: "..."

Mặc Nhiên bẩn thỉu: "Không được phá."

Sở Vãn Ninh: "... Tớ có định phá đâu."

"?"

"Tớ cảm thấy rất đẹp." Sở Vãn Ninh dò hỏi, "Tớ có thể chơi cùng cậu không?"

Vì thế hai đứa nhỏ chả biết tại sao lại chơi với nhau.

Bức tường lúc nãy Mặc Nhiên dùng đá xây, được Sở Vãn Ninh đề nghị dùng nhánh cây nhỏ để cải biến, hai người họ đều thấy chủ ý này khá ổn, nên Sở Vãn Ninh tìm ít nhánh cây rụng thích hợp, Mặc Nhiên giúp ấn chúng vào khoảng cách bằng nhau vào cát.

Bọn họ cùng xây lại tường, đào hố cẩn thận lót nilon, rót nước suối làm thành hồ.

Sở Vãn Ninh không biết nhặt mấy cánh hoa hải đường ở đâu ra, bay lả tả trên mặt "Hồ", họ thậm chí còn thả hai con kiến nhỏ lên cánh hoa, để chúng nó trải nghiệm cảm giác thuyền hoa thơm nhàn nhạt.

Lực Mặc Nhiên đào hố có hơi mạnh, làm cát bắn tung tóe lên quần áo vừa nhìn đã biết xa xỉ của Sở Vãn Ninh. Sở Vãn Ninh chẳng để ý, nó lần đầu gặp một đứa nhỏ có chung sở thích, họ chơi với nhau vui vẻ, không chút để ý tới quần áo, cát trên tay, đất trên mặt.

Chỉ có hai đôi mắt đều sáng ngời. Còn có hai đôi tay nhỏ cùng làm ra công viên kiến trong mơ.

Trời chiều ngã về tây.

Các bạn nhỏ trong vườn trẻ đã được đón về, Sở Vãn Ninh đến cùng bố, thời gian còn nhiều.

"Giúp tớ xây tháp nhé." Mặc Nhiên trước khi xe buýt chạy, lưu luyến không rời với đồng bọn nhỏ.

Khuôn mặt không nhiều biểu tình của Sở Vãn Ninh lộ ra một nụ cười, nó cười nói: "Được. Tớ làm xong sẽ bảo ba ba tớ chụp ảnh lại."

"Lần sau có cơ hội cho tớ xem nha."

"Ừm, lần sau có cơ hội thì cho cậu xem."

Mặc Nhiên sửng sốt một lát, bỗng như nhớ ra cái gì, biến sắc bảo: "Á! Tớ, chúng mình chơi lâu như vậy, tớ thế mà còn chưa hỏi tên cậu nữa!"

Sở Vãn Ninh cũng hơi sửng sốt, ngay sau đó giãn mặt cười, biểu tình càng thêm sáng ngời: "Thật là... Tớ cũng quên mất..."

Mặc Nhiên ha ha cười: "Tớ cảm thấy như bọn mình quen từ lâu rồi ấy."

Sở Vãn Ninh mím môi không nói gì, nhưng đôi mắt lại mang ý cười.

"Tớ tên là Mặc Nhiên, tớ học lớp Chồi của nhà trẻ." Mặc Nhiên nghĩ nghĩ, học theo phim, như người lớn vươn tay đầy đất ra, nhưng rút lại rất nhanh, lau lau trên quần áo, mới lại đưa tay ra với Sở Vãn Ninh, nó nhếch miệng cười nói, "Rất vui khi quen cậu."

Sở Vãn Ninh cũng không ghét bỏ hay do dự, cầm lấy tay lau chưa sạch của đồng bọn nhỏ, tóc đen mềm mại bay trong gió: "Rất vui khi quen cậu. Tớ là Sở Vãn Ninh."

"... Ta bỗng cảm thấy." Ở bên cạnh, tiểu Chúc Long yên lặng phun tào nói, "... Họ như vậy cũng khá tốt."

"... Mày đừng nói thế." Tiết Mông hơi đau đầu, "Tao cũng cảm thấy tao hơi động lòng..."

Tiểu Chúc Long vội gào lên: "Không được động lòng không thể bị tẩy não! Chúng ta phải cống hiến vì công trình gen!"

"Nói đúng lắm!" Biểu tình Tiết Mông như vừa tỉnh lại từ trong mộng, nghiêm khắc nói, "Tao nhớ được mang máng thời gian Sở Vãn Ninh xuất hiện rồi, bắt đầu kế hoạch ngu ngốc này lần nữa đi, lần này chúng ta dẹp họa trước, nhất định có thể ngăn cản đường chính của Sở Vãn Ninh kích hoạt!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 311-2 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của nhục bao bất cật nhục