Husky Và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn

Lượt đọc: 18269 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 311-2 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350
Tiến »
Chương 210
khăn tay của sư tôn chỉ có thể tặng ta.

❊ ❊ ❊

Lúc nửa đêm, Sở Vãn Ninh mơ màng tỉnh dậy, Mặc Nhiên đã rời giường, y phục cũng mặc lại đoan chính. Hắn ngồi trước bàn, thắp một ngọn nến, đang cúi đầu nghịch một đống đồ.

Những bất an cùng bất lực trước đó, đều trở nên nhạt dưới ánh đèn và dư vị triền miên như vậy, Sở Vãn Ninh cơ hồ là lười biếng nhìn hắn một lát, sau đó mới nói: "Đang làm gì thế?"

"Sư tôn tỉnh rồi? Có phải đèn chói quá..."

"Không phải." Sở Vãn Ninh hỏi lại một lần nữa, "Ngươi đang làm gì thế?"

Mặc Nhiên mím môi, có hơi ngượng ngùng mà cười.

Sở Vãn Ninh đứng dậy, khoác y phục, để chân trần, đi tới bên cạnh hắn, dựa vào cạnh bàn nhìn. Hoá ra trên bàn trải là khăn tay hải đường của mình, Mặc Nhiên cầm ba chiếc khăn trắng khác, đang bắt chước hoa văn trên kia.

"Ngươi đang thêu khăn tay?"

"... Ta muốn sư tôn làm, chỉ cho một mình ta thôi." Mặc Nhiên bỏ kim chỉ xuống, một tay ôm lấy eo Sở Vãn Ninh, dán sát, hôn lên ngực y.

Trên ngực Sở Vãn Ninh có một vết sẹo.

Sở Vãn Ninh chưa từng nói lý do có vết sẹo này, Mặc Nhiên cũng không hỏi nhiều.

Chỉ là lúc da thịt thân cận, sẽ theo bản năng, thường thương tiếc mà hôn lên nó.

Mặc Nhiên nói: "Khăn tay của những người khác, ta làm là được rồi. Dù sao họ cũng chẳng biết tột cùng là ai làm đâu..." Hắn nói, cầm một chiếc khăn tay khác lên, cười hỏi, "Sư tôn xem, so sánh thử, có giống với cái của người không?"

Sở Vãn Ninh thở dài: "Không cần xem cũng biết là giống rồi."

Dục vọng chiếm hữu của người này sao lại mãnh liệt như vậy?

Sở Vãn Ninh xoa xoa đầu Mặc Nhiên, Mặc Nhiên liền ngửa đầu cười nhìn y.

Đèn quá tối, làm mắt Mặc Nhiên có hơi đau, lúc nâng mắt lên, bên trong còn có ít tơ máu, nhưng khuôn mặt cùng y cười vẫn ôn nhu mà sáng lạn.

Sở Vãn Ninh hỏi: "Có còn nghĩ tới mấy thứ kia nữa không?"

Mặc Nhiên sửng sốt một lát, sau đó nhẹ giọng nói: "Không nghĩ nữa."

"Ừ." Sở Vãn Ninh nói, "Vậy là tốt rồi."

"Đều thuận theo tự nhiên đi..." Những lời này, Mặc Nhiên như tự nói với mình, cũng như đang nói với Sở Vãn Ninh.

Đều thuận theo tự nhiên đi.

Ngày tháng như vậy quá ít quá ít.

Mặc Vi Vũ hắn không phải thần, hắn chỉ là một hạt cát trong hồng trần rộng lớn, cực kỳ nhỏ bé. Con người đều có tâm tư, cho kẻ khát sắp chết một chén nước, mới nhấp một ngụm, lại bắt người kia đổ đi, tự mình chọn khát tới chết—— Đó thật sự quá khó khăn, trên đời cơ hồ không ai có thể làm được.

Mặc Nhiên nghĩ, nếu uống nhiều nước hơn nữa.

Sau này nếu lại rơi vào Luyện Ngục, cũng sẽ không đau tới như vậy.

Có một loạt chuyện cũ thanh triệt, cũng đủ để an ủi một bình cạn khô.

Ngày thứ hai, mọi người tập trung ngoài sơn trang, cùng xuất phát tới Giao Sơn trước.

Mã trang chủ đều cho cấp dưới của mình một con ngựa béo, yên ngựa hắc kim còn treo một túi Càn Khôn thêu hoa văn Dạ Miêu (mèo đêm), Tiết Mông cưỡi trên lưng ngựa, nhìn thoáng qua túi Càn Khôn kia, không khỏi nhăn mũi.

Chợt nghe thấy có người ở bên cạnh cười khẽ: "Phẩm vị của Mã trang chủ đúng là không dám khen ngợi, túi Càn Khôn thêu hoa văn Dạ Miêu còn chưa nói, thế mà mặt trái còn thêu chữ "Mã", thú vị."

Tiết Mông quay đầu lại, thấy là Mai Hàm Tuyết cưỡi trên lưng một con ngựa trắng, có lẽ cũng lấy túi này chơi. Hắn nâng đôi mắt màu ngọc bích, cười như không cười liếc Tiết Mông một cái, tinh thạch hình giọt nước giữa trán tản ra ánh sáng ôn nhuận, lắc qua lắc lại, tôn lên gương mặt này càng thêm mê người.

Tiết Mông trừng hắn một cái, nhỏ giọng mắng: "Tên xấu xa." (Tiết Mông mắng "Nhân tra" cũng có nghĩa là "Phản diện" =)))

Tên xấu xa chỉ hơi mỉm cười, nheo mắt, lại không chút tức giận, ngược lại nói: "Hôm nay gặp Tiết công tử, khí sắc có vẻ không ổn lắm, có phải ăn không no ngủ không đủ không?"

"..."

"Đáy mắt khó chịu, ấn đường biến thành màu đen, ta có cao thảo dược an thần giúp ngủ dễ..."

"Mai Hàm Tuyết ngươi rảnh lắm à?" Tiết Mông nhịn một lát, phát hiện mình không nhịn được, giận dữ quay đầu lại, "Đạp Tuyết Cung trục xuất ngươi khỏi sư môn à? Ngươi sang Tử Sinh Đỉnh lắc lư làm gì?"

"Sư tôn bảo ta qua đây." Nụ cười của Mai Hàm Tuyết vẫn không đổi, "Đưa ám khí mà hôm qua cha ngươi muốn cho ông ấy."

"Vậy ngươi đưa xong rồi thì mau cút đi."

Mai Hàm Tuyết thế mà không giận, cười ngâm ngâm nói: "Ừa, cút liền nè."

"???"

Tiết Mông cảm thấy người này quả thực có bệnh, mấy lần gặp hắn, không phải giống đàn bà con gái mềm như bông, thì chính là lạnh lùng như tảng băng, lần trước gặp hắn ở Nho Phong Môn, hắn còn khen chê chèn ép mình còn chưa nói, hôm nay đã biến thành gương mặt người tốt kiểu "Ngươi đánh má trái ta, ta liền đưa má phải cho ngươi", Tiết Mông có chút không nhịn được, cậu kéo dây cương, nhìn chằm chằm nam nhân tuấn mỹ đến cực điểm trên lưng ngựa kia.

"Không phải, Mai Hàm Tuyết, ta với ngươi không có thù đấy chứ?"

"Không có."

"Ta với ngươi biết nhau rõ lắm à?"

Mai Hàm Tuyết cười, nhưng không có trả lời ngay, chỉ là đôi mắt sắc ngọc ngưng ánh sáng nhỏ vụn, gió thổi qua, tóc dài kim sắc dưới mũ tung bay, ánh mặt trời chiếu lên, màu sắc càng ôn nhu hơn.

Tiết Mông cũng không thực sự muốn nghe đáp án của hắn, cau mày nói: "Đưa ám khí xong thì mau cút đi, ngươi muốn đi thông đồng với môn phái kẻ khác, ta không quản được, chứ đừng nghĩ tạo quan hệ tốt với ta để đục nước béo cò, làm bẩn nhóm tiếu sư muội Tử Sinh Đỉnh ta."

"... Phì." Mai Hàm Tuyết không nhịn nổi, cười thành tiếng, nhưng ngay sau đó cuộn tay lại, đưa lên miệng ho nhẹ, cảm thấy rất thú vị mà đáng giá Tiết Mông một lát, nói, "Được."

Hắn kéo cương ngựa, cổ tay trắng nõn có đeo chuông bạc, gió thổi qua, kêu leng keng.

Hắn liếc mắt qua cười: "Đi ngay."

Tiết Mông trừng hắn: "Mau đi đi? Chả lẽ còn muốn ta bắn pháo tiễn ngươi à?"

Mai Hàm Tuyết thực sự bỏ đi, vó ngựa bước được hai bước, bỗng nhiên hắn nhớ ra cái gì, quay đầu lại nói: "Đúng rồi, còn có một chuyện nữa."

Tiết Mông không muốn nghe, nhưng Tiết Mông tò mò, vì thế cậu tức giận hỏi: "Gì nữa?"

Mai Hàm Tuyết cười nhẹ, ngón tay thon dài trắng nõn kề lên môi, quả nhiên là mặt người dạ thú văn nhã bại hoại, thấp giọng cười nói: "Ngươi cũng thật cay."

Tiết Mông nháy mắt bạo phát.

"Ngươi... Ngươi—— ngươi!!" Cậu bị làm cho ghê tởm rồi, ngươi nửa ngày, thế mà nửa phần sau đều "ngươi" không ra, chưởng môn đội phía trước đã ra hiệu tập kết, chuẩn bị tiến lên, Mai Hàm Tuyết cười tủm tỉm vẫy vẫy tay với cậu, giục ngựa đi xa.

Lúc Mặc Nhiên cưỡi ngựa từ từ tới bên cạnh Tiết Mông, Mai Hàm Tuyết đã biến mất trong biển người, Mặc Nhiên thấy Tiết Mông đứng một chỗ giận tới vỗ ngực, liên tục nôn khan.

Mặc Nhiên sửng sốt một lát: "... Ngươi ăn đồ hỏng à?"

"Oẹ—— giờ ngươi đừng nói chuyện với ta, ta mẹ nó mới sáng sớm, ta đã ăn cứt chó ta..."

Mặc Nhiên: "... Tuy là tuyệt thực rất đói, nhưng ngươi cũng đừng đói tới mức ăn cả cứt chó chứ..."

"Cút!!!" Tiết Mông đẩy ngực Mặc Nhiên đi, đẩy cả người Mặc Nhiên lẫn ngựa ra xa, cậu quả thật giận tới nhất Phật thăng thiên nhị Phật niết bàn, mặt đỏ tía tai mà gào tới phía xa, "Oẹ——! Cứt chó! Ngươi mẹ nó mới cay ấy!"

Ầm ĩ một trận, mấy nghìn người xuất phát từ Cô Sơn, hướng tới Giao Sơn. Cảnh tượng này thực sự phi thường hiếm có, mọi người ra cửa đều ngự kiếm, cho dù tập kết thành đại đội, cũng một lát đã tới, có rất ít tu sĩ cưỡi ngựa lên đường.

Ở đây có rất nhiều người chưa từng cưỡi ngựa lâu như vậy, ngày đầu còn được, mấy ngày sau đã có chút không chịu nổi, may mà túi Càn Khôn của Mã trang chủ cái gì cũng có, có cả thuốc giúp thanh tỉnh, chiết phiến nhỏ, thậm chí có cả quyển lụa chế thành sách, là những thứ mới lạ giá cao được yêu thích ở Đào Bao Sơn.

Tiết Mông lúc nghỉ ngơi trừng mắt nhìn Mã trang chủ ồn ào dưới gốc cây, vị phú hào thứ hai thiên hạ đang cao hứng phấn chấn mà dùng hết sức để ồn ào: "Chư quân chư quân, có thích món hàng nào, ghi vào danh sách là được, Mã mỗ ta khi về sẽ nhất nhất đưa hàng tới thượng phủ, bảy ngày bao trả, mười lăm ngày bao đổi, chư quân chọn Tiên Khí, sau đó thanh toán tiền——"

Có không ít người chả có gì làm, hơn nữa Mã trang chủ tuyệt đối là cố ý, túi Càn Khôn to như thế, bên trong chỉ nhét mấy quyển sách, muốn xem cái gì khác cũng không có.

Nhìn chằm chằm hồi lâu rồi đi, luôn có một hai kẻ động tâm, ngay cả Tiết Mông cũng không nhịn được đề bút "Già trẻ đều dùng được, bé mà có ích, chọn liêu thượng thừa, linh lực tăng cao—— Bánh tổ linh yến Nam Bình Sơn" bên trên có vẽ thêm vòng tròn.

Cậu cuối cùng cũng biết "Kiếm tiền" theo lời Mặc Nhiên là kiếm pháp như thế nào.

Đi bảy ngày, Mã trang chủ kiếm được không ít, mọi người cũng có chút mệt mỏi, chạng vạng hôm ấy, họ rốt cuộc cũng tới núi Bàn Long.

"Long có ngạo cốt, mong quân tôn trọng."

Tiết Chính Ung nhìn khối đá lớn dựng trước núi Bàn Long, đọc chữ trên đá một lần, quay đầu hỏi Nam Cung Tứ: "Nam Cung công tử, nó có nghĩa là gì vậy?"

Nam Cung Tứ nói: "Ý là lúc đi lên nhất định phải đi bộ, hơn nữa từ lúc vào núi, cho tới tận lúc kết giới Giao Sơn mở ra, không được phép nói lời ô ngôn uế ngữ, nếu không sẽ bị nó phạt."

Nếu Nam Cung Tứ đã nói cho như vậy, các vị chưởng môn lập tức truyền xuống. Có điều cách đưa tin mỗi phái khác nhau, Đạp Tuyết Cung cầm sáo ngọc bên hông lên thổi hai tiếng, Huyền Kính đại sư lắc chuông bạc trong tay, Khương Hi đứng bất động, là Hoa Bích Nam truyền tin giúp hắn, Hoa Bích Nam vung tay áo lên, một đám khói đen bay ra, nhìn kỹ mới phát hiện không phải là khói, mà là trăm ngàn con bọ nhỏ, nhất nhất dừng bên tai môn đồ Cô Nguyệt Dạ dặn dò.

Tiết Mông cũng bị ghê tởm đến lợi hại, nói: "Hàn Lân Thánh Thủ cũng thật biến thái, chả lẽ cả người hắn toàn là bọ à?" Bỗng dưng nghĩ ra cái gì, quay đầu nói với Sư Muội: "Lại nói, không phải ngươi từng cầu học ở Lâm Linh Đảo à, không tiếp xúc với Hoa Bích Nam đấy chứ? Đừng tới lúc đó cũng nghịch bọ nhá, đấy đúng là làm ta tởm chịu không nổi."

Sư Muội quay đầu qua, mỉm cười nói: "... Thiếu chủ nghĩ nhiều rồi."

Giờ Tử Sinh Đỉnh cũng bắt đầu đưa tin, các môn phái khác đều dùng ít huyễn thuật thú vị, Tiết Chính Ung thì hay rồi, dùng thanh âm khuếch đại, hô lớn.

"Lúc vào sơn cốc, đừng có nói lời thô tục! Không quản được mình, thì dùng chú cấm ngôn bịt miệng lại! Đã nghe rõ chưa?"

Giọng to mười phần trung khí vang vọng khắp rừng núi, giọng rung cả rừng, tiếng vang tận trời xanh, tiếng vọng lượn lờ, như lũ không ngừng——

"Đã nghe rõ chưa? Nghe rõ chưa? Rõ chưa? Chưa?"

Chúng tu sĩ: "..."

Tác giả có lời muốn nói: "Tiết Mông là trai thẳng."

Mai Hàm Tuyết: Ta và Tiết Mông không nhất chân.

Khương Hi: Ta và Tiết Mông không thể nào.

Mặc Nhiên: Ta và Tiết Mông gặp quỷ.

Sở Vãn Ninh: Ta và Tiết Mông không tiền đồ.

Sư Muội: Ta và Tiết Mông ai làm công?

Nam Cung Tứ: Tiết Mông lớn lên không đủ đẹp.

Tiết Mông:... Mấy người có nghĩ tới cảm nhận của ta không?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 311-2 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của nhục bao bất cật nhục