Lý Như Sương tự tin nói: "Ngoài ta ra, không ai có thể mở được cánh cửa đá này."
"Vậy thì ta phải thử xem sao."
Tô Nghĩa không hề tin lời Lý Như Sương, chỉ là một cánh cửa đá thôi, sức phòng ngự có thể mạnh đến mức nào chứ?
Lý Như Sương không hề ngăn cản, đứng tại chỗ lặng lẽ chờ đợi.
Tô Nghĩa tiến lại gần cửa đá, vung tay đấm mạnh vào đó.
Một tiếng "bịch" trầm đục vang lên.
Chỉ thấy cánh cửa đá khẽ rung chuyển một chút, rồi rất nhanh đã khôi phục vẻ tĩnh lặng.
"Thế nào? Ta nói không sai chứ?"
Lý Như Sương vốn đã dự liệu trước, nhìn Tô Nghĩa công dã tràng trở về, không khỏi bật cười.
"Để ta thử lại lần nữa."
Thần sắc Tô Nghĩa ngưng trọng, lặng lẽ vận chuyển "Mãnh Hổ Thiên Cương Quyền" cùng Lôi linh khí.
Cú đấm vừa rồi chỉ mới dùng bốn ngàn cân lực đạo.
Hắn không tin với sự gia tăng gấp đôi từ "Mãnh Hổ Thiên Cương Quyền", cộng thêm sự hỗ trợ của Lôi linh khí mà không thể đánh nát một cánh cửa đá.
Đột nhiên, một tiếng hổ gầm vang vọng khắp không gian.
Tô Nghĩa tung một quyền oanh kích lên cửa đá, chỉ thấy cánh cửa rung lắc dữ dội.
Chỉ tiếc là, dù động tĩnh có lớn hơn chút đỉnh, cánh cửa đá vẫn nguyên vẹn không chút tổn hại.
Thấy vậy, Tô Nghĩa nhíu mày thật chặt, rơi vào trầm tư.
Độ kiên cố của cánh cửa đá trước mắt này, hắn chỉ từng thấy ở Nguyệt Quang Thành của Linh Niệm Dao mà thôi.
Muốn dùng thủ đoạn thông thường để đánh nát nó, quả thực không mấy khả thi.
"Quyền pháp bí kỹ và Lôi linh khí!"
Lý Như Sương kinh ngạc nhìn Tô Nghĩa.
Thú thật, cú đấm này của Tô Nghĩa vẫn chưa thể phá vỡ cửa đá, nhưng uy lực bộc phát ra lại tuyệt đối không thể xem thường.
Thậm chí, nàng còn nghĩ rằng, nếu trước đó Tô Nghĩa tung ra cú đấm này, e là chỉ một chiêu đã có thể đánh bại nàng.
Ngoài ra, việc Tô Nghĩa liên tiếp sử dụng Hỏa linh khí và Lôi linh khí cho thấy hắn là một võ giả song linh phách, điều này khiến nàng cảm thấy vô cùng chấn động.
"Lam Tinh từ khi nào lại xuất hiện một yêu nghiệt như vậy!" Lý Như Sương thầm cảm thán trong lòng.
Tô Nghĩa chưa đầy hai mươi tuổi mà đã ngưng tụ song linh phách, lực đạo bản thân lại vượt xa giới hạn cực hạn.
Hơn nữa còn tu luyện bí thuật tốc độ và quyền pháp bí kỹ.
Vậy thì, Tô Nghĩa đã làm thế nào để đạt được điều đó?
Thật sự khiến người ta cảm thấy khó tin.
Tô Nghĩa suy nghĩ một hồi, vẫn không nghĩ ra cách mở cửa, bèn hỏi Lý Như Sương: "Ngươi nói có thể mở được cánh cửa đá này, hẳn là có liên quan gì đó đến tòa kim tự tháp này đúng không?"
Lý Như Sương hoàn hồn, nhàn nhạt đáp: "Những thứ khác ngươi không cần biết, chỉ cần hiểu rõ ta có thể mở cửa đá là được."
"Được thôi, giao dịch lúc trước ta đồng ý."
Tô Nghĩa gật đầu.
So với việc đoạt được bảo vật bên trong kim tự tháp, một cây kim chùy chẳng đáng là bao.
"Lời đã nói ra là giữ lấy! Ngươi không được nuốt lời đâu đấy."
Trên mặt Lý Như Sương thoáng hiện vẻ vui mừng, nhưng rất nhanh đã giấu đi.
Mục đích của nàng chính là cây kim chùy, Tô Nghĩa chịu đồng ý khiến nàng rất vui.
Nhưng thực lực của Tô Nghĩa quá mạnh, nếu hắn không giữ lời, nàng cũng chẳng có cách nào.
Tô Nghĩa trực tiếp lấy kim chùy ném cho Lý Như Sương, nhắc nhở: "Tranh thủ thời gian đi."
Man Hoang Tháp không phải mở vô hạn, nó có giới hạn thời gian, tối đa cũng chỉ ba tiếng đồng hồ mà thôi.
Cứ tiếp tục lãng phí như vậy, khéo lại chẳng thu hoạch được gì.
"Được."
Lý Như Sương cầm lấy kim chùy, cũng không chần chừ nữa, đi tới trước cửa đá, cắn rách ngón tay nặn ra một giọt tinh huyết, nhỏ lên cửa đá.
Tinh huyết rơi trên cửa đá, trong nháy mắt đã chìm vào trong biến mất không dấu vết.
Khoảnh khắc tiếp theo, chỉ nghe một tiếng "ầm" vang lên, cánh cửa đá thế mà chậm rãi mở ra.