“Tô Nghĩa thắng rồi!”
Tào Tình Lãng phấn khích nắm chặt hai tay.
“Đã nằm trong dự liệu của ta từ lâu!” Giang Hạo Nhiên tỏ vẻ thâm sâu khó lường.
Tô Lâm thì vui mừng đến mức nhảy cẫng cả lên.
“Không ngờ Tô Nghĩa lại lợi hại đến mức này!”
Hoắc Thiên Thành chép chép miệng, trong ánh mắt tràn đầy sự sùng bái, đồng thời thầm hạ quyết tâm, nhất định phải bám chặt lấy đùi của Tô Nghĩa!
Phía bên kia, Tô Nghĩa thở phào một hơi, nhanh chóng chạy xuống lôi đài, đi đến bên cạnh Trương Xán Dương, áy náy hỏi: “Trương sư huynh, huynh không sao chứ?”
Trương Xán Dương khác với những đệ tử gia tộc lớn khác, trên người không hề có chút thói hư tật xấu kiêu căng ngạo mạn nào.
Tô Nghĩa có ấn tượng khá tốt về huynh ấy, từ trong thâm tâm không muốn làm tổn thương Trương Xán Dương.
“Không sao.”
Trương Xán Dương gật đầu, cảm giác thất bại trong lòng nhanh chóng tan biến.
Chàng chắp tay với Tô Nghĩa nói: “Tô sư đệ, đa tạ đệ đã hạ thủ lưu tình.”
Vừa rồi, chàng cảm nhận rất rõ ràng việc Tô Nghĩa đã thu lại quá nửa thực lực.
Nếu không, tuyệt đối chàng không thể nào còn đứng vững ở đây được nữa.
Vì vậy, chàng vẫn vô cùng cảm kích Tô Nghĩa.
“Trương sư huynh khách khí rồi, có thể đánh bại sư huynh cũng coi như là may mắn.” Tô Nghĩa cười nói.
Nói như vậy cũng xem như là giữ chút thể diện cho Trương Xán Dương.
Trương Xán Dương hiểu rõ điều đó, trong lòng lại càng thêm cảm động.
Chàng thầm nảy sinh ý định muốn kết giao với Tô Nghĩa.
Đây thực chất cũng là vì bị thực lực và nhân phẩm của Tô Nghĩa chinh phục.
Lúc này, Cẩm Hoành Hiên bước tới, vẻ kinh ngạc trên mặt vẫn chưa tan hết, ngẩn ngơ nhìn Tô Nghĩa một cái rồi hỏi: “Tô Nghĩa, tối qua đệ mới bắt đầu tu luyện “Thân Kiếm Hợp Nhất”, làm sao đệ lại có thể luyện đến đại thành được?”
Trương Xán Dương bên cạnh giật mình, trố mắt nhìn về phía Tô Nghĩa.
“Thân Kiếm Hợp Nhất” mà Tô Nghĩa sử dụng, rõ ràng là đã luyện đến cảnh giới đại thành của giai đoạn thứ hai.
Điểm này thật quá kinh khủng.
Về việc này, chàng cũng vô cùng tò mò.
“Thực ra đệ cũng không rõ lắm.”
Tô Nghĩa không muốn nói ra chuyện mình có thiên phú 27 sao, bèn cười lấp liếm: “Tối qua lúc tu luyện, cũng coi như là mơ mơ màng màng, không biết làm sao mà luyện thành công, có lẽ là do vận khí tốt chăng?”
“Vận khí?”
Cẩm Hoành Hiên và Trương Xán Dương hoàn toàn không tin.
Tu luyện thần thông bí thuật đúng là cần một chút vận khí hỗ trợ, nhưng cũng chỉ chiếm một phần nhỏ, phần còn lại hoàn toàn dựa vào sự nỗ lực và khả năng lĩnh ngộ của bản thân.
“Vận khí của đệ đúng là không tệ.”
Cẩm Hoành Hiên cười đầy ẩn ý.
Ông đoán chắc chắn là do thiên phú tinh cấp của Tô Nghĩa rất cao nên mới có thể một lần là luyện thành “Thân Kiếm Hợp Nhất”.
Rốt cuộc là bao nhiêu, lát nữa hỏi Giang Ly là được.
Hỏi Tô Nghĩa thì chưa chắc cậu ta đã nói thật.
“Tiền bối, nếu không có chuyện gì nữa thì đệ xin phép về trước.” Tô Nghĩa nói.
Cuộc tỉ thí với Trương Xán Dương đã kết thúc, cũng không cần thiết phải tiếp tục ở lại đây nữa.
“Được.”
Cẩm Hoành Hiên không để ý lắm.
Trương Xán Dương suy nghĩ một chút rồi lên tiếng: “Tô sư đệ, sau này chúng ta phải cùng nhau kết bạn đi tới Nguyên Không Cổ Cảnh, để ta làm quen với bạn bè của đệ nhé.”
Chàng vốn dĩ muốn kết giao với Tô Nghĩa, vừa hay có thể nhân cơ hội này để trở nên thân thiết hơn.
“Không vấn đề gì.” Tô Nghĩa cười đáp.
Nhân phẩm của Trương Xán Dương rất tốt, làm quen với nhau, trở thành bạn bè cũng là điều nên làm.
Sau đó, cậu cùng Trương Xán Dương quay trở lại bên cạnh Tô Lâm và những người khác.
Cẩm Hoành Hiên liếc nhìn bóng lưng của hai người, mỉm cười hài lòng, rồi đi đến bên cạnh Giang Ly, hỏi: “Giang huynh, có chuyện này huynh nhất định phải nói thật với tôi, thiên phú của Tô Nghĩa là bao nhiêu sao?”