"Xùy!" Linh Niệm Dao hừ một tiếng, lạnh nhạt nói: "Vậy thì cùng đi."
Có vòng tay trữ vật ở đây, dù cho có nhiều hạt giống hơn nữa cũng có thể mang hết, Tô Nghĩa rõ ràng là không tin tưởng nàng.
Khi hai người Tô Nghĩa bước vào Nguyệt Quang Thành, họ không xuất hiện ở đại điện lần trước, mà là đến một quảng trường trống trải.
Trên quảng trường chỉ có bốn kiến trúc hình tròn giống như nhà lều Mông Cổ, phía trước mỗi kiến trúc đều có một cánh đại môn.
Tô Nghĩa phát hiện, đại môn của kiến trúc thứ nhất đang mở, bên trong là một căn phòng rộng chừng mười mét vuông, nhưng trống rỗng chẳng có gì.
Đại môn của ba kiến trúc còn lại đều đóng chặt.
"Chẳng lẽ đồ đạc đều ở bên trong kiến trúc?" Tô Nghĩa trong lòng nghi ngờ.
Đúng lúc này, Linh Niệm Dao đi tới trước đại môn của kiến trúc thứ hai, dừng chân một lát, sau đó vươn tay đẩy một cái.
Tiếng "két" vang lên, cánh cửa từ từ mở ra.
Tô Nghĩa chăm chú nhìn vào, thấy bên trong cũng là một căn phòng rộng mười mét vuông, trên mặt đất nằm rải rác hơn một trăm hạt giống đủ loại màu sắc, mỗi hạt đều to bằng một viên gạch.
Chỉ nhìn hình dáng bên ngoài, chúng hoàn toàn giống hệt hạt giống của quả nổ.
Tô Nghĩa lập tức kích động, bước nhanh tới trước, trực tiếp thu toàn bộ số hạt giống này vào "Càn Khôn Giới".
Linh Niệm Dao đứng một bên, cũng không nói gì thêm.
Hạt giống trong Nguyệt Quang Thành đều thuộc về Tô Nghĩa, đây là điều họ đã bàn bạc từ trước, nàng cũng coi như giữ đúng lời hứa.
Chờ Tô Nghĩa thu xong hạt giống, Linh Niệm Dao lên tiếng nhắc nhở: "Tô Nghĩa, ngươi đã lấy được hạt giống rồi, có phải nên rời đi rồi không?"
Tô Nghĩa bước ra khỏi phòng, không lập tức trả lời, mà chuyển ánh mắt dừng lại trên kiến trúc thứ ba, lộ vẻ trầm tư suy nghĩ.
Hai kiến trúc đầu tiên bên trong đều là hạt giống, vậy hai kiến trúc phía sau sẽ chứa thứ gì?
Bất chợt, hắn nói với Linh Niệm Dao: "Linh Niệm Dao, ngươi có thể cảm nhận được bên trong hai kiến trúc phía sau đặt thứ gì không?"
"Cái thứ ba thì được, cái thứ tư thì không." Linh Niệm Dao nói.
Tô Nghĩa nhướng mày, có chút vội vàng nói: "Ngươi mau cảm nhận thử xem, bên trong kiến trúc thứ ba là thứ gì?"
Linh Niệm Dao cười nói: "Trên đại môn có hé mở một khe hở, tự ngươi nhìn là biết liền."
Mỗi khi đại môn của kiến trúc phía trước mở ra, đại môn của kiến trúc phía sau sẽ hé lộ một khe hở.
Sở dĩ nàng biết bên trong kiến trúc thứ hai có hạt giống, chính là quan sát qua khe hở của cánh cửa.
"Thì ra là thế!" Tô Nghĩa phản ứng lại, ghé sát vào cánh cửa thứ ba.
Ghé mắt qua khe hở, hắn nhìn thấy bên trong cũng là một căn phòng không lớn lắm, ánh sáng trong phòng khá âm u, lờ mờ có thể thấy hai con rối kim loại màu bạc cao lớn đang đứng sừng sững.
Ngoài ra, ở vị trí chính giữa hai con rối, còn đặt một thứ vũ khí màu xanh lam, trông giống như súng máy.
Tô Nghĩa cứ cảm thấy món vũ khí này trông rất quen mắt, chớp mắt nhìn kỹ lại một lúc, khóe miệng dần dần há hốc, kinh ngạc lẩm bẩm: "Đây không phải là Gatling sao?"
Ngoài đời thực hắn chắc chắn chưa từng thấy qua, nhưng khi chơi trò chơi thì đã tiếp xúc không ít lần.
Khẩu Gatling trong phòng so với trong trò chơi có ngoại hình giống hệt nhau, có điều trông nó to hơn một chút, uy vũ bá đạo hơn!
"Đây không phải là một món thần khí chứ? Thần khí Gatling sao?" Tô Nghĩa tặc lưỡi kinh thán.
Thứ có thể được cất giữ bên trong Nguyệt Quang Thành tuyệt đối không phải là vật phàm.
Trực giác mách bảo hắn, khẩu Gatling màu xanh lam này chắc chắn có lai lịch cực kỳ lớn.
"Nhìn thấy thứ gì rồi? Mà la oai oái lên thế?" Linh Niệm Dao nhịn không được hỏi.
Tô Nghĩa tỏ ra thản nhiên nói: "Không có gì, một món vũ khí khá đặc biệt thôi."