Phía sau, Tô Nghĩa và Giang Phiêu Tuyết vừa ăn thịt nướng vừa trò chuyện phiếm, hiếm hoi lắm mới có được một khoảng thời gian riêng tư cho hai người.
Thế nhưng cảnh đẹp chẳng được bao lâu, không bao lâu sau, Giang Hạo Nhiên đã đánh hơi thấy mùi mà tìm tới.
“Anh rể, anh đang nướng gì vậy? Mùi thơm quá, em đứng cách xa tận đây mà còn ngửi thấy.” Nhìn miếng thịt nướng trong tay Tô Nghĩa, Giang Hạo Nhiên liếm liếm môi.
Tô Nghĩa lườm Giang Hạo Nhiên một cái, không chút khách khí nói: “Nướng thịt Hải Yêu Thú, nhưng không nhiều, không có phần của cậu đâu.”
“Không sao, em chỉ xem thôi, ngửi mùi cũng được mà.” Giang Hạo Nhiên không hề bận tâm nói.
Tô Nghĩa: “...”
Còn có kiểu này nữa à?
Cậu không biết là tôi đang chán ghét cậu sao? Cậu không thể có chút lòng tự trọng mà rời đi ngay lập tức à?
Thấy Giang Hạo Nhiên cứ trố mắt nhìn chằm chằm vào thịt nướng của mình, mặt dày mày dạn không chịu rời đi, Tô Nghĩa cũng hết cách: “Vậy cậu chờ một lát đi, tôi nướng thêm ít nữa.”
“Cảm ơn anh rể.”
Giang Hạo Nhiên mặt mày hớn hở, rất tự nhiên bê một cái ghế lại gần.
Tô Nghĩa không thèm để ý tới nữa, tập trung vào việc nướng thịt. Khi một lò thịt nướng vừa chín tới, Giang Ly và Giang Thành đột nhiên cùng nhau xuất hiện.
“Nhị gia, Ngũ gia, hai người có việc gì sao?” Tô Nghĩa ngạc nhiên hỏi.
Giang Thành liếc nhìn lò nướng một cái, cười nói: “Vốn dĩ là tìm cháu có chút việc, tình cờ gặp cháu đang nướng thịt ở đây, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.”
Khóe miệng Tô Nghĩa hơi giật giật, quay sang nhìn Giang Ly.
Giang Ly hắng giọng: “Ta cũng tình cờ chưa ăn cơm.”
“Vậy thì cùng ăn đi.” Tô Nghĩa nuốt nước bọt.
Giờ đây cậu nghi ngờ sâu sắc rằng hai người Giang Thành căn bản cũng là ngửi thấy mùi mà tới, cái gọi là bàn công việc, chẳng qua chỉ là cái cớ mà thôi.
“Tô Nghĩa, cháu nướng cái gì vậy, mùi vị rất đặc biệt, mà lại cực kỳ ngon.”
Giang Thành ăn liên tiếp hai xiên, vẫn còn thòm thèm nói.
“Nướng thịt Hải Yêu Thú, tên là Xích Loa Chương Ngư.” Tô Nghĩa đáp.
“Hải Yêu Thú?”
Giang Ly nhướng mày, thăm dò hỏi: “Hải Yêu Thú không phải là hải thú bản địa của Lam Tinh chúng ta đúng không?”
Tô Nghĩa giải thích: “Dũng Tịch Hải đã đả thông một con đường giới vực đến từ Hải Tộc, Hải Yêu Thú thuộc về dị thú của Hải Tộc.”
“Hải Tộc lại xuất hiện ở Lam Tinh rồi...” Sắc mặt Giang Ly trở nên nghiêm trọng.
Hải Tộc cũng là lũ chó săn của hung thú, chúng xuất hiện ở Lam Tinh, chắc chắn sẽ gây ra tai họa cực lớn cho nhân loại.
“Lão Nhị, quản nhiều như vậy làm gì, dị tộc sớm muộn gì cũng sẽ tiến vào Lam Tinh, đến lúc đó cứ giết sạch chúng là được.”
Giang Thành tỏ vẻ không quan tâm, tiếp tục hỏi Tô Nghĩa: “Tô Nghĩa, cháu chắc là giết không ít Hải Yêu Thú rồi nhỉ?”
“Cũng giết được một ít.” Tô Nghĩa gật đầu.
“Tốt quá rồi.”
Giang Thành mừng rỡ nói: “Cháu lấy thêm mấy con Hải Yêu Thú khác ra nướng đi, cho bọn ta nếm thử hương vị xem sao.”
Tô Nghĩa tặc lưỡi: “Ngũ gia, chẳng phải người tìm cháu có việc sao? Hay là cứ nói chuyện trước đi đã.”
Giang Thành xua tay: “Chút chuyện nhỏ thôi, không vội, cứ ăn no rồi tính sau.”
“Haizz.”
Tô Nghĩa thở dài bất lực, mở "Càn Khôn Giới" ra lục lọi tìm Hải Yêu Thú.
Nhìn vẻ mặt không tình nguyện của Tô Nghĩa, Giang Thành không vui nói: “Tô Nghĩa, dù sao ta cũng từng dạy cháu luyện chế đan dược, tính ra cũng là nửa sư phụ của cháu, bảo cháu nướng ít thịt thôi mà, cháu không lẽ lại không vui?”
Nghe vậy, Giang Ly và những người khác đều ngẩn ra.
Họ không ngờ rằng Giang Thành lại có thể mặt dày nói ra những lời này.
Thừa nhận là Giang Thành có chỉ điểm cho Tô Nghĩa, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó mà thôi.
Sao lại trở thành sư phụ của Tô Nghĩa rồi? Điều này quá vô liêm sỉ.
Tô Nghĩa ngẩn người một chút, đờ đẫn nhìn Giang Thành: “Người nói đúng lắm, cảm ơn người đã dạy cháu luyện đan, giúp cháu trở thành một đại luyện đan sư thanh xuất ư lam nhi thắng ư lam (trò giỏi hơn thầy)!”