Phương Long cười lạnh: "Đánh kẻ nhỏ lại lòi ra kẻ già, quả nhiên là vật họp theo loài, có hạng thuộc hạ cặn bã nào thì có hạng thủ lĩnh nấy."
Nhân Đạo lão tổ này và Phần Hải giới vương kia cũng là một phường như nhau. Muốn ra tay với hắn tại Giới Khư chi địa, ngăn cản hắn đoạt lấy cơ hội tấn thăng Giới Vương sao? Thật sự tưởng rằng có thân phận "đồng minh" bảo hộ thì mình sẽ không dám giết người ư? Nực cười.
Hơn nữa, lão già này còn giả nhân giả nghĩa phái người tới đưa chiến thư, cố ý bày ra tư thế này.
Kẻ không biết chuyện nhìn vào, có khi còn cho rằng Nhân Đạo lão tổ hành sự quang minh lỗi lạc.
Thực tế, lão già này đang cảnh cáo Phương Long tốt nhất nên biết điều, ngoan ngoãn phối hợp để lão lấy lại thể diện, thì lão sẽ không so đo chuyện Phần Hải giới vương bị giết nữa.
Còn việc Phần Hải giới vương có đáng chết hay không, khi còn sống đã phạm phải những tội ác gì, Nhân Đạo lão tổ đều không quản, cũng chẳng quan tâm.
Thứ lão quan tâm chỉ có việc Phương Long giết Phần Hải, làm mất mặt lão. Cho nên, lão phải đòi lại! Bức chiến thư này mang hàm ý "ta sắp tát ngươi một bạt tai", hơn nữa "ngươi không được phép né".
Nắm đấm cứng chính là đạo lý, chân lý này đặt ở đâu cũng đúng. Cho dù là đồng minh thì cũng không ngoại lệ.
Nhân Đạo lão tổ đương nhiên cho rằng nắm đấm của mình cứng hơn Phương Long, nên mới có thể giở thói ngang ngược với hắn.
Đáng tiếc, lão đã tìm nhầm đối tượng để giở thói rồi.
Có lẽ người có tính cách mềm yếu hơn khi bị Nhân Đạo tôn giả uy hiếp thì sẽ thật sự sợ hãi. Dẫu sao đối phương cũng là một Vực chủ, một tiểu tinh hệ đắc tội với một Vực chủ, chẳng khác nào tự tìm đường chết!
Nhưng Phương Long lại bị khơi dậy hung tính tận sâu trong đáy lòng.
Nếu không có bức chiến thư này, người của Nhân Đạo lão tổ tại Giới Khư chi địa cản trở hắn, Phương Long có lẽ còn nể tình thân phận đồng minh mà chừa lại đường lui, tha cho đối phương một mạng.
Còn bây giờ, hung tính trong lòng hắn đã trỗi dậy, đến lúc đó kẻ nào dám cản đường hắn thì kẻ đó phải chết, dù có thân phận đồng minh cũng không có tác dụng.
Hy vọng số người mà Nhân Đạo lão tổ phái vào Giới Khư chi địa đủ nhiều, có thể dập tắt được hung tính trong lòng Phương Long.
Thêm nữa là hy vọng lão già này đừng vì thuộc hạ chết quá nhiều mà đau lòng muốn chết...
"Có một ngày khi mình tấn thăng Vực chủ, nhất định phải cho Nhân Đạo lão tổ biết thế nào là thể diện và bá đạo." Phương Long thầm nghĩ trong lòng, hắn là người thù dai, mười năm cũng không quên.
---❊ ❖ ❊---
Sau khi mỹ nam tử Chân Nhất rời đi không lâu, Lệ Lệ Ty cười tươi rói quay lại.
Nàng đã treo ba đại bí thuật của Thần Sát đạo lên khu giao dịch công pháp, định giá là một trăm triệu tinh hạch. Có nàng đích thân bảo đảm tính chân thực của ba đại bí thuật, vừa treo bán không lâu đã có thành viên của Ngự Viêm Thiên Giới mua bí thuật.
Thực ra nàng rất muốn nâng giá lên một chút, nhưng vì Phương Long - người sở hữu công pháp - đã định giá một trăm triệu tinh hạch, nàng cũng không tiện phản đối.
"Về rồi à?" Phương Long cười ha hả, nhưng không nói chuyện của Nhân Đạo lão tổ cho Lệ Lệ Ty biết. Người đàn ông tên Chân Nhất kia trực tiếp gặp hắn ở biệt viện này, đã cho thấy bọn họ căn bản không hề coi trọng thể diện của Lệ Lệ Ty.
"Ừm, tốn chút thời gian để copy công pháp vào khu giao dịch. Vừa treo lên đã có rất nhiều hội viên mua, rất thuận lợi." Lệ Lệ Ty cười híp mắt hỏi: "Nghe nói một thời gian nữa ngươi định đi Giới Khư chi địa?"
"Đúng vậy, cuối năm nay sẽ đi." Hỏa phân thân gật đầu.
"Ngươi mới tấn thăng Tinh hệ cấp không lâu mà, vào đó sớm như vậy có vấn đề gì không?" Lời còn chưa dứt, nàng đột nhiên khựng lại, đánh giá cảnh giới của Phương Long lần nữa, kinh ngạc nói: "Bán bộ Giới Vương?"
"Vận khí tốt, có chút kỳ ngộ, hì hì." Phương Long vẫn dùng cái cớ này... nhưng không ai biết, để có thể nhanh chóng đạt đến cảnh giới Bán bộ Giới Vương, hắn đã mạo hiểm tiến vào Hồ nước tẩy lễ của dị chủng để tham gia nghi thức tẩy lễ.
"Mỗi lần gặp ngươi đều khiến người ta bất ngờ, rõ ràng mười năm trước mới chỉ là Hành tinh cấp thôi mà?" Lệ Lệ Ty nói: "Vốn dĩ còn muốn tặng ngươi một món quà, nhưng ngươi đã đến cảnh giới Bán bộ Giới Vương rồi, thì món đồ đó không dùng được nữa."
Suy nghĩ một lát, nàng đột nhiên hạ quyết tâm, đưa đôi cánh của mình về phía trước, vươn tay nắm lấy phần nhọn nhất của cánh, nhẫn tâm nhổ ra một chiếc lông vũ được cấu tạo từ ngọn lửa đỏ rực: "Tặng ngươi!"
Nhìn chiếc lông vũ được cấu tạo từ ngọn lửa này, Hỏa phân thân đột nhiên nảy ra ý tưởng kỳ quặc, không nhận lấy ngay mà lại lên cơn dở hơi, trêu chọc: "Lệ Lệ Ty điện hạ, quê hương của các nàng không phải có phong tục đặc biệt nào đó chứ, ví dụ như tặng lông vũ đại diện cho việc cầu ái chẳng hạn?"
Lời này vừa dứt, sắc mặt Lệ Lệ Ty đối diện lập tức đỏ ửng lên vì thẹn thùng.
"Mới... mới không có phong tục như thế! Dù ở chỗ các ngươi có phong tục đó, thì ta, ta cũng không thể nào là đang... đang làm chuyện đó với ngươi! Ngươi, ngươi không lấy thì thôi!" Lệ Lệ Ty đỏ bừng mặt, nói năng cũng không lưu loát.
Vãi thật, đùa quá trớn rồi. Hơn nữa, Lệ Lệ Ty điện hạ, biểu cảm này của nàng làm lòng ta rất bất an đấy.
Nhưng Phương Long vẫn vội vàng vươn tay nhận lấy chiếc lông vũ trong tay nàng: "Lệ Lệ Ty điện hạ, ta chỉ đùa một chút thôi mà!"
Lệ Lệ Ty hình như rất tức giận, ngón tay nắm chặt lấy lông vũ. Phương Long mặt dày dùng chút sức, cứng rắn kéo lấy chiếc lông vũ qua.
Lúc này nếu không nhận lông vũ, lát nữa chắc chắn nàng sẽ càng giận hơn.
Ngay sau đó, hắn lập tức chuyển chủ đề: "Lệ Lệ Ty điện hạ, chiếc lông vũ này có công dụng gì vậy?"
Lệ Lệ Ty trừng mắt nhìn hắn một lúc lâu, cắn môi dưới, buồn bã nói: "Lông vũ của tộc chúng ta bẩm sinh đã kèm theo hộ thuẫn phòng ngự. Trong trường hợp khẩn cấp, mỗi chiếc lông vũ tiêu hao đi đều có thể dựng lên một đạo hộ thuẫn tương xứng với cảnh giới của chúng ta. Ta hiện tại là cảnh giới Bán bộ Vực chủ, chiếc lông vũ này của ta có thể dựng lên hộ thuẫn cùng cảnh giới. Ngươi mang theo bên mình vào Giới Khư chi địa, có lẽ có thể giúp ích cho ngươi."
Chiếc lông vũ này có thể mang vào Giới Khư chi địa? Chẳng phải nói sinh vật trên Tinh hệ cấp đều không thể vào trong đó sao?
Khoan đã!
Phương Long trong lòng khẽ động, hỏi: "Chẳng lẽ Giới Khư chi địa chỉ ngăn cản sinh vật cảnh giới Giới Vương đi vào, còn pháp bảo hay Vực chủ phù bảo các loại thì không nằm trong phạm vi ngăn cản của Giới Khư?"
Lệ Lệ Ty đáp: "Đúng vậy, theo kinh nghiệm trước đây, một số pháp bảo, phù bảo cấp Giới Vương đều có thể mang vào Giới Khư chi địa, nhưng chỉ giới hạn ở cấp Giới Vương. Hơn nữa phân thân, khôi lỗi các loại cấp Giới Vương thì tuyệt đối không thể vào. Từng có cường giả Giới Vương luyện chế phân thân cấp Tinh hệ, cố gắng trà trộn để vào Giới Khư chi địa, nhưng vì "hồn" trong phân thân là cấp Giới Vương, nên cũng bị ngăn cản."
"Phân thân cấp Giới Vương của ngươi chỉ có thể chờ bên ngoài thôi."
"Tuy nhiên, đây đều là thông tin của lần Giới Khư chi địa trước... Bên trong Giới Khư chi địa mỗi năm đều biến động. Năm nay có còn mang được phù bảo cấp Giới Vương các loại vào trong hay không ta cũng không dám chắc. Nhưng chiếc lông vũ này của ta sẽ không có vấn đề gì. Nếu có hạn chế không được mang phù bảo Giới Vương vào trong, chiếc lông vũ này của ta có thể tự điều chỉnh, hóa thành mười lần hộ thuẫn cấp "Bán bộ Giới Vương". Ngươi có thể mang nó vào trong đó."
Phương Long cẩn thận cất chiếc lông vũ này đi, thứ như hộ thuẫn tự động thì chẳng ai chê nhiều cả. Biết đâu một chiếc hộ thuẫn không đáng chú ý, vào thời khắc nguy cấp lại có thể cứu mạng mình.