Hồng Rực Đỏ

Lượt đọc: 6674 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới thiệu nội dung. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »
Chương 119
.

❊ ❊ ❊

THẬT DỄ ĐỂ CĂM GHÉT bác sĩ Bernard Francis. Y là loại người cặn bã, tồi tệ nhất trong số những kẻ tồi tệ nhất, một kẻ giết người thích làm cho các nạn nhân của mình đau đớn. Điều đó làm cho công tác giám sát ban đêm trở nên dễ dàng hơn, hầu như có thể chịu đựng được. Cũng như vậy đối với ý niệm rằng Francis là tên Trùm, và rằng chúng tôi sắp đóng đinh hắn vào bức tường trát vữa xtucô màu hồng của y, cái chung cư mang phong cách Địa Trung Hải ấy.

Kathleen McGuigan không cố gọi lại cho Francis vào đêm hôm đó nữa. Và y cũng không gọi cho cô ta. Vào khoảng một giờ, y vào trong đi ngủ và tắt hệ thống cảnh giới của mình.

“Hãy mơ những giấc mơ ngọt ngào, thằng khốn,” Betsey nói khi đèn trong nhà tắt phụt.

“Chúng ta biết y sống ở đâu. Chúng ta biết y làm chuyện đó - cho dù không biết chính xác bằng cách nào. Nhưng chúng ta không thể hạ y hay sao?” một trong số các đặc vụ phàn nàn khi Francis đi ngủ.

“Bình tĩnh, bình tĩnh nào,” tôi nói. “Chúng ta mới tới đây. Chúng ta sẽ bắt bác sĩ Francis. Chúng ta chỉ muốn theo dõi y thêm chút nữa thôi. Lần này chúng ta cần tuyệt đối chắc chắn. Và, chúng ta muốn tìm lại số tiền y đã lấy cắp.”

Cuối cùng, vào khoảng hai giờ sáng, Betsey và tôi rời chiếc xe giám sát. Chúng tôi lên một trong những chiếc xe mui kín của Cục. Cô lái xe rời khỏi đảo Singer. Tất cả những người khác sẽ ngụ tại khách sạn Holiday ở West Palm. Chúng tôi theo xa lộ I-95 đi về phía Bắc.

“Có ổn không?” cô hỏi khi chúng tôi đi trên đường xuyên tiểu bang. Trông cô dễ bị tổn thương hơn tôi từng thấy ở cô. “Cách đây vài nhánh đường về phía Bắc có khách sạn Hyatt Regency đấy.”

“Anh muốn ở bên em, Betsey. Ngay từ lần đầu chúng mình gặp nhau,” tôi nói với cô.

“Vâng. Em biết, Alex à. Nhưng không đủ hả?”

Tôi ngước nhìn cô. Tôi mến Betsey còn hơn cả khi cô còn thoáng băn khoăn về bản thân mình. “Em muốn sự thành thật và thái độ ngay thẳng vào hai giờ mười lăm phút sáng chứ?” tôi trêu cô>

“Đúng thế, mọi lúc.”

“Anh biết chuyện này hơi điên, nhưng...”

Cuối cùng cô mỉm cười. “Em có thể xử lý bệnh điên.”

“Anh không biết chính xác chuyện gì đang xảy ra trong đời anh ngay lúc này. Anh đang bồng bềnh chút ít theo con nước triều. Nó không giống với anh. Có lẽ đó là điều tốt.”

“Anh vẫn đang cố trở lại bình thường với Christine đấy thôi,” cô nói. “Em nghĩ anh đang hành động đúng. Anh thật can đảm.”

“Hoặc thật ngốc,” tôi nói và mỉm cười.

“Chắc phần nào là cả hai. Nhưng mà là hành động trước. Bề ngoài anh không lo lắng và hồn nhiên - tốt thôi. Nhưng anh là người phức tạp - tốt thôi. Chắc anh đang nghĩ ‘Anh có thể nói những điều tương tự về em.’”

“Không hẳn thế. Thực ra, anh đang nghĩ rằng anh thật may mắn vì đã gặp em.”

“Việc này đâu cần phải quan trọng hóa, Alex. Nó cũng đặc biệt đối với em,” cô nói. Đôi mắt cô tuyệt đẹp, rạng ngời. “Dù sao thì anh có về nhà cùng em đêm nay không? Ngôi nhà xa nhà ấy mà. Đến căn phòng xoàng xĩnh của em ở khách sạn Hyatt chứ?”

“Anh thích lắm, hơn mọi thứ.”

Khi chúng tôi dừng xe bên ngoài cửa vào khách sạn, Betsey xích lại gần và hôn tôi. Tôi ép cô vào ngực tôi và ôm cô thật chặt. Chúng tôi giữ nguyên như thế trong vài phút.>

“Em sẽ nhớ anh nhiều lắm đấy,” cô thì thầm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Giới thiệu nội dung. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »