Vua nước Xa Trì nghe xong, tức giận đùng đùng.
Hay cho một lũ trọc, trách không được quốc gia của mình không có mưa, hóa ra là đám người này âm thầm giở trò, lại dám che mắt cảm ứng của thượng thiên.
Thật đáng chết, đáng chết mà!
"Người đâu, bắt hết lũ trọc Phật môn này cho trẫm, không được để sót một tên nào, chém sạch hết cho ta!"
Nhà vua lập tức hạ lệnh.
Hổ Lực Đại Tiên nghe thấy vậy, không khỏi nhíu mày, không được đâu, như vậy thì quá ác rồi!
Giết hết bọn chúng là không xong.
"Bệ hạ, bệ hạ bớt giận. Tuy bọn chúng phạm tội chết, nhưng giết đi cũng chẳng khiến bọn chúng biết sợ, bởi vì bọn chúng vốn đã chết rồi. Chi bằng cứ bắt đệ tử Phật môn đi làm lao dịch, khổ sai, hành hạ bọn chúng thật tốt mới là cách trút giận tốt nhất."
Vua nước Xa Trì nghe xong, thấy đây quả là một kế hay!
Thế là ông hạ lệnh bắt toàn bộ đệ tử Phật môn đi làm lao dịch, lại sai ba vị đại tiên cử đệ tử Đạo môn của mình ra giám sát.
Cuối cùng, vua nước Xa Trì hạ lệnh phong ba vị đại tiên làm quốc sư nước Xa Trì.
Trong chớp mắt, toàn bộ đệ tử Phật gia ở nước Xa Trì đều gặp xui xẻo.
Ngày ngày đều bị quát tháo bắt đi làm việc.
Thái Bạch Kim Tinh nhìn thấy cảnh này mới hài lòng rời đi, lão quay về báo mệnh với Hạo Thiên.
---❊ ❖ ❊---
Yêu tộc!
Mọi người đều đang trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, chờ đợi.
Chờ đợi sự xuất hiện của năm vị Thánh nhân.
Có cảm giác như trước cơn bão lớn.
Lúc này, người của Yêu tộc ai nấy đều ít nhiều lo lắng và căng thẳng.
Dẫu sao đây cũng là đối mặt với sự liên thủ của năm vị Thánh nhân, tuy hiện tại họ chưa kéo đến, nhưng một khi năm vị Thánh nhân đã tới, chắc chắn sẽ không có chuyện tươi cười hòa nhã mà nói chuyện với ngươi đâu!
Lần này đánh vào mặt họ, sao họ có thể không tới báo thù.
Lúc này, Liễu Minh vô cùng bình thản, hắn nhìn mọi người trong Yêu tộc, nói: "Sợ sao?"
Giọng nói của Liễu Minh lập tức vang xa.
Người của Yêu tộc nghe xong, tự nhiên đồng thanh hô lớn: Không sợ!
Không thể để Thái tử Yêu tộc xem thường họ được, phải không?
"Ha ha, nói không sợ là giả. Không chỉ các ngươi, bản thái tử cũng có chút sợ, bởi vì đó là Thánh nhân, mà còn là năm vị Thánh nhân, sao có thể dễ đối phó được."
"Nhưng điều ta muốn nói với các ngươi là, sợ hãi không giải quyết được vấn đề. Chính vì chúng ta cứ mãi sợ hãi nên họ mới không coi chúng ta ra gì. Yêu tộc ta không cầu gì khác, chỉ cầu một điều, đó là trong Hồng Hoang, Yêu tộc ta nhất định phải chiếm giữ và nắm quyền phát ngôn, nếu không chúng ta sẽ mãi mãi co cụm ở đây, mãi mãi mặc cho họ bắt nạt!"
Sau khi Liễu Minh nói xong, mọi người trong Yêu tộc đã không còn chút sợ hãi nào nữa, bởi vì họ đã hiểu ra, sợ hãi chẳng có ích gì.
Bây giờ chỉ có thể tiến lên phía trước dưới sự dẫn dắt của Liễu Minh!
"Chư vị, lần này vì Yêu tộc, cũng vì để các ngươi có thể sống một cách tôn nghiêm trong Hồng Hoang, bản thái tử đã hạ quyết tâm như vậy. Lát nữa nếu có đánh nhau, các ngươi cứ yên tâm, bản thái tử nhất định sẽ chết ở vị trí tiên phong trước mặt các ngươi, vì Yêu tộc, bản thái tử thà chết không lùi!"
Liễu Minh nói xong, trực tiếp giơ cánh tay lên, vung vài cái.
"Thà chết không lùi!"
---❊ ❖ ❊---
Yêu tộc lập tức vang lên từng đợt sóng âm!
Lúc này, Yêu tộc đã ngưng tụ được sức mạnh chiến đấu.
Nữ Oa nhìn Liễu Minh, khẽ cười một tiếng, nói: "Thật sự rất lợi hại, chỉ vài ba câu đã khơi dậy cảm xúc của mọi người, biến nỗi sợ hãi của họ thành đầy ắp ý chí chiến đấu. Tên nhóc này đúng là thú vị thật! Ngươi nói xem, Hậu Thổ!"
Nữ Oa nhìn Hậu Thổ hỏi.
"Thà chết không lùi!"
Hậu Thổ đột nhiên lên tiếng.
Tuy chỉ bốn chữ, nhưng lại khiến Nữ Oa bên cạnh chấn động.
Nàng tràn đầy nghi hoặc nhìn Hậu Thổ: "Ngươi, các ngươi, ta hiểu rồi, giữa các ngươi... ha ha, hay cho một câu thà chết không lùi!"
Nữ Oa nói xong, quay đầu trừng mắt nhìn Liễu Minh một cái thật dữ dội.
Trong lòng nàng tràn đầy chấn động, không cam tâm, tức giận, và cả một chút chua xót!
Hậu Thổ bày tỏ thái độ như vậy đã nói lên vấn đề, đó là mối quan hệ giữa nàng và Liễu Minh đã không còn đơn giản như Nữ Oa nghĩ nữa rồi!
Không ngờ, Hậu Thổ lại đã...
Nữ Oa có chút giận dữ, nhưng nàng lại không biết mình giận vì điều gì!
"Hừ, nàng ta có thể thà chết không lùi, lẽ nào ta không thể? Hừ!"
Nữ Oa thầm nghĩ trong lòng.
Lúc này Liễu Minh hoàn toàn không biết Nữ Oa đang nghĩ gì, cũng không biết Nữ Oa và Hậu Thổ đã trao đổi những gì.
Hắn đã chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến những chuyện đó!
Liễu Minh đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía xa của Yêu tộc.
Mà Nữ Oa, Hậu Thổ, Đế Tuấn, Đông Hoàng Thái Nhất cũng ngẩng đầu nhìn theo.
Đến rồi!
Đợi lâu như vậy, cuối cùng cũng đến rồi!
Trong Tam Thanh, Thái Thượng Lão Quân ở giữa, Nguyên Thủy Thiên Tôn và Thông Thiên Giáo Chủ ở hai bên, theo sau là Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề.
Trong chớp mắt, toàn bộ bầu trời Yêu tộc hiện ra tường vân, tiên hạc bay lượn.
Liễu Minh đứng đó nhìn năm vị Thánh nhân này, còn Đế Tuấn, Đông Hoàng Thái Nhất, Nữ Oa và Hậu Thổ trực tiếp đứng bên cạnh hắn.
Cũng là năm người.
Hai Thánh nhân, ba Chuẩn Thánh!
Tuy có chút chênh lệch, nhưng sau lưng Liễu Minh còn có người của Yêu tộc, còn có Chu Thiên Tinh Đẩu Đại Trận khiến Hồng Hoang nghe tên đã khiếp sợ!
Sau khi năm vị Thánh nhân tới, không hề nói lời nào, họ đều đang nhìn người của Yêu tộc.
Mà Liễu Minh cũng không nói gì, bầu không khí lập tức trở nên gượng gạo và giằng co.
Đế Tuấn thấy Liễu Minh bình thản và im lặng như vậy, liền bước ra nói: "Năm vị Thánh nhân giá lâm Yêu tộc, thật đúng là khiến nơi đây bừng sáng hẳn lên! Ha ha!"
Đế Tuấn cảm thấy không thể cứ không nói lời nào, rồi mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau như vậy được!
Dù thế nào, cũng phải lên tiếng!
Dẫu sao đây cũng là địa bàn của Yêu tộc mình!
Là chủ nhà, không thể không tiếp đón khách được!
Năm vị Thánh nhân nghe vậy không nói gì, mà Thái Thượng Lão Quân bắn một luồng sáng từ mắt về phía Đế Tuấn và những người khác.
Lão nhìn Đế Tuấn, sau đó lại dời ánh mắt sang Liễu Minh.
"Yêu tộc, muốn đối đầu với toàn bộ Hồng Hoang, muốn đối đầu với Thiên đạo, phải không?"
Thái Thượng Lão Quân nói xong, không khí toàn bộ Yêu tộc như đông cứng lại.
Mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Đế Tuấn và những người khác.
Đế Tuấn định nói gì đó thì Liễu Minh bước lên một bước, đứng ra ngoài, gật đầu với Đế Tuấn.
Đế Tuấn thấy Liễu Minh bước ra, biết chuyện này nên giao cho Liễu Minh xử lý, liền lùi lại vài bước.
Liễu Minh nhìn Thái Thượng Lão Quân cười một tiếng, nói: "Ông nói Yêu tộc ta muốn đối đầu với toàn bộ Hồng Hoang, muốn đối đầu với Thiên đạo, ha ha, vậy xin hỏi, có bằng chứng gì không? Không thể nào ông cứ nói suông là được đâu!"
Liễu Minh vừa dứt lời, Thái Thượng Lão Quân lập tức nhìn chằm chằm vào hắn, ánh nhìn như vực sâu chết chóc.
Thế nhưng Liễu Minh vẫn giữ vẻ bình thản, không hề có chút biến sắc.
"Hừ, việc Yêu tộc các ngươi vừa tuyên cáo với Hồng Hoang, chẳng lẽ không phải là muốn đối đầu với Hồng Hoang, muốn đối đầu với Thiên đạo sao?"
Thái Thượng Lão Quân nói.
"Ha ha, Yêu tộc ta chỉ là bày tỏ thái độ của mình thôi, sao lại thành đối đầu với Hồng Hoang rồi? Lại càng không bàn đến chuyện đối đầu với Thiên đạo!"
Liễu Minh hỏi.