Triều Ca.
Vi Tử sau khi xem xong tin tức Hàn Vinh gửi tới, sắc mặt không khỏi đại biến, vội vàng tiến cung yết kiến Trụ Vương.
Trụ Vương nhìn thần sắc của Vi Tử, liền biết chắc chắn không có chuyện gì tốt lành.
“Nói đi, lại làm sao nữa rồi!” Trụ Vương ủ rũ nói, hắn vừa mới cùng Đát Kỷ, Hồ Hỷ Mị uống rượu mua vui, lúc này làm gì còn tinh thần nào.
Vi Tử trực tiếp dâng thư của Hàn Vinh lên. Trụ Vương vừa xem qua, không khỏi giận dữ.
“Khá cho một Cơ Phát, khá cho một Khương Tử Nha, liên tiếp giết của bản vương bao nhiêu người, nay lại còn Kim Đài bái tướng, hắn đây là muốn làm gì, hả, muốn làm gì? Hả!” Trụ Vương nhìn Vi Tử chất vấn.
Vi Tử thở dài một tiếng: “Đại vương, Cơ Phát và Khương Tử Nha Kim Đài bái tướng thì có thể làm gì, ngoài việc xuất binh thì chắc chẳng còn chuyện gì khác đâu!”
Vi Tử không chút khách khí đáp. Trụ Vương lúc này khiến Vi Tử vô cùng bất mãn, toàn thân nồng nặc mùi rượu, đầu tóc rối bời, nào còn chút uy nghiêm của bậc đế vương. Đại Thương phen này thật sự lâm nguy rồi!
“Xuất binh? Hắn muốn làm gì, làm gì chứ! Xuất binh đánh bản vương? Gan lớn thật, đúng là lũ loạn thần tặc tử! Tức chết bản vương rồi! Ngươi, mau triệu tập văn võ bá quan, lên điện Cửu Tiết nghị sự!” Trụ Vương vung tay quát.
Vi Tử nghe vậy, không khỏi có chút bất lực, văn võ cả triều lúc này e là cũng chẳng còn cách nào. Thế nhưng lệnh vua đã ban, Vi Tử đành phải đi triệu tập mọi người.
Rất nhanh, quần thần đã tụ tập tại điện Cửu Tiết. Văn võ bá quan Đại Thương lúc này đã tê liệt đến mức vô cảm. Dù sao thì ngươi triệu tập thì ta đến, còn chuyện gì xảy ra họ chẳng thèm quan tâm, tự ngươi nghĩ cách đi! Đó chính là thái độ của quan lại triều đình lúc này.
Ngươi Trụ Vương chẳng phải rất oai phong sao? Chẳng phải thích Đát Kỷ sao? Chẳng phải thích bào lạc, thích khoét tim, thích giết người sao? Ngươi giỏi thì ra đó, mau dùng bào lạc mà nướng Cơ Phát đi!
Bá quan lúc này chỉ mang tâm thế xem kịch vui.
Trụ Vương nhanh chóng bước lên điện: “Đều biết cả rồi đúng không! Cơ Phát Kim Đài bái tướng, sắp giết đến Triều Ca rồi, các ngươi nói xem, nên ứng phó thế nào!”
Mọi người nghe xong đều trầm mặc không nói, cả điện lặng ngắt như tờ. Trụ Vương đợi hồi lâu không thấy ai lên tiếng, lửa giận lập tức bốc lên.
“Phế vật, đều là lũ phế vật, bản vương cần các ngươi làm gì, Đại Thương đã đến bước này rồi, các ngươi mau nói cho bản vương, ứng phó ra sao!” Trụ Vương quát tháo.
Thấy Trụ Vương giận dữ, mọi người vẫn dửng dưng. Trụ Vương lúc này lửa giận ngút trời không nơi trút, nhìn quần thần trong điện, lòng đầy uất ức. Mình còn là quân vương của Đại Thương nữa không? Văn võ bá quan giờ chẳng khác nào bù nhìn!
Trung đại phu Phi Liêm bước ra nói: “Đại vương, Khương Tử Nha này vốn dùng bàng môn tả đạo, đại tướng của chúng ta đi cũng vô dụng. Nay muốn đối kháng với Khương Tử Nha, chỉ có thể dùng người cũng tu hành ngũ hành tả đạo mới có thể chế ngự được!”
Trụ Vương nghe vậy, sắc mặt dịu đi đôi chút, cuối cùng cũng có người lên tiếng, hắn không còn phải tự biên tự diễn một mình nữa.
“Phi Liêm, ngươi nói xem, ai có thể xuất binh!” Trụ Vương vội hỏi. Hắn hiện tại thấy Phi Liêm rất vừa mắt, ít nhất cũng biết chia sẻ nỗi lo. Kể từ khi Phí Trọng và Vưu Hồn chết, Trụ Vương cảm thấy mình thiếu đi những cận thần biết gánh vác.
“Đại vương, thần cho rằng Khổng Tuyên có thể đảm đương. Khổng Tuyên vốn là người tu hành ngũ hành chi thuật, nghĩ chắc chắn có thể khiến Khương Tử Nha tổn thất nặng nề, cuối cùng bắt sống Khương Tử Nha và Cơ Phát cũng không thành vấn đề!” Phi Liêm vội đáp.
Trụ Vương nghe tới cái tên Khổng Tuyên thì ngẩn người: “Đây là ai?”
“Đại vương, Khổng Tuyên hiện là Tổng binh Tam Sơn Quan, chỉ cần đại vương hạ lệnh, Khổng Tuyên liền có thể xuất binh!”
Những người khác nghe xong cũng có chút kinh ngạc, vị Tổng binh Tam Sơn Quan này, dường như họ chẳng có chút ấn tượng nào.
“Tổng binh Tam Sơn Quan? Tam Sơn Quan là một trong mười cửa ải lớn của Đại Thương, sao bản vương lại không biết có nhân vật này, ai bổ nhiệm hắn làm Tổng binh?” Trụ Vương nghi hoặc hỏi.
Phi Liêm vội giải thích: “Đại vương, Tổng binh Tam Sơn Quan là Đặng Cửu Công sau khi xuất chinh đã hàng Tây Kỳ, Trương Sơn kế nhiệm rồi tử trận, Hồng Cẩm tiếp quản cũng hàng nốt, nên cuối cùng Khổng Tuyên mới tạm quyền trông coi quân chính Tam Sơn Quan!”
Trụ Vương nghe xong thấy đau đầu, hóa ra là vậy! Cái Tam Sơn Quan này đúng là có độc, ba đời Tổng binh không hàng thì cũng chết. Khổng Tuyên này chắc là do không còn ai dùng nên mới đẩy lên thế chỗ tạm bợ thôi. Liệu có thực tài không đây?
“Đại vương, Khổng Tuyên tuy không nổi danh như những người khác, nhưng thực lực vô cùng lợi hại. Hắn tu hành ngũ hành chi thuật, lại không thích phô trương, nên chẳng ai biết đến sự lợi hại của hắn!” Phi Liêm nói.
Trụ Vương nghe vậy, mặc kệ mèo đen hay mèo trắng, bắt được chuột là mèo tốt. Dù sao hiện tại không còn ai dùng được, Khổng Tuyên thì Khổng Tuyên vậy! Chẳng lẽ lại để Tây Kỳ cứ thế tiến thẳng vào Triều Ca?
“Được, đã vậy thì hạ lệnh cho Khổng Tuyên xuất binh, diệt sạch đại quân Tây Kỳ cho bản vương!” Trụ Vương quát lớn, đoạn ra hiệu cho Vi Tử lập tức ban chỉ.
Tại Tam Sơn Quan, Khổng Tuyên ngồi một mình trong thư phòng, nhìn bầu trời bên ngoài, sắc mặt có chút kích động.
“Ha ha, cuối cùng cũng đến lượt mình rồi, lượng kiếp Phong Thần này thật thú vị!” Khổng Tuyên lẩm bẩm.
Rất nhanh, thánh chỉ của Trụ Vương đã tới. Khổng Tuyên xem xong liền gật đầu. Đã lệnh cho mình xuất chinh, vậy thì đây chính là lúc để hắn thể hiện một phen.
Khổng Tuyên lập tức hạ lệnh triệu tập binh mã. Tam Sơn Quan hiện chỉ còn mười vạn quân, nhưng Khổng Tuyên cũng chẳng bận tâm. Đại quân tập hợp xong liền tiến về phía Tây Kỳ. Hàn Vinh cũng nhận được tin, vội vã chạy đến. Khổng Tuyên gặp Hàn Vinh, nghe hắn báo cáo lại tình hình dò thám được.
“Hừ, đến hay lắm, đỡ cho ta phải tốn công đi tìm. Hiện giờ chúng đang ở đâu?”
“E là đang ở Kim Kê Lĩnh rồi ạ!” Hàn Vinh đáp.
Khổng Tuyên gật đầu: “Truyền lệnh đại quân tăng tốc, đóng quân tại Kim Kê Lĩnh. Lần này ta cho Khương Tử Nha đi không trở về! Mau đi!”
Khổng Tuyên hạ lệnh, đại quân lập tức hướng về Kim Kê Lĩnh. Còn đại quân Đại Chu lúc này vẫn đang chỉnh đốn tại Kim Kê Lĩnh, chủ yếu là do Khương Tử Nha đang cố gắng bình ổn sự phẫn nộ và bất cam trong lòng, nên mới chậm trễ không xuất quân. Ông ta vốn muốn mượn chuyện Nam Cung Thích để gây dựng uy tín, nhưng đáng tiếc lại bị Liễu Minh và Cơ Phát hợp sức phá hỏng.