Liễu Minh liếc nhìn Dương Tiễn một cái: "Ngươi cùng ta trở về Yêu tộc đi!"
Dương Tiễn nghe vậy lắc đầu.
"Sư phụ, con vẫn là nên đến Quán Giang Khẩu đi, con trở về luyện tập thật tốt món binh khí này!" Dương Tiễn nói.
Đối với Yêu tộc, cậu có chút xa lạ, tự nhiên không muốn đến đó.
Liễu Minh nghe xong cũng không cưỡng ép.
"Được rồi, nhớ kỹ, nếu có kẻ nào làm khó ngươi, ngươi cứ báo danh hiệu của ta!"
Liễu Minh nói xong, trực tiếp đi theo Côn Bằng hướng về phía Tam Thập Tam Thiên mà đi. Dương Tiễn cũng tự nhiên quay trở về Quán Giang Khẩu tu hành.
---❊ ❖ ❊---
Tam Thập Tam Thiên.
Yêu tộc.
Sau khi Liễu Minh và Côn Bằng trở về, liền trực tiếp tiến vào Yêu tộc đại điện. Liễu Minh vừa nhìn, sắc mặt không khỏi trở nên nghiêm trọng.
Không chỉ có Đế Tuấn, Đông Hoàng Thái Nhất ở đây, mà Bạch Trạch, Kế Mông, Anh Chiêu, Quỷ Xa, mười vị Yêu soái này cũng đều có mặt.
"Phụ đế, đã xảy ra chuyện gì vậy!" Liễu Minh vội vàng hỏi.
Đế Tuấn nhìn thấy Liễu Minh trở về, sắc mặt mới dịu đi đôi chút.
"Con đã về rồi, tốt lắm, vừa hay ta triệu tập mọi người tới đây, cùng nhau thảo luận một chút!" Đế Tuấn vừa nói vừa liếc nhìn Bạch Trạch.
Bạch Trạch bước ra.
"Thái tử điện hạ, chư vị huynh đệ, vừa nhận được tin từ Tử Tiêu Cung, Hồng Quân Đạo tổ muốn Yêu đế và Đông Hoàng đại nhân của Yêu tộc ta mười ngày sau phải đến Tử Tiêu Cung!"
Bạch Trạch nói xong, lập tức chúng nhân trong Yêu đình xôn xao bàn tán.
Liễu Minh nhíu mày, triệu tập Yêu tộc đến Tử Tiêu Cung? Để làm gì chứ? Hồng Quân không thể nào rảnh rỗi như vậy, nhất định là đã xảy ra chuyện gì rồi.
"Còn gì nữa không?" Liễu Minh hỏi.
"Thái tử, nghe nói Hồng Quân Đạo tổ không chỉ gọi chúng ta, mà Tam Thanh cũng phải tới!" Bạch Trạch nói.
Tam Thanh cũng tới? Tam Thanh!
Đột nhiên trong đầu Liễu Minh lóe lên một suy nghĩ. Không đúng! Nếu chuyện này sắp xảy ra, để Tam Thanh tới là đúng, nhưng tại sao lại gọi Yêu tộc mình đi? Việc này đâu có liên quan gì đến Yêu tộc!
Hơn nữa, Yêu tộc khó khăn lắm mới thoát khỏi Vu Yêu Lượng Kiếp, thoát khỏi nhân quả của lượng kiếp. Theo lý mà nói thì đã không còn kiếp nạn nào nữa mới phải!
Liễu Minh lúc này tâm tư hỗn loạn, mà Đế Tuấn và Đông Hoàng Thái Nhất nhìn cậu không nói gì, cũng không thúc giục. Qua một hồi lâu, Liễu Minh mới hoàn hồn, nhưng cậu vẫn chưa nghĩ ra rốt cuộc là tại sao.
"Phụ đế, chuyện này có chút kỳ quái! Tuy nhiên, đã là lời của Hồng Quân Đạo tổ thì chúng ta không thể không đi. Theo con thấy, cứ đi rồi tính sau!" Liễu Minh suy nghĩ một chút rồi nói.
Nếu đã không nghĩ ra thì chỉ có thể đi mới biết được. Nếu là trước kia, Liễu Minh thực sự sẽ rất lo lắng vì cậu không nắm bắt được suy nghĩ của Hồng Quân. Nhưng hiện tại, cậu đã hiểu ra đôi chút.
Hồng Quân thân là Đạo tổ, lời nói việc làm đều thuận theo ý trời, tự nhiên sẽ không giống như đám người Tam Thanh không biết xấu hổ kia!
"Ừm, ta cũng nghĩ chỉ còn cách đó. Nay gọi con về chính là muốn con chủ trì đại cục Yêu tộc. Sau khi hai người chúng ta rời đi, Yêu tộc lấy con làm chủ, Côn Bằng và mười vị Yêu soái sẽ phụ tá con, con hiểu chưa?" Đế Tuấn nói.
Liễu Minh nghe vậy, không khỏi cười khổ. Đây là muốn cậu trở về để tiếp quản Yêu tộc rồi! Nghe những lời Đế Tuấn nói, Liễu Minh cảm thấy có chút bi tráng. Không đến mức đó chứ, chẳng lẽ Hồng Quân muốn triệu tập bọn họ lại rồi hốt trọn ổ?
"Phụ đế, chuyện này con nghĩ con cũng nên đi! Còn về phần Yêu tộc, cứ giao cho Bạch Trạch và Côn Bằng tạm thời trông coi vài ngày, nghĩ rằng chúng ta đi rồi sẽ sớm quay về thôi!" Liễu Minh nói.
Đế Tuấn nghe vậy, sắc mặt lập tức thay đổi.
"Không được, con không thể đi, con phải ở lại Yêu tộc!"
Đế Tuấn nói xong, Liễu Minh cười khổ một tiếng. Cậu phất tay ra hiệu, Bạch Trạch và những người khác liền lui xuống. Liễu Minh đi đến bên cạnh Đế Tuấn.
"Phụ đế, Đông Hoàng thúc thúc, chuyện này thực ra không liên quan gì đến chúng ta, chỉ là con không biết tại sao Đạo tổ lại gọi cả chúng ta đi! Vì vậy hai người không cần lo lắng, sẽ không có chuyện gì đâu, cũng không phải nhắm vào Yêu tộc chúng ta!"
Liễu Minh nói xong, Đế Tuấn và Đông Hoàng Thái Nhất nhìn nhau, trong mắt đầy vẻ nghi hoặc.
"Con biết là chuyện gì sao?" Đông Hoàng Thái Nhất hỏi.
Liễu Minh gật đầu: "Phụ đế, Đông Hoàng thúc thúc, chuyện này chắc chắn có liên quan đến lần Lượng Kiếp này của Hồng Hoang!"
Liễu Minh nói xong, Đế Tuấn và Đông Hoàng Thái Nhất chấn động. Lượng Kiếp! "Con nói cái gì, Lượng Kiếp, Hồng Hoang lại có Lượng Kiếp sao, chuyện này, chuyện này!"
Đế Tuấn có chút hoảng loạn. Ông đã thực sự sợ hãi rồi. Lượng Kiếp lần trước suýt chút nữa đã diệt sạch Yêu tộc. Khó khăn lắm Yêu tộc mới rút về Tam Thập Tam Thiên, cuối cùng cũng vượt qua được Lượng Kiếp để có thể nghỉ ngơi dưỡng sức, vậy mà Lượng Kiếp lại tới nữa.
"Phụ đế, người không cần sợ, Lượng Kiếp này không liên quan đến chúng ta. Đây là Lượng Kiếp nhắm vào Tam Thanh, chỉ là con không hiểu tại sao lại gọi chúng ta đi, chắc chỉ là để đi nghe thôi!"
Liễu Minh nói xong, Đế Tuấn và Đông Hoàng Thái Nhất nhìn cậu đầy kinh ngạc.
"Con nói Lượng Kiếp của Tam Thanh, chuyện này không thể nào! Tam Thanh là chính tông của Bàn Cổ, là chính thống của Huyền môn, lại là đệ tử tâm phúc của Hồng Quân Đạo tổ, sao bọn họ lại có Lượng Kiếp được?" Đông Hoàng Thái Nhất hỏi.
"Ha ha, Lượng Kiếp là do Thiên đạo hóa thành, Thiên đạo sẽ không vì đối tượng của Lượng Kiếp là ai mà miễn trừ. Thiên đạo chỉ hành sự theo ý chí của chính nó. Nay Thiên đạo e là đã cảm nhận được sự mất cân bằng của Đạo pháp nên mới giáng xuống Lượng Kiếp, mà Đạo tổ cũng chỉ là người đại diện cho Thiên đạo, ông ấy không thể làm trái!"
Liễu Minh nói xong, Đế Tuấn và Đông Hoàng Thái Nhất mới bình tĩnh trở lại.
"Theo lời con nói, Tam Thanh cũng không có chuyện gì quá đáng, ngoại trừ việc đối phó với chúng ta thôi mà! Chưa đến mức gây ra Lượng Kiếp chứ?" Đế Tuấn hỏi.
"Ừm, đối phó với chúng ta chỉ là một cuộc tranh đấu thôi. Mấu chốt là hiện nay Tam Thanh đã mất đi bản chất, đặc biệt là Thông Thiên Giáo chủ, thu nhận môn đồ rộng rãi, không phân biệt chủng loại, đã dần trở thành thế lực lớn nhất trong Tam Thanh. Có thể thấy, trên con đường Đạo pháp, ông ta đã hoàn toàn quên mất sơ tâm, nên tất yếu phải chịu Lượng Kiếp. Mà Thái Thượng Lão Quân và Nguyên Thủy Thiên Tôn e là đã sớm bất mãn với ông ta từ lâu, nay Lượng Kiếp vừa hay cuốn cả ba người họ vào, cũng coi như là một lần kết thúc!"
Liễu Minh nói xong, hai người Đế Tuấn cuối cùng cũng hiểu ra. Hóa ra là vậy!
Về việc Lượng Kiếp này là của Tam Thanh hay Lục Thánh, Đế Tuấn không quan tâm, ông chỉ quan tâm Yêu tộc của mình có bị kéo vào hay không. Nay đã biết chỉ là Lượng Kiếp của Tam Thanh, Đế Tuấn cũng yên tâm hơn.
"Đúng rồi, phụ đế, con thấy nếu Hồng Quân đã gọi chúng ta đi, hai người không cần phải đi đâu, để con đi là được! Con có thể đại diện cho hai người, như vậy nếu có chuyện gì, chúng ta cũng không đến mức bó tay chịu chết!" Liễu Minh đột nhiên nói.
Đế Tuấn trầm tư một lát rồi lắc đầu: "Không được, chuyện này nếu ta không đi, e là Hồng Quân Đạo tổ sẽ bất mãn. Mà con lại biết rõ nhân quả chuyện này, thôi được, Đông Hoàng, ngươi ở lại Yêu tộc, hai chúng ta đi!"
Đế Tuấn rất nhanh đã đưa ra quyết định.