“Khà khà khà khà.” Tà Thần cười lạnh không dứt, “Thủ đoạn mạnh nhất của Giới chủ Tiêu Dật, bản Tà Thần đã không thể chờ đợi thêm để được lĩnh giáo rồi.”
Ánh mắt Tiêu Dật lạnh băng, ánh bạc trên người càng thêm chói lọi, khí thế càng thêm cuồn cuộn.
Ánh sáng bạc bắt đầu lan tỏa huyền ảo từ trong mắt Tiêu Dật, tựa như từng sợi tơ bạc huyền bí, cho đến khi bao phủ toàn thân.
“Ngân Liêu biến.” Tiêu Dật quát khẽ một tiếng.
Đôi mắt Tiêu Dật trở nên yêu dị vô cùng.
Trong mắt ánh bạc lấp lánh, uy nghiêm mà cao quý.
Trong lúc những sợi tơ bạc lưu chuyển trên cơ thể, đôi tay Tiêu Dật dần dần yêu hóa, nhọn hoắt và sắc bén.
Tiếp đó là đôi vai, toàn bộ thân hình hoàn toàn yêu hóa, tựa như khoác lên mình một bộ giáp bạc cứng cáp đầy ánh kim.
Tình trạng này giống hệt như lúc yêu hóa năm xưa, chỉ là, một cuộc “yêu hóa” triệt để như thế này thì đây là lần đầu tiên.
Dĩ nhiên, lần này là do chính hắn lựa chọn.
Kể từ sau khi thức tỉnh ngôi vị Hồn Đế, sức mạnh của Ngân Liêu Hoàng đã có thể hoàn toàn thích nghi và bị Tiêu Dật khống chế triệt để.
Dù có vận dụng thế nào, cũng sẽ không còn bị yêu hóa nữa.
Nhưng, Ngân Liêu Hoàng vốn là Thiên Đế đời cũ của Yêu tộc, bản thân cũng thuộc về Yêu tộc, chỉ có yêu hóa mới thực sự phát huy được sức mạnh của nó.
Vì thế, suốt nửa năm nay, Tiêu Dật vẫn luôn cân nhắc một vấn đề.
Liệu có cách nào để bản thân có thể tự chủ việc yêu hóa hay không, nhằm vận dụng hoàn hảo nguồn sức mạnh khổng lồ của Ngân Liêu Hoàng này trong tầm kiểm soát của mình.
Đáp án, hắn đã có.
Tu La Chiến Thể!
Tu La Chiến Thể vốn được tạo ra để nhắm vào Yêu tộc, phương pháp tu luyện của nó cũng dùng tinh huyết và sức mạnh của yêu thú để giúp người tu luyện sở hữu một nhục thân mạnh mẽ sánh ngang, thậm chí vượt qua cả Yêu tộc.
Tất cả những điều này, xét theo võ đạo mà nói, là hoàn toàn khả thi.
Nhưng có một vấn đề, đó là Tu La Chiến Thể thuộc về công pháp trước "Cửa", muốn điều khiển sức mạnh sau "Cửa" chưa chắc đã khống chế nổi.
Huống hồ sức mạnh của Ngân Liêu Hoàng không chỉ ở sau "Cửa", mà còn là sức mạnh của Bán Thần.
Cho nên, dù Tu La Chiến Thể có thể điều khiển nguồn sức mạnh này, e rằng cũng sẽ vô cùng bất ổn.
Nửa năm du ngoạn, Tiêu Dật đã cải tiến bộ công pháp này, Tu La Chiến Thể nay đã trở thành Ngân Liêu Chiến Thể hiện tại.
Nhưng, đây vẫn là lần đầu tiên hắn sử dụng.
Mọi hậu quả, cái giá phải trả, tất cả vẫn còn là ẩn số.
Thế nhưng lúc này, không còn lựa chọn nào khác.
Đây là trận chiến cuối cùng, cũng sẽ là trận chiến sinh tử, thắng bại cũng sẽ định đoạt tại trận này.
Giờ phút này, hai kẻ đang đối đầu từ xa trên không trung, dường như không còn là Tiêu Dật và Tà Thần nữa.
Mà là, hai "quái vật".
Một kẻ tựa như cả đất trời, một kẻ ánh bạc bao phủ, là một quái vật Yêu tộc màu bạc.
Đôi bên chưa đánh, nhưng khí thế bộc phát đã kinh người vô cùng, khiến cho cả Phong Linh Thiên Cảnh đều rung chuyển không ngừng.
Khí thế của đôi bên lại một lần nữa phân tranh, không ai nhường ai.
Cuộc đối đầu giữa đôi bên, cuối cùng bùng nổ trong chớp mắt.
Hai quái vật, đồng thời chuyển động.
Hai luồng khí thế, va chạm tức thì.
Hai quái vật, giao phong ngay lập tức.
Trong một thoáng, dư uy khí thế kinh người lại một lần nữa làm rung chuyển hư không, khiến bảy đại Thiên Vực rơi vào nỗi kinh hoàng còn mãnh liệt hơn trước.
---❊ ❖ ❊---
Hàn Cảnh Thiên Vực, tại Hàn Cảnh Thiên Cung.
Sắc mặt Hàn Cảnh Thiên Đế vô cùng phức tạp.
Bên cạnh, Vô Cấu Thiên Đế lắc đầu liên tục, “Sự va chạm khí thế cỡ này, hoàn toàn vượt xa dự đoán trước đó của chúng ta.”
“Đây đã là cuộc chiến giữa các Bán Thần, hơn nữa tuyệt đối không phải uy năng của Bán Thần tầm thường.”
“Lão hữu.” Vô Cấu Thiên Đế nhìn Hàn Cảnh Thiên Đế với vẻ kinh ngạc, “Quả nhiên ngươi nói đúng, một Bán Thần trăm tuổi đã ra đời.”
“Tuy không phải cảnh giới, chỉ là thực lực, nhưng điều này đã đủ khiến người ta kinh hãi rồi.”
“Quan sát khí thế này, kẻ đang chiến đấu trong Phong Linh Thiên Cảnh lúc này, tuyệt đối không thua kém gì hai Bán Thần trưởng thành.”
Hàn Cảnh Thiên Đế không đáp.
Vô Cấu Thiên Đế chợt hơi nhíu mày, “Ta cảm thấy, nhóc con này có lẽ thật sự có cơ hội tiêu diệt Tà Thần này cũng không chừng.”
Hàn Cảnh Thiên Đế vẫn im lặng, ánh mắt chỉ chăm chú nhìn vào khoảng không trước mặt.
“Đến rồi, sao không hiện thân?” Hàn Cảnh Thiên Đế lạnh lùng nói với khoảng không.
Vô Cấu Thiên Đế cũng nhìn về phía khoảng không đó, hơi nhíu mày, “Chỉ mải kinh ngạc, mải cảm nhận sức mạnh đang bùng nổ trong Phong Linh Thiên Cảnh, suýt chút nữa không phát hiện ra ngươi đến.”
Vù...
Đột nhiên, không khí cuộn trào, một bóng người hiện ra từ hư không.
Đó là một người thanh niên.
Thanh niên khẽ gật đầu với hai người, coi như đã hành lễ, “Hai vị lão Thiên Đế, đã nhiều năm không gặp, phong thái vẫn như xưa.”
“Thái Diễn đã tới.”
“Có việc gì sao?” Vô Cấu Thiên Đế nghi hoặc hỏi, “Ngươi bế quan nhiều năm, sao hôm nay lại rời khỏi Thái Diễn Thiên Vực mà đến đây?”
Thanh niên cười nhẹ, “Hai vị lão Thiên Đế e là phải đi cùng ta một chuyến rồi.”
“Đi đâu?” Hai người hỏi.
Sắc mặt thanh niên đông cứng lại, thốt ra bốn chữ, “Phong Linh Thiên Cảnh.”
---❊ ❖ ❊---
Viêm Long Vực, trong Viêm Long Động.
Vị kia chậm rãi mở mắt.
Trước mặt, Cổ Đế kinh nghi nói, “Ta hình như cảm nhận được khí tức của vị Thiên Đế đó trong hư không.”
“Hắn xuất quan rồi sao?”
Vị kia sắc mặt đạm mạc, không nói gì, chỉ chậm rãi nhắm mắt lại lần nữa.
---❊ ❖ ❊---
Phong Linh Thiên Cảnh.
Cuộc chiến giữa hai "quái vật" đã bùng nổ từ lâu.
Đó là sự va chạm da thịt của những cú đấm.
Đó là cuộc giao phong giữa những luồng sức mạnh đáng sợ và ngưng tụ dày đặc nhất.
Đôi bên giao chiến mới chỉ một lát, nhưng đất trời rộng lớn đã sớm hỗn loạn không chịu nổi.
Cứ tiếp tục như vậy, toàn bộ Phong Linh Thiên Cảnh tan tành vụn vỡ e rằng cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Tà Thần có lẽ nên vì hang ổ này của mình mà lo lắng.
Nhưng đồng thời, lúc này hắn đã không còn đường lui.
Sức mạnh của toàn bộ Phong Linh Thiên Cảnh đã bị hắn điều động hết lên người, thay thế sức mạnh Cửu U, ngưng tụ ra bộ sát lục chi khu mạnh mẽ này.
Hôm nay nếu hắn bại, thứ chờ đợi hắn chỉ còn là sự diệt vong, hang ổ này cũng không còn ý nghĩa gì nữa.
Đây là cuộc chiến giữa Tiêu Dật và Tà Thần.
Là sự so tài giữa Ngân Liêu Chiến Thể và Cửu U Tà Thí.
Cũng là cuộc giao phong giữa sức mạnh Ngân Liêu và sức mạnh Tà Đạo.
Ầm ầm ầm...
Cuộc giao phong giữa các quái vật vô cùng kịch liệt.
Tiêu Dật đấm một cú vào người Tà Thần, chiến đấu chi khu của Tà Thần lập tức máu chảy đầm đìa.
Nhưng đồng thời, bàn tay âm hàn của Tà Thần cũng đánh trúng người Tiêu Dật.
Sự va chạm giữa Tà Thủ và Ngân Liêu chi khu vậy mà bắn ra một mảng tia lửa lớn.
Trên bộ giáp bạc trắng của Tiêu Dật để lại một vệt trắng.
Tiêu Dật cười lạnh, “Xem ra, Ngân Liêu Chiến Thể của ta mạnh hơn sát lục chi khu của ngươi.”
“Ta có thể làm ngươi bị thương, ngươi lại không làm gì được ta.”
Tà Thần nhìn lồng ngực đầy máu của mình, thầm nhíu mày nhưng không hề tỏ ra kinh ngạc.
“Khà khà.” Tà Thần cười gằn, “Sự mạnh mẽ thực sự của Cửu U Tà Thí, Giới chủ Tiêu Dật sẽ biết ngay thôi.”
Vút vút vút...
Đôi bên sau một quãng nghỉ ngắn ngủi lại lập tức giao chiến lần nữa.
Vẫn là cuộc đối đầu cứng đối cứng.
Vẫn là lợi trảo Ngân Liêu sắc bén của Tiêu Dật xé rách thân hình Tà Thần.
Nhưng lần này, Tà Thủ rơi trên người Tiêu Dật, trong móng vuốt của nó chợt bộc phát ra một luồng khí thế âm hàn đáng sợ.
Một luồng sức mạnh âm lạnh tức thì bao phủ trong năm ngón tay Tà Thủ.
Xèo...
Âm thanh giòn tan vang lên, Tà Thủ để lại một vết cào rách da thịt trên người Tiêu Dật.
“Sao có thể?” Sắc mặt Tiêu Dật thay đổi lớn, “Sức mạnh Thí Thần? Còn có Vạn Độc Thủ của Ma Đạo?”
“Không đúng.” Tiêu Dật lập tức phản ứng lại, “Không phải sức mạnh Thí Thần, chỉ là tương tự, kém xa sức mạnh Thí Thần thực sự.”
“Mà là Vạn Độc Thủ này...” Tiêu Dật nheo mắt, “Một trong những hóa thân của Ma Tổ, Độc đạo hóa thân, đang ở trong tay ngươi nhỉ.”
---❊ ❖ ❊---
Chương thứ hai.
Cập nhật hôm nay, hoàn tất.