Tu La Chiến Thể tầng thứ bảy đã đột phá.
Điều này đại diện cho việc nhục thân của hắn đã vượt qua đỉnh cao Thiên Cực Cảnh, bước vào Thánh Cảnh.
Hiện tại, hắn đang tu luyện công pháp trong tầng thứ tám.
Chỉ là…
Sau vài canh giờ, Tiêu Dật bỗng nhiên dừng việc tu luyện, lông mày nhíu chặt.
Tinh huyết yêu thú trong Càn Khôn Giới của hắn lúc này đã tiêu hao sạch sẽ.
Mà hiện tại, hắn mới chỉ tu luyện tới phần giữa của tầng thứ tám.
Nói cách khác, nhục thân của hắn bây giờ cao nhất cũng chỉ ở khoảng Thánh Cảnh lục trọng.
So với tu vi Thánh Vương Cảnh lục trọng và chiến lực trên Thánh Hoàng Cảnh hiện nay của hắn, nhục thân ở tầng thứ này gần như không giúp ích gì cho việc nâng cao thực lực.
Tuy nhiên, điều này cũng nằm trong dự liệu của Tiêu Dật.
Tu La Chiến Thể là công pháp nghịch thiên, độ khó khi tu luyện không cần phải bàn cãi.
Vật phẩm cần thiết để tu luyện lại là một con số kinh khủng.
Từ trước tới nay, nó đã có thể sánh ngang với lượng tài nguyên khổng lồ cần thiết để tu luyện tiểu thế giới của hắn.
Có thể tưởng tượng được, số lượng vật phẩm cần thiết nhiều đến mức nào.
Hơn nữa, kể từ sau tầng thứ bảy, Tiêu Dật vẫn luôn không tìm thấy tung tích của các tầng công pháp phía sau.
Cho nên trong một thời gian dài, hắn không hề cố ý thu thập tinh huyết yêu thú.
Tinh huyết yêu thú thu được từ việc giết yêu thú trước kia, hầu hết đều được hắn dùng làm dược dẫn để luyện dược, hoặc dùng vào các mục đích khác, không hề cố ý giữ lại.
Tự nhiên, bây giờ đột nhiên có được công pháp năm tầng cuối, tu luyện lại trở nên thiếu hụt.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, bảy tầng đầu của Tu La Chiến Thể lại thất lạc ở Đông Vực, điều này khiến hắn cảm thấy nghi hoặc.
Đông Vực ngày xưa vốn không hề bị tách rời khỏi Trung Vực.
Chỉ là vào thời kỳ Thượng Cổ, trong trận chiến kinh thiên cuối cùng giữa nhân loại võ giả và yêu thú, trời sập đất lún, mới khiến cho Đông Vực bị chia tách ra ngoài.
Tất nhiên, trận chiến cuối cùng đó cũng đánh dấu sự kết thúc của thời kỳ Thượng Cổ.
Nói cách khác, bảy tầng đầu của Tu La Chiến Thể chắc chắn đã thất lạc tại Đông Vực từ trước đó.
Mà cuộc chiến giữa Thượng Cổ Bát Điện và yêu thú tuyệt đối không thể là một cuộc chiến ngắn ngày.
Nó hẳn đã chiếm một quãng thời gian rất dài trong thời kỳ Thượng Cổ.
Nhìn như vậy, năm tháng của Tu La Chiến Thể sẽ phải truy ngược về rất lâu, rất lâu trước kia.
Môn công pháp nghịch thiên này, vật phẩm cần thiết chỉ là tinh huyết yêu thú, hơn nữa số lượng cực kỳ khổng lồ.
Thậm chí có thể nói, đây là một môn công pháp được tạo ra chuyên để săn giết yêu thú.
Năm đó khi còn ở Đông Vực, Tiêu Dật còn tưởng rằng nó do cường giả Thượng Cổ của Liệp Yêu Điện sáng tạo ra.
Nhưng bây giờ xem ra, đây là công pháp của Tu La Điện.
Hơn nữa, rốt cuộc là ai tạo ra nó vẫn còn là một ẩn số.
Tiêu Dật suy nghĩ như vậy một hồi, rồi lắc đầu, không suy nghĩ thêm nữa.
Thời kỳ Thượng Cổ quả thực vô cùng rực rỡ.
Nhưng trong đó hiển nhiên chứa đựng rất nhiều bí mật Thượng Cổ.
Tiêu Dật không biết gì cả, suy nghĩ nhiều cũng vô ích.
Sau khi tu luyện thêm vài ngày, Tiêu Dật quyết định xuất quan.
Trên người hắn đã không còn tinh huyết yêu thú, bế quan cũng vô ích.
Tiếp theo, con đường lịch lãm của hắn phải bắt đầu một lần nữa.
---❊ ❖ ❊---
Rời khỏi phòng bế quan, Tiêu Dật trở lại Tàng Bảo Khố, trả lại năm tầng cuối của Tu La Chiến Thể.
Hắn không cáo từ Tổng Điện Chủ, mà tìm vị chấp sự lúc trước, hỏi xem Tổng Điện Chủ có còn dặn dò gì không.
Câu trả lời của chấp sự là không.
Hắn liền rời khỏi Tổng Điện.
Tuy nhiên, vừa ra khỏi Tổng Điện không lâu, một lão giả đã chặn đường hắn.
“Thừa Phong Điện Chủ?” Tiêu Dật lộ vẻ nghi hoặc.
Thừa Phong Điện Chủ cười lạnh một tiếng: “Ta biết ngay nhóc con ngươi sẽ không chịu ngoan ngoãn bế quan mà.”
“Mới đến Tu La Điện, lại còn ở trong phòng bế quan của Tu La Điện, chẳng được mấy ngày nhỉ.”
“À.” Tiêu Dật sững sờ, nghi hoặc hỏi: “Thừa Phong Điện Chủ tìm con là có việc gì?”
“Ngươi nói xem?” Sắc mặt Thừa Phong Điện Chủ nghiêm lại: “Đã không chịu bế quan trong Tu La Điện, vậy thì ngoan ngoãn về Phong Sát Điện mà bế quan.”
Dứt lời, bàn tay già nua của Thừa Phong Điện Chủ đã chộp lấy cánh tay Tiêu Dật.
“À.” Mặt Tiêu Dật co giật: “Chỉ vì chút chuyện nhỏ này mà đáng để Thừa Phong Điện Chủ lặn lội đường xa đến tìm con sao?”
Tiêu Dật vẫn như mọi khi, hoàn toàn không thể thoát khỏi bàn tay của Thừa Phong Điện Chủ.
“Hừ, đường xa?” Thừa Phong Điện Chủ cười lạnh.
“Đối với ngươi là đường xa, còn đối với lão phu thì…”
Lời còn chưa dứt.
Sắc mặt Tiêu Dật thay đổi.
Vút…
Thân hình Thừa Phong Điện Chủ lóe lên, đã mang theo Tiêu Dật bay đi.
Chỉ trong mười mấy phút, khi Tiêu Dật lảo đảo đứng vững lại, hắn đã xuất hiện bên trong Tổng Điện của Phong Sát Điện.
Tuy nhiên, so với lần được Hoành Thiên Điện Chủ dẫn đi trước đó, lần này Tiêu Dật hoàn toàn không có vẻ gì là chật vật, chỉ là khi tiếp đất hơi không vững mà thôi.
“Tốc độ thật nhanh.” Trong lòng Tiêu Dật kinh hãi tột độ.
Theo hắn thấy, thực lực của Thừa Phong Điện Chủ và Hoành Thiên Điện Chủ hẳn là ngang ngửa nhau.
Nhưng xét về tốc độ, rõ ràng Thừa Phong Điện Chủ nhanh hơn nhiều.
Dù sao thì phong chi đạo cũng cực kỳ giỏi về tốc độ.
“Đi, đi bế quan thôi.” Thừa Phong Điện Chủ cưỡng ép kéo Tiêu Dật đi.
Tiêu Dật đầy vạch đen trên trán: “Thừa Phong Điện Chủ, con tự có tính toán của mình…”
Tuy nhiên, Thừa Phong Điện Chủ hiển nhiên không hề lọt tai lời của Tiêu Dật.
“Cái khoảng thời gian bế quan khô khan một tháng nửa tháng đó, ngươi cũng không muốn bỏ ra.”
“Nếu đặt vào thời kỳ Thượng Cổ, loại nhóc con cuồng vọng như ngươi sớm đã chôn thây trong bụng yêu thú rồi.”
Đúng lúc này, một chấp sự bước nhanh tới.
“Thừa Phong Điện Chủ.” Chấp sự cung kính nói.
“Chuyện gì?” Thừa Phong Điện Chủ mặt nghiêm nghị nói.
Chấp sự đáp: “Tổng Điện Chủ mời Tiêu Dật Phó Điện Chủ qua một chuyến.”
“Tổng Điện Chủ?” Thừa Phong Điện Chủ ngẩn người, sau đó nhìn về phía Tiêu Dật.
“Ngươi đi gặp Tổng Điện Chủ trước đi, bàn bạc xong việc thì đi bế quan, lão phu ở đây đợi ngươi.”
Tiêu Dật bĩu môi, không trả lời, quay người rời đi.
Có Thừa Phong Điện Chủ canh giữ, e là sau khi bàn bạc xong việc, hắn đừng hòng bước ra khỏi Tổng Điện Phong Sát Điện một bước.
Phía sau truyền đến một lời nói khẽ của chấp sự: “Thừa Phong Điện Chủ, Tiêu Dật Phó Điện Chủ cũng đã là cường giả danh động một phương rồi, ngài hà tất phải cưỡng ép.”
“Danh động một phương?” Thừa Phong Điện Chủ hừ lạnh một tiếng: “Mặc cho hắn lợi hại, mặc cho hắn thiên tư tung hoành, nói cho cùng, chẳng phải vẫn là một nhóc con vắt mũi chưa sạch sao?”
“Phạm phải sai lầm, đi đường vòng, thì cần phải chấn chỉnh lại.”
Tiêu Dật nghe vậy, đầy vạch đen trên trán.
Thế nhưng đối với loại lão già cổ hủ, mà lại là cường giả có thực lực ngút trời thế này, hắn cũng đành bó tay.
---❊ ❖ ❊---
Đến trước thư phòng của Tổng Điện Chủ.
Tiêu Dật vừa định bước vào, lại nghe thấy tiếng trò chuyện bên trong.
“Tổng Điện Chủ, con đã vượt qua Truyền Thừa Chi Lộ, đặc biệt đến quấy rầy, chỉ muốn cầu một danh ngạch.”
“Danh ngạch của Phong Sát Điện ta đã cấp cho rồi.”
Lúc này, lại vang lên một giọng nữ trong trẻo.
“Tổng Điện Chủ, danh ngạch vào mộ của Cổ Đế, lẽ ra nên để người có năng lực giành lấy.”
“Cùng là thiên kiêu của Phong Sát Điện, con nghĩ chúng con có tư cách để tranh đoạt.”
“Xin Tổng Điện Chủ đối xử công bằng.”
“Ha ha.” Tổng Điện Chủ cười nhạt: “Hai người các ngươi chắc chứ?”
“Vâng.” Giọng nữ đó lại truyền ra.
Trong giọng nói đầy vẻ tự tin.
Tiêu Dật nhíu mày, hai giọng nói này hắn có vẻ khá quen thuộc.
Tiêu Dật lắc đầu, đẩy cửa bước vào.
“Ồ, đến rồi à.” Tổng Điện Chủ nhìn về phía Tiêu Dật, cười nhẹ.
“Tổng Điện Chủ tìm con có việc gì?” Tiêu Dật nghi hoặc hỏi.
Đồng thời, hắn liếc nhìn hai người còn lại trong phòng.
Hai người, một nam một nữ.
Hai người thấy Tiêu Dật, sắc mặt trước là kinh ngạc, sau đó là vui mừng: “Tiêu Dật sư huynh?”
“Mộc Ninh, Nam Phong?” Tiêu Dật khẽ nhíu mày: “Hai chữ sư huynh, xin miễn cho.”