Hồi Ức Một Ngày Khác

Lượt đọc: 2795 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
⚝ 10 ⚝

– Chúng ta chỉ là một lũ ngốc, - Daniel rủa, gạt phăng bản báo cáo chi tiết ra một góc bàn.

– Có chuyện gì vậy? - Moses lo ngại hỏi.

– Chẳng có gì. Chúng ta đang ngồi trên một mỏ vàng mà không biết. Trong khi khuyến cáo kế hoạch đầu tư cho quỹ hưu trí của Nghiệp đoàn vận tải ô tô, chúng ta lại chẳng chịu làm một việc gì tương tự như vậy cho chính mình.

– Tôi chưa hiểu ý ông? - Jack lên tiếng.

– Chúng ta có thể gây dựng một ngân quỹ của riêng mình.

– Tiềm lực tài chính của chúng ta không đủ để làm lớn như vậy.

– Chúng ta có khả năng kiếm được, - Daniel châm một điếu xì gà mới nguyên, ngả đầu rít một hơi dài. - Quỹ Công Đoàn Hỗn Hợp. Chúng ta mở sao cho các đoàn viên cũng như các cơ sở đều có thể đóng góp.

Hàng trăm cơ sở độc lập chỉ có trong tay một lực lượng vốn nhỏ bé, không thể hoạch định nổi một kế hoạch vĩ mô cho chính mình, sẽ sẵn sàng hợp lực.

– Nhưng trước hết chúng ta phải sẵn có một khoản tiền không nhỏ làm cơ sở, - Jack nói. - Để mở quỹ, cần một lượng vốn chừng mười, mười lăm triệu.

– Tôi vay được, - Daniel đoan quyết. - UMW và Nghiệp đoàn Vận tải ô tô chắc sẽ không từ chối chúng ta. Một vài nguồn đầu tư của họ đã bắt đầu mang lại hiệu quả. Điều này sẽ cải thiện bầu không khí của họ.

– Rất thú vị, - Jack bình luận.

– Tôi chưa thể bày tỏ quan điểm của mình ngay được, - Moses thận trọng nói. - Kế hoạch này sẽ biến toàn bộ các hoạt động của chúng ta từ tư vấn sang điểu hành.

– Có gì sai lầm đâu nhỉ? Nó hoàn toàn phù hợp với mục tiêu của chúng ta là tạo một sự bảo hiểm tin cậy hơn cho các công đoàn viên.

– Đây là một trò đòi hỏi trăm nghìn mưu ma chước quỷ. Mà chúng ta thì lại không quen quản lý và điều phối một ngân quỹ như thế này.

– Chúng ta sẽ mời chuyên gia. Không một tay mua bán chứng khoán nào trên thế gian này lại không vố lấy cơ hội này. Ngay bây giờ đã có hơn ba triệu công đoàn viên sẵn sàng hùn vốn cho chúng ta. Chỉ cần mỗi người bỏ ra một trăm đô la, chúng ta đã có trong túi hơn ba trăm triệu để đầu tư. Chẳng cần phải chuyên gia mới biết được rằng nếu chỉ đầu tư vào những công ty trả lãi cổ phần cao nhất, cậu sẽ thu được một lãi suất trung bình là tám phần trăm, tức là hai mươi tư triệu đô la một năm. Cứ cho thù lao dịch vụ điều hành chiếm một nửa tỷ suất buôn bán, mỗi năm chúng ta cũng kiếm được ba triệu đô la.

– Gần gấp đôi doanh thu của các hợp đồng tư vấn, -Moses nói. - Lại chẳng phải cậy cục thằng chó nào.

– Cậu đã bắt đầu ý thức ra rồi đấy, - Daniel cầm bản báo cáo lên. - Jack, anh hãy bắt tay ngay vào việc. Tôi muốn biết mọi thủ tục cần hoàn thành để tạo một doanh nghiệp.

– Thưa vâng.

Gã quay sang Moses:

– Cậu hãy lệnh cho phòng thống kê cung cấp danh sách đoàn viên của các công đoàn cơ sở được chúng ta tư vấn.

– Chúng ta phải lấy trực tiếp từ các công đoàn, nhân đợt thu thập báo cáo thường niên của họ.

– Vậy thì cứ thế mà làm.

– Tớ phải nói với họ thế nào nhỉ? - Moses hỏi. - Cậu biết họ không khoái cung cấp danh sách đoàn viên cho bất cứ ai đâu.

– Nói với họ rằng chúng ta đang tiến hành một đồ án nghiên cứu về điều kiện sống của các đoàn viên. Hay một cái gì đó đại loại như vậy. Cứ bịa ra một cái cớ nào đấy, miễn sao thu thập được thông tin.

– Được.

Hai phụ tá đứng lên. Jack trỏ vào bản báo cáo. "Ông có muốn tôi gửi nó cho Hoffa không?"

– Không, - Daniel đáp. - Tôi sẽ tự mang tới cho hắn.

– Cậu lại nghĩ ra một trò mới nữa phải không? - Hoffa ranh ma hỏi. - Nếu không cậu đã chẳng tự tha cái này tới đây.

– Quả có thế. Ngoài những khuyến cáo đã được đưa vào trong tập báo cáo này, tớ muốn cậu đầu tư vào một quỹ hỗn hợp mà chúng tớ vừa gây dựng mười lăm triệu.

Hoffa nhìn gã. "Điều gì khiến cậu nghĩ rằng tớ sẽ ném tiền cho cậu để mở một quỹ hỗn hợp trong khi tự thân chúng tớ cũng làm được việc đó?"

– Vì những mối quan hệ xã hội tốt đẹp, - gã cười nụ. - Hành động này của các cậu cho thấy rằng mối quan tâm của cậu không chỉ dành cho Nghiệp đoàn Vận tải ô tô của riêng mình, mà còn cho tất cả các công đoàn viên trong toàn quốc.

– Tại sao tớ lại phải cần đến cái mác đó? -Hoffa hỏi.

Daniel cười. "Cậu có muốn biết tin giờ chót không?"

– Lại còn không, mẹ kiếp.

– Hai tuần qua tớ nằm dưới sự theo dõi sát sao của ủy ban Mc Clellan. Tụi bạn ở Nhà Trắng tiết lộ với tớ rằng sở dĩ chúng bám đít tớ là vì tớ đang dây dưa với cậu. Chúng hy vọng sẽ khai thác được một cái gì đó có thể lột mặt cậu, qua quan hệ giữa hai chúng ta. Vào một ngày đẹp trời, chúng sẽ diễu hành vào đây, soi kính lúp lên từng con số trong các chứng từ và hồ sơ của cậu.

– Chúng tìm cái khỉ gì nhỉ?

– Tớ không rõ. Mà tớ linh cảm thấy cả chúng cũng chẳng biết mình săn cái gì. Đánh hơi thấy đà phất của cậu, chúng nghi trong doanh nghiệp có một trò gian lận, phi pháp gì đó.

– Chúng sẽ chẳng phát hiện được gì trong hồ sơ của tớ đâu.

– Cả trong hồ sơ của tớ cũng vậy thôi, - Daniel nói.

– Tớ đã cho gửi trả lại cậu toàn bộ số tài liệu của Nghiệp đoàn Vận tải ô tô cung cấp.

– Sao không đứa nào cho tớ biết nhỉ?

– Tớ không rõ. Tớ chuyển cho Gibbsons.

Hoffa chộp lấy máy điện thoại. "Tớ sẽ triệu Gibbsons tới đây ngay lập tức."

– Chả đi đâu mà vội, - Daniel xua tay ngăn hắn lại.

– Lúc này chuyện đó chưa quan trọng. Cậu cứ làm những gì tớ bảo đã. Cậu hãy hỏi ban tư pháp xem trong trường hợp chúng kéo tới, cậu được sử dụng những quyền gì.

Hoffa nhìn gã không chớp, rồi gật đầu. "Đúng thế."

Daniel im lặng.

– Ngoài bọn tớ, còn thằng nào đổ tiền vào quỹ hỗn hợp của cậu?

– UMW sẽ bỏ vào năm triệu.

– Vậy thì tại sao cậu lại gẩy cho tớ những mười lăm?

– Bởi cậu giàu gấp ba chúng nó chứ sao.

Hoffa cười. "Cậu chọn đúng chỗ đấy, Dan Lớn ạ." Hắn mở tập báo cáo, lật qua vài trang. "Cậu cho rằng áp phe này sẽ khá hơn tất cả những mối đầu tư mà cậu đã mách cho chúng tớ à?"

– Tớ không dám chắc có khá hơn hay không. Tớ chỉ biết đây là một áp phe chắc ăn hơn. Trong mỗi hướng đầu tư tớ vạch cho cậu đều có một phần mạo hiểm nhất định. Cậu có thể thắng lớn, cũng có thể thua đậm. Chúng tớ không đánh quả mà chỉ đầu tư vào các công ty cao cấp. Không thăng giáng thi vị mà lãi đều đều. Cậu không thể phất nhanh, nhưng cũng không bao giờ sập tiệm.

– Chúng tớ có được nhúng tay vào việc thúc đẩy vòng quay của đồng vốn không?

– Cậu có thể cử một người vào ban đầu tư của tớ.

– Vậy là tớ sẽ phải lãnh đủ đấy. Trong ban của tớ có hàng chục cái lỗ đít, thế nhưng tớ vẫn phải quyết tất cả. - Hoffa ngả người ra thành ghế. - Mười lăm triệu đôn. Cậu phải chấp nhận vài ngoại lệ đối với chúng tớ.

Daniel lắc đầu. "Đó là cái mà tớ đang muốn tránh. Đây là một loại quỹ quần chúng. Tớ không muốn bọn chính khách bóp nó thành một quả bóng chính trị khác. Lần này chúng ta phải chơi đúng luật."

– Thôi được, Dan Lớn ạ. - Hoffa tặc lưỡi, - Chúng ta sẽ chơi đúng luật.

– Năm triệu đô la, - Lewis lẩm bẩm. - Ông thấy thế nào, Tom?

Kennedy gật đầu. "Tôi nghĩ nó không ít cơ thành công."

– Tony, cậu cho biết ý kiến? - Lewis hỏi.

– Tôi nghĩ Dan Lớn nói đúng. Nó mở rộng cửa cho mọi thành viên thâm nhập vào thị trường nước Mỹ, bất kể người đó giàu hay nghèo, vả lại nó sẽ tạo ra những mối quan hệ xã hội tốt đẹp mà chúng ta đang rất cần tận dụng.

– Nhưng năm triệu đô la là một khoản không nhỏ, -Lewis nói.

Daniel im lặng. Gã thừa hiểu ông già giả bộ nghèo khổ vậy thôi, chứ thực ra với tài sản hơn hai trăm triệu đô la, trong số đó hơn năm mươi triệu đang nằm nguyên trong két Ngân hàng Bộ Thương nghiệp, thì năm triệu chi cho gã chỉ là cái rác.

Lewis nhoài người qua bàn. "Để triển khai dự án này, ông đã có bao nhiêu?"

Daniel nhoẻn cười. "Ông cho tôi vay năm triệu, tôi sẽ có hai mươi triệu để đầu tư ban đầu."

– Nếu không?

– Tôi sẽ chẳng có xu nào cả.

– Ai cung cấp mười lăm triệu kia cho ông?

– Nghiệp đoàn vận tải ô tô.

Lewis hoài nghi. "Dave Beck à?"

– Không. Các tiểu bang miền Trung. Jimmy Hoffa.

– Như vậy, nếu tôi từ chối thì Jimmy Hoffa cũng sẽ làm như vậy?

– Không. Ông ta không đặt ra một điều kiện ràng buộc nào cho đầu tư của mình. Đơn giản là nếu không có sự tham gia của ông, tôi sẽ không cần tiền của Hoffa.

– Tại sao?

– Tôi cần một cơ sở rộng rãi hơn trong phong trào công đoàn. Tôi muôn bắt đầu một cái gì đó có thể làm thay đổi mạng lưới công đoàn đã tồn tại hàng trăm năm nay và đang bộc lộ không ít nhược điểm. Một cái gì đó có thể mang lại lợi ích cho quảng đại đoàn viên, bất kể anh ta thuộc nghiệp đoàn nào.

John Lewis nhìn gã. "Nghe có vẻ có lý tưởng."

– Có thể là như vậy đấy, thưa ông. Lý tưởng thật cần thiết. Nếu không có nó thì cho đến nay tầng lớp công nhân mỏ của ông vẫn nằm nguyên trong tình trạng vô tổ chức của bốn mươi lăm năm trước, khi tôi còn là một phu mỏ thiếu niên.

Lewis chậm rãi gật đầu. "Đúng thế. Đôi lúc chúng ta quên mất những cuộc đấu tranh đã làm nên ngày hôm nay. Đây là một trận chiến trường kỳ, nó đòi hỏi một công cuộc đầy tính xây dựng đối với phong trào công đoàn Mỹ."


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của harold robbins