Hoạt Sắc Sinh Kiêu

Lượt đọc: 5935 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Q2 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Q.3 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 13 Chương 14 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 51 Chương 52 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 57 Chương 58 Chương 58 Chương 59 Chương 59 Chương 60 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Q.4 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Lời bạt cuối sách.
Tiến »
Chương 13
bí kíp võ công huyền diệu (p1)

❊ ❊ ❊

Trong phong ấp của Thường Xuân Hầu, giữa trấn nhỏ.

Công trường sản xuất vũ khí tọa lạc phía đông nam của phong ấp, Tiêu Kim ổ ở phía tây nam, Thạch Lão Đầu đóng quân ở góc tây bắc, tất cả đều cách xa trấn nhỏ, tuy rằng "phu quân, không dặn qua điều gì, nhưng Thừa Lân nhận hiểu rõ, Yến Tử Bình là nơi thanh tịnh trong lòng Tống Dương, không dễ dàng quấy rầy, giữ nguyên như ban đầu là tốt nhất.

Nhưng Nhâm Sơ Dung đưa Tống Dương tới chỗ công trình, lại tới gần giữa phong ấp, công trình tọa lạc ở phía bắc trấn nhỏ đã được triển khai vài tháng, tuy vẫn chưa xong, nhưng nhìn chung dáng vẻ đã hình thành rõ ràng, một trang viên với đủ mọi kích cỡ.

Nhâm Sơ Dung trên mặt muốn cười:

- Đây là phủ hầu của ngươi.

Tống Dương chưa hề nghĩ sẽ xây dựng phủ Hầu, nghe vậy hơi ngạc nhiên, lập tức mỉm cười, đang muốn nói, Nhâm Sơ Dung liền lắc đầu, nàng có thể đoán hắn muốn nói gì;

- Ta biết, ngươi muốn giữ nguyên trấn nhỏ. Tuy nhiên, tòa phủ Thường Xuân Hầu này, ngươi có thể không cần, nhưng cái này không phải chỉ là thể diện của riêng ngươi, còn là thể diện của Hồng Ba phủ, của huynh đệ kết nghĩa người Hồi Hột của ngươi.

Nhâm Sơ Dung dừng lại, rồi tiếp tục nói:

- Huống chi chỗ ở của ngươi trên trấn, cũng không giữ được quá nhiều người, ngươi có từng tính qua không, tương lai trong phong ấp, bên cạnh ngươi sẽ có bao nhiêu người? Cũng không tính những người khác của ngươi, chỉ hiện tại, trong phong ấp này thay ngươi xử lý các khoản thu chi, các vị tiên sinh quản lý các khoản qua lại, cũng có tới mười một vị.

Hiện tại trong phong ấp điều kiện sơ sài, mọi người chỉ có thể xem trọng, nhưng tương lai tất cả kỳ sĩ khắp nơi có được nơi dừng chân, việc công trình quan trọng, đám phụ tá, nô bộc, tỳ nữ, Hồng Ba vệ… tâm phúc của Thừa Lân vẫn theo Công chúa Quận chúa gả qua đây, giờ trở thành người một nhà.

Thường Xuân Hầu là người quan trọng của triều đình, Vương gia của dân tộc Hồi Hột, phản tặc của Yến quốc, với ba thân phận này, về sau khách nhân tới nhà hẳn không ít…

Mà đúng như Thừa Lân nói, mặc kệ tương lai Tống Dương có thể ở Hầu phủ hay không, tòa trang viên này vẫn là của Tống Dương, điểm này không sai. Cho nên Nhâm Sơ Dung biến nó thành nhà mới sau đám cưới, lúc này Quận chúa khôn khéo cũng giống tất cả những nữ tử bình thường, tuy rằng không đến mức phô trương lãng phí, nhưng tuyệt không thể qua loa, vài công trình trong phong ấp, thì tòa trang viên này nàng dụng tâm nhất, kết quả thực vừa ý.

Hầu phủ có ngân sách của triều đình, nhưng Hoàng đế Nam Lý keo kiệt lập ra dự toán tiêu chuẩn, thật sự không đủ dùng.

Hồng Ba phủ có tiền, Thừa Lân không sợ thiếu hụt trong nhà, tuy nhiên cũng có chỗ băn khoăn, mình vì "người mới, mượn tiền càng nhiều càng có vẻ bất công, trong lòng phụ vương đối với Tống Dương càng thêm giận, việc này cần có chừng mực. Nhâm Sơ Dung hiện tại buồn rầu nhất, chính là một chữ: tiền.

Ba trăm vệ sĩ Hồi Hột trên danh nghĩa là vệ sĩ của Tống Dương, mà Thạch Lão Đầu, Sơn Khê Man đóng quân tương đối xa nhau, bên người Tống Dương có một đội quân tinh binh lúc nào cũng có thể tập kết xuất thủ, bởi vậy Thừa Lân đem doanh trại của người Hồi Hột, thiết lập bên sườn đông Hầu phủ, cách xa không tới một dặm.

Khi xem phong ấp tất cả mọi người thúc ngựa đi vội, dù như vậy, đi hết một vòng lớn xong, sắc trời cũng đã chuyên màu tối, Nhị ngốc hô đói, Tiểu Bộ không hô, nhưng sắc mặt đã lộ rõ là đói, đoàn người cũng không nhìn, liền trở lại trên trấn.

So với lần trước trúng cử kỳ sĩ, áo gấm về làng thật giống nhau, trên trấn a mỗ a tẩu bận rộn hơn nửa buổi chiều, vẫn ở trên khoảng đất trống trước nha môn, mang lên cái bàn xếp hàng loạt, đồ ăn bình thường nhưng rất nhiều, rượu sáp khẩu nhưng có thể uống say khiến đoàn người có chút lo ngại, Dương Nha Tử hiện tại đã là Hầu gia, còn có thể đến ăn bữa cơm này sao.

Cho dù Dương Nha Tử (Tống Dương) đồng ý ăn, Công chúa, Quận chúa bên cạnh hắn thân phận không phải quý tộc bình thường, nhất định sẽ không đến ăn kiểu tiệc rượu bàn lớn này. Trên thực tế, Mộ Dung đại lão gia huyện lệnh mới nhậm chức, ở trong nha môn bảo đám quý nhân chuẩn bị hai bàn tiệc rượu tinh tế khác.

Nhưng không ngờ tới, Tống Dương một đường trở về trấn nhỏ, nhìn thấy bàn lớn bày trên bãi đất trống, trên bàn bày thịt nướng, rau xanh, Tống Dương mỉm cười, Công chúa điện hạ theo sau hắn còn hoan hô một tiếng…

Cố Chiêu Quân đã dẫn người trở lại công trườngcủa mình, hộ vệ hồi Hột trực tiếp vào doanh trại không trở lại trấn nhỏ.

Trấn, đi cùng Tống Dương chính là bằng hữu, hoặc là người Hồng Ba phủ, đều là người một nhà, tiệc rượu trong trấn nhỏ hoàn toàn có thể đủ các sắc mặt.

Yến tiệc bắt đầu vô cùng náo nhiệt, toàn bộ già trẻ trong trấn đều ngồi, ý nghĩ cẩn thận dần được thả lỏng khi mọi người phát hiện, Dương Nha Tử vẫn là Dương Nha Tử, mà Công chúa trước mặt, dường như không kiêu căng như trong tưởng tượng của họ, đối với lão nhân khách khí đúng lễ, đối với trẻ nhỏ cười đùa, với bạn bè đồng lứa trêu ghẹo, thích ăn thịt không ăn rau so với thân phận của nàng, giờ phút này hoàn toàn đảo lộn giống như Tiểu Bộ nhập gia tùy tục vậy

Ông xã, Tiểu Bộ đói bụng lắm.

Khi ăn cơm, con mắt Nhị ngốc đảo tới đảo lui, chung quy không kìm lòng nổi hướng về xung quanh tìm kiếm, Tống Dương biết gã đang tìm đại điểu, đường nhiên không ngăn cản gã, chỉ có điều đưa người câm và Mộc Ân tới cạnh gã:

- Ngươi muốn vào núi, cần có hai người bọn họ đi cùng.

Không biết ác điểu trong núi đã đổi hướng về nơi nào, bao nhiêu nguy hiểm còn đó, Mộc Ân quen thuộc với tình hình trong núi, người câm có thể đánh nhau, có bọn họ đi cùng Nhị ngốc, ít nhất an toàn vô hại.

Cho tới đêm khuya, tiệc rượu mới tan, Tống Dương đem theo Tiểu Cửu trở về nhà cũ, Công chúa và Quận chúa cùng những người khác đều tạm ở nha môn, cũng chỉ có hai vị đại tông sư đãi ngộ đặc thù, Thừa Lân đã chuẩn bị sẵn sàng, ở trên trấn xây dựng một tiểu viện thanh lịch tao nhã, để Trần Phản tu dưỡng.

Nơi ở.

Hai năm trước, khi trở lại tiểu viện của mình, Tống Dương việc đầu tiên là dâng hương cho Vưu thái y. Linh cữu của Vưu Ly cũng được an táng ở bên cạnh, nhưng Tống Dương không đi tảo mộ, viếng mộ, ít nhất trước khi báo thù sẽ không đi, xác chết cũng là độc nguyên, hắn sợ chính mình trước mộ phần, sẽ làm bí mật bị che dấu hoàn toàn lại lần nữa bị tiết lộ, sẽ khiến thi thể an nghỉ dưới mồ của cậu bị ác tặc quấy nhiễu.

Tiểu Cửu sau khi vào cửa, thu xếp quét tước phòng, lại đun nước ấm, quả thực bận rộn một hồi, hai tay bê tới trước mặt Tống Dương, vẻ mặt cổ quái:

- Công tử sớm nghỉ ngơi, ta trở về nha môn, sáng mai sẽ trở lại.

Hai năm nay tiểu nha đầu lớn lên không ít, khi hai tay chắp sau lưng. Càng lộ rõ dáng vẻ trong sáng. Nói xong, cuối cùng không thể nhịn nữa, Tiểu Cửu trộm cười:

- Ta đoán chừng, tối nay sợ là có người mò tới cửa, ta lưu lại sẽ chướng mắt.

Lập tức cũng không quản Tống Dương nói gì, liền vui vẻ đi ra, cũng không hiểu sao nàng lại cao hứng như vậy.

Quả nhiên, Tiểu Cửu đi không tới một canh giờ, ngoài sân liền truyền đến tiếng gõ cửa, lập tức kinh động đến đám chó mèo trong sân, chớp mắt đại loạn ầm ầm, như sáu năm trước, bộ dạng Tiểu Bộ Khoái nhận nhiệm vụ đến tìm Vưu ngỗ tác đi khám nghiệm tử thi.

Nhâm Tiểu Bộ đến, mái tóc thơm ngát, vẫn còn ướt sũng, hiển nhiên vừa tắm ở nha môn xong, mặc dù chủ nhân ra mở cửa, nàng vẫn giống như kẻ trộm, rón rén đến gần sân, tạm thời không nói thêm gì, trước linh cữu của Vưu Ly tiên sinh, ba nén hương thơm ngát, miệng thì thào cầu nguyện. Sau đó mới quay đầu lại nhìn người thương, con mắt rạng ngời, tươi cười quyến rũ, nàng không nói mình nhớ hắn, mà lại hỏi:

- Ngươi nhớ ta, đúng không?

Tống Dương nghiêm túc gật đầu:

- Tới vừa lúc, có việc gấp rút, vẫn chưa thể nói cùng nàng.

Nói xong, kéo nàng ngồi xuống:

- Còn nhớ Hổ Phách không?

Có liên quan đến hành trình nước Yến, nhân vật quan trọng, sự tình quan trọng, phần lớn Tống Dương đều nói với hai "tân nương tử", Tiểu Bộ nghe vậy gật đầu:

- Bà nhận chàng làm nghĩa tử, không đúng, là vị tiền bối này là mẹ nuôi của chàng, có việc gì sao?

Tống Dương vẻ mặt nghiêm túc như cũ:

- Bà biết nàng, nói thích nàng.

Khi nghe người khác khen, thần sắc Công chúa lộ rõ, dạt dào đắc ý, nhưng lần này được "lão lão" tán thành, Tiểu Bộ không ngờ còn hơi ngượng ngùng, gương mặt đỏ bừng, liền đó lại nghĩ tới một việc:

- Lão lão khi nào từ nơi hoang dã trở về? Khi đó đoán chừng hòa thân xong ta nên xưng hô với người thế nào..

Càng nói, giọng càng nhỏ lại.

Tống Dương không để ý tới vấn đề nhỏ của nàng, tiếp tục nói:

- Hổ Phách có chút lễ vật, nhờ ta chuyển tới vợ tương lai.

Tiểu Bộ biết Hổ Phách là người hoàng thất, đến lễ vật của nàng, nhất định phân lượng không nhỏ, lập tức bất chấp mặt đỏ, hưng phấn dạt dào:

- Như thế nào trước kia chưa từng nghe ngươi nói qua? Tiền bối ban thưởng là bảo bối gì?

- Trước kia ta thương thế không tốt.

Tống Dương trả lời câu thứ nhất, trong miệng lập tức trả lời câu thứ hai:

- Là một quyển công pháp, xuất xứ từ tay của cao nhân thời xưa, từng giấu ở trong kho ở sư môn của cậu, sau đó cậu lấy trộm nó, đưa cho Hổ Phách…Cậu bị phế bỏ võ công trục xuất khỏi sư môn, truy cứu nguyên nhân này, còn là một bí ẩn.

Lúc trước Tống Dương kể cho nàng nghe chuyện cũ của Vưu Ly, chỉ có điều đoạn này bỏ qua, không đề cập tới khoảng thời gian cậu và tiểu bà bà này nghịch phá, việc này Tiểu Bộ tuyệt không cảm kích, tuy nhiên sau khi nàng nghe xong, cả người đều lộ rõ sự hưng phấn yêu thích đối với hai tiền bối kỳ nhân là Hổ Phách, Vưu Ly, có thể được họ nhìn trúng, có thể khiến Vưu Ly bị trục xuất khỏi sư môn, có thể có được công pháp cả đời của Hổ Phách sẽ huyền diệu biết bao?

NHÀ XUẤT BẢN THANH NIÊN
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Q1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Q2 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Q.3 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 13 Chương 14 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 51 Chương 52 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 57 Chương 58 Chương 58 Chương 59 Chương 59 Chương 60 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Q.4 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Lời bạt cuối sách.
Tiến »