Hoàng Thượng Không Thể Ăn Ta

Lượt đọc: 3164 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151
Tiến »
Chương 45
hồ ly tinh vô tội

❊ ❊ ❊

Đoan Mộc Ly cười gật đầu, "Nghe nói ta muốn đi xem mỹ nữ cũng không ghen, lại thêm một tội danh."

"......" A a a...... Gian trá!

Quý Ngữ Hàm nổi giận, hăng hái phản kháng, "Hôm nay ta đem hoàng huynh ngươi đuổi chạy, ta có công!"

"Ừ."

Đoan Mộc Ly ôm lấy nàng, cười xấu xa mà nháy mắt mấy cái, "Tiểu Quả Quả, ta biết nàng có công, tối nay trở về ta sẽ có phần thưởng cho nàng."

"......" Mặt hồng như bị thiêu đốt, Quý Ngữ Hàm khóc không ra nước mắt.

Hu hu, mới vừa rồi nàng nên ngoan ngoãn đi cùng Đoan Mộc Hồng!

Nàng quyết định, sau này nếu có ai bất ngờ muốn bắt cóc nàng, nàng nhất định sẽ không phản kháng !

Không Không khi nãy té xỉu mới vừa tỉnh lại, nhìn thấy một màn này, lắc đầu than thở, "Ra vẻ đạo mạo, mặt người dạ thú a."

"Phù phù" ——

Đoan Mộc Ly rất bình tĩnh mà đem người đạp vào trong cái hố.

Quý Ngữ Hàm nhìn xuống đáy hố, "Không Không, ta đem ngươi cứu ra, ngươi bắt cóc ta nhé."

Không Không ngước đầu, sắc mặt do dự, nghiêm túc hỏi, "Ngươi là nữ nhân ?"

"......"

Không Không xoa trán, "Ngươi cũng biết, lần trước ta cho người ta là nữ nhân, kết quả lại thầm mến nam nhân lâu như vậy."

"...... Ta là nữ."

"Có những lời này của ngươi ta an tâm rồi! Ta đi lên sẽ bắt cóc ngươi đi!"

"...... Hay là lần sau rồi hãy nói."

Hu hu, muốn tìm người bình thường đem bắt cóc nàng đi cũng không dễ dàng như vậy!

Đoan Mộc Ly cũng đứng ở bờ hố, cúi đầu, "Ngươi đã sớm biết ta là ai?"

Không Không rất đau buồn, "Ta đều đã như vậy, ngươi còn muốn hỏi ta?"

"Thanh Long."

Đoan Mộc Ly không trực tiếp trả lời hắn, ngược lại cất giọng gọi thủ hạ của mình.

Rất nhanh, bóng người Thanh Long lập tức xuất hiện, "Chủ nhân?"

Đoan Mộc Ly bình tĩnh chỉ chỉ xuống hố sâu, "Lấp hố."

"Ta nói, ta nói!"

Tiếng la thật to của Không Không từ trong cái hố truyền tới, "Ta muốn trả lời ngay lập tức, trễ lát nữa ta sẽ không còn hứng thú!"

"......" Quý Ngữ Hàm im lặng mà nghiêng đầu nhìn bầu trời.

Theo chân bọn họ so sánh, nàng đơn giản mà có thể ban cho mình giải thưởng lớn nhất là một người bình thường toàn cầu a.

Bởi vì sợ bị chôn sống, Không Không chủ động trả lời, "Ta đoán, bởi lúc trước ta có gặp Thụy Vương gia một lần, còn nghe nói......"

Không Không không nói tiếp, chỉ là có chút do dự mà nhìn Quý Ngữ Hàm một cái.

"Trong cung thế nào?" Quý Ngữ Hàm tò mò hỏi tới.

Không Không rất đề phòng mà nhìn về phía Đoan Mộc Ly, "Ta nói, ngươi cũng không thể chôn sống ta."

"Ừ, ngươi nói đi." Đoan Mộc Ly sảng khoái gật đầu đáp ứng. "Khụ, khụ, nghe nói trong cung gần đây xuất hiện một con hồ ly tinh, vậy thân phận các ngươi cũng rất dễ đoán rồi."

"......" Hu hu...... Xưng hô quá quen thuộc, nàng lại bị người khác cho là hồ ly tinh! (lúc ở hiện đại chị ấy cũng bị gọi là hồ ly tinh)

Nàng hận gương mặt này!

Đoan Mộc Ly ôm lấy nàng, chỉ chỉ cái hố sâu, rất bình tĩnh mà phân phó Thanh Long, "Đổ nước."

"Dạ"

"Uy uy uy!"

Không Không nóng nảy, ở đáy hố hô to, "Ngươi đã hứa là không chôn sống ta, quân vô hí ngôn a!"

Thanh Long giúp chủ nhân đáp lại, "Đây không phải là chôn sống, đây là nhấn nước."

"......" Còn không đều là chết!

"Ta đây cũng chỉ kể lại lời của người khác, dáng vẻ của Quý tiểu thư là hồ ly tinh sao? Vừa nhìn thấy đã biết là con thỏ nhỏ thuần khiết lương thiện!"

Đoan Mộc Ly cũng quá che chở cho Quý tiểu thư đi, hắn nói xấu nàng một câu, lại chỉnh hắn như vậy?

Lúc này Đoan Mộc Ly hài lòng, ý bảo thủ hạ có thể thả hắn.

Tránh được một kiếp, Không Không được Thanh Long từ trong hố kéo ra, lập tức nhảy lên cách hố sâu một chỗ xa vô cùng.

Phi Phi cùng Mặc Kỳ Thụy vừa trở về cũng nghe được những lời này, đều nhìn về Quý Ngữ Hàm.

"Hồ ly tinh?"

Mặc Kỳ Thụy lạnh buốt mà mở miệng, "Vừa nói liền lộ tẩy."

Phi Phi còn trực tiếp khinh bỉ nàng, "Ngay cả cái đuôi cũng không có, không biết xấu hổ còn dám nói mình là hồ ly tinh?"

"......" Quý Ngữ Hàm bị sét đánh yên lặng rơi lệ.

Chậm rãi hoàn hồn, nàng sửa lại bọn họ, "Hồ ly tinh không phải là khen người......"

Phi Phi liếc mắt, "Đối với ngươi chính là khen đó, thỏ tinh có lợi hại hơn hồ ly tinh sao?"

"......"

Quý Ngữ Hàm rơi lệ, "Chúng ta đổi đề tài đi."

Hu hu..... theo chân bọn họ nói tiếp nữa, nàng sẽ bị 囧 ngất đi.

"Phải, chúng ta phải thay đổi đề tài, ngươi đi đi ~" Phi Phi giơ tay đuổi Không Không đi.

Không Không xoa trán, "Thật không có lòng thông cảm gì hết, ta đang thất tình, còn đuổi ta đi."

"Ngươi thất tình thì lien quan gì đến chúng ta?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151
Tiến »