Hoàng Gia Sủng Tức

Lượt đọc: 4216 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21.. Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205
Tiến »
Chương 194
trở về..

❊ ❊ ❊

Ở trong khách sảnh của Thủ Bị phủ, Lý Ngọc lo lắng chờ đợi. Rèm nhướng lên, nhưng đi tới không phải là Lục Thanh Lam, mà là Tiêu Thiểu Giác.

Sắc mặt Lý Ngọc xanh mét: “Ngươi đùa giỡn ta!”

Tiêu Thiểu Giác tự nhiên ngồi xuống đối diện với hắn, hắn nói với Lý Ngọc: “Không phải là ta muốn đùa giỡn ngươi, mà là Bảo Nhi vốn không muốn gặp ngươi, là nàng bảo ta thay mặt nàng tới gặp ngươi.”

“Ngươi nói nhảm, ta đã cứu mạng nàng, nàng không thể đối với ta như vậy!” Lý Ngọc gần như gầm thét, mục đích hắn rời đi kinh sư, gia nhập Nam Đại Doanh chính là muốn làm cho mình trở nên cường đại hơn, có thể xứng đôi với Lục Thanh Lam, nhưng không đợi hắn chịu hết khổ, Lục Thanh Lam đã thành người của Tiêu Thiểu Giác, hai ngày này hắn vẫn mơ mơ màng màng, không biết mình nên đi nơi nào.

Tiêu Thiểu Giác bắt lấy cổ áo của hắn: “Ngươi thích nàng, ngươi cứu nàng, nhưng nàng không có nghĩa vụ lấy thân báo đáp, nàng không nhất định phải gả cho ngươi! Nàng căn bản là không thích ngươi!”

Lý Ngọc hừ lạnh một tiếng, “Nàng không thích ta, chẳng lẽ nàng thích ngươi sao?”

Trên mặt Tiêu Thiểu Giác lộ ra thần sắc đắc ý: “Chúng ta là lưỡng tình tương duyệt, thật lòng yêu nhau.”

“Ngươi cũng không thể cho nàng hạnh phúc!”

“Ta sẽ cưới nàng làm chính phi của ta, ta sẽ làm cho nàng trở thành nữ nhân hạnh phúc nhất trên thế gian này!”

Lý Ngọc nghe xong trong lòng run lên: “Ngươi nói là sự thật ư? Lục gia đã có một trắc phi của Hoàng trưởng tử, hoàng thượng sẽ không đáp ứng đâu!”

Tiêu Thiểu Giác nói: “Phụ hoàng đã đồng ý để ta tự mình chọn lựa chính phi mà mình ngưỡng mộ trong lòng. Huống chi cho dù phụ hoàng không đáp ứng, ta cũng có biện pháp khiến hắn đáp ứng.” Dừng một chút hắn lại nói: “Ngươi là huynh đệ tốt của ta, ta không hi vọng giữa chúng ta vì Bảo Nhi náo đến dạng như người lạ, ngươi nên chúc phúc cho chúng ta!”

Lý Ngọc nghiến răng nghiến lợi: “Ta sẽ không chúc phúc cho các ngươi đâu!”

Lý Ngọc cũng không gặp được Lục Thanh Lam, Tiêu Thiểu Giác không lừa hắn, là Lục Thanh Lam tự mình không muốn gặp hắn. Trưa hôm đó, Lý Ngọc ngay cả cơm trưa cũng không ăn, liền dẫn người rời khỏi thành Thanh Châu.

Tiêu Thiểu Giác thì lại nghỉ ngơi sơ qua, dưới sự bảo vệ của quân đội hùng mạnh mấy ngàn người, quay trở về thành Ung Châu.

Hoàng đế đã sớm nhận được tin tức Tiêu Thiểu Giác còn sống, hết sức cao hứng. Ra lệnh các hoàng tử xuất hành ra cửa nghênh đón, ngoại trừ Đại hoàng tử, Nhị hoàng tử và Tứ hoàng tử cũng tới.

Trên mặt Hai vị hoàng tử đều là vẻ mặt vui mừng, Nhị hoàng tử thậm chí nặn ra vài giọt nước mắt, tiến lên muốn ôm Tiêu Thiểu Giác, lại bị Tiêu Thiểu Giác tránh đi. Kỹ xảo biểu diễn của Tiêu Thiểu Cảnh vô cùng tốt, trên mặt không lộ ra nửa điểm hờn giận, giả mù sa mưa nói: “Lão Cửu, ngươi lần này rốt cuộc chạy đi đâu? Ngươi có biết không, phụ hoàng vì ngươi, đêm không thể say giấc! Thiếu chút nữa lật tung cả khu vực săn bắn Ung Châu. Hoàng huynh cũng cả ngày lo lắng, ngươi có thể bình an trở lại, như thế thật tốt!”

Tiêu Thiểu Giác lạnh lùng thốt lên: “Hoàng huynh lo lắng cho ta như thế ư? Ta còn tưởng rằng ta bình an trở lại, hoàng huynh ắt hẳn sẽ cực kỳ thất vọng chứ!”

Tiêu Thiểu Cảnh nói: “Lão Cửu, ngươi nói cái gì vậy, giữa huynh đệ chúng ta sợ là có gì hiểu lầm!”

“Hiểu lầm?” Tiêu Thiểu Giác cười lạnh một tiếng: “Nhị hoàng huynh nên cho ta một cái giải thích thật tốt, nói thí dụ như thủ bị Thanh Châu Chu Tầm chẳng hạn, miễn cho hiểu lầm giữa chúng ta càng lúc càng lớn, càng ngày càng sâu.”

Hắn lại nhìn Tiêu Thiểu Huyền một cái: “Tứ hoàng huynh biệt lai vô dạng a! Huynh đệ bình an trở lại, không biết Tứ hoàng huynh có cảm tưởng gì!”

Trên mặt Tiêu Thiểu Huyền cũng là vẻ mặt tươi cười: “Đương nhiên là cao hứng.”

“Ta cũng rất cao hứng đấy, Tứ hoàng huynh!” Tiêu Thiểu Giác bỗng nhiên đi ra phía trước, giống như thân mật đánh một quyền lên cánh tay của Tiêu Thiểu Huyền. Sắc mặt Tiêu Thiểu Huyền lập tức trở nên trắng bệch.

Lần trước hắn trong sơn động tự mình tham gia chiến đấu vây công Tiêu Thiểu Giác, Tiêu Thiểu Giác chém một đao ở trên cánh tay của hắn, Tiêu Thiểu Huyền không dám tìm thái y chữa trị, thương thế vẫn chưa khỏi hẳn, Tiêu Thiểu Giác nện xuống một quyền như vậy, hắn đau đến chảy cả mồ hôi lạnh.

Tiêu Thiểu Giác ha ha cười một tiếng nói: “Tứ ca, mấy ngày không gặp, ngươi sao lại trở nên như đàn bà vậy, ngay cả một quyền nhẹ nhàng của huynh đệ cũng chịu không nổi?”

Sắc mặt Tiêu Thiểu Huyền trong nháy mắt khôi phục nguyên trạng. “Ai chẳng biết Lão Cửu ngươi võ công trác tuyệt, ta đây làm ca ca tuyệt đối không phải là đối thủ của ngươi.”

Không ít đại thần tới đón tiếp mắt thấy một màn này, tất cả mọi người cả đều nhìn ra sự bằng mặt không bằng lòng giữa ba huynh đệ này, không khỏi âm thầm suy đoán ngọn nguồn.

Các hoàng tử đi tới hành cung của Gia Hòa đế, Gia Hòa đế thế nhưng tự mình đến cửa đón, nhìn thấy Tiêu Thiểu Giác chúng tinh phủng nguyệt, không khỏi nước mắt tuôn đầy mặt: “Lão Cửu, ngươi rốt cuộc đã trở lại!”

Tiêu Thiểu Giác cũng có vài phần xúc động, lúc trước trong lòng hắn còn có bất mãn đối với Gia Hòa đế, cũng không quá thân cận với hắn, trải qua chuyện lần này, hắn rốt cuộc biết địa vị của mình trong lòng Gia Hòa đế. Hắn quỳ gối dưới chân hoàng đế, lớn tiếng nói: “Phụ hoàng, nhi thần bất hiếu, khiến phụ hoàng lo lắng vì nhi thần!”

Gia Hòa đế tự mình đưa tay đỡ hắn, “Trở lại là tốt rồi, trở lại là tốt rồi! Giữa phụ tử chúng ta cần gì phải nói những điều này.”

Ngay tại lúc đó, doanh địa của Lục gia cũng là một mảnh thanh âm xôn xao ầm ĩ.

Người đến gây chuyện thế nhưng là Tiền Lâm. Tiền Lâm mang theo một đám nha hoàn bà tử xông vào, muốn xông vào trong lều của Lục Thanh Lam lục soát.

Thì ra Lục Thanh Lam mất tích hơn một tháng, đối ngoại đối thì vẫn cáo ốm không ra. Dẫn tới không ít lời đồn đãi, có người vu nói nàng và Cửu hoàng tử bỏ trốn. Tiền Lâm nghe lời này ghen tỵ như điên, nàng phái người âm thầm theo dõi lều của Lục Thanh Lam, căn cứ đủ loại dấu vết, cảm thấy Lục Thanh Lam vốn không ở trong lều.

Chẳng qua khi đó Tiêu Thiểu Giác sinh tử không rõ, lòng nàng nhớ thương, cũng không có tâm tư đến tìm Lục Thanh Lam tra xét. Hiện giờ Tiêu Thiểu Giác bình an trở về, hắn lại giải trừ hôn ước cùng Thanh Huệ quận chúa, nàng cảm giác mình có Tiền Hoàng hậu làm hậu thuẫn, tỷ lệ trở thành Khánh vương phi gia tăng rất lớn. Tâm tư của Tiêu Thiểu Giác với Lục Thanh Lam nàng đã sớm biết được.

Tâm tư của nàng không khỏi lung lay, nếu có thể chứng minh Lục Thanh Lam mất tích, thanh danh của nàng coi như xong, đến lúc đó cho dù Tiêu Thiểu Giác nguyện ý cưới Lục Thanh Lam, hoàng đế cũng sẽ không cho phép. Nàng tin chắc Lục Thanh Lam nhất định là ở chung một chỗ cùng Tiêu Thiểu Giác, vì vậy định trước khi Tiêu Thiểu Giác còn chưa đem Lục Thanh Lam về liền vạch trần chuyện nàng mất tích đã lâu.

“Tiền cô nương, ngươi làm cái gì vậy?” Mặc Cúc đi ra ngoài ngăn trở, lại bị Tiền Lâm đẩy ra.

“Bổn cô nương hôm nay ngược lại muốn nhìn xem, tiểu tiện nhân Lục Thanh Lam có phải thật sự ngã bệnh ở trong lều dưỡng bệnh hay không. Các ngươi kẻ nào kẻ nấy, đều đang lừa người, đừng tưởng rằng bổn cô nương không biết. Lục Thanh Lam nàng vốn cũng không phải là ngã bệnh, nàng là mất tích, nàng là theo mã phu bỏ trốn.”

Mặc Hương giận đến gương mặt đỏ bừng: “Tiền cô nương, ngươi là chất nữ của Hoàng hậu nương nương, quý nữ số một kinh thành, sao ngươi có thể ngậm máu phun người như vậy, gièm pha sự thanh bạch của cô nương nhà ta. Cô nương nhà ta hiện giờ đang ở trong lều đây.”

Vốn đội ngũ vây săn đã sớm nên lên đường trở về kinh sư. Nhưng bởi vì Cửu hoàng tử mất tích thủy chung vẫn không thể tìm được, các quan viên cũng chỉ có thể phụng bồi hoàng đế chờ ở Ung Châu. Ngây người nhiều ngày như vậy, các tiểu thư quý nữ cũng đều muốn tán gẫu lắm rồi, hôm nay có náo nhiệt hay như vậy, một vài người không biết từ nơi nào xuất hiện, tất cả đều tụ tập đến bên ngoài lều của Lục Thanh Lam.

Trong lúc nhất thời toàn bộ đều vây quanh lều của Lục Thanh Lam chỉ trỏ, nghị luận rối rít.

Tiền Lâm liền muốn đi vào kiểm tra, lại bị Mặc Cúc và Mặc Hương gắt gao ngăn cản. Tiền Lâm càng dũng cảm hơn: “Cô nương nhà ngươi nếu đang ở bên trong, tại sao không dám để cho ta đi vào kiểm tra. Các ngươi đây là có tật giật mình!”

Tiền Lâm thấy tình hình này trong lòng càng thêm chắc chắc, ra lệnh nha hoàn bà tử tiến lên kéo Mặc Cúc và Mặc Hương ra, đang muốn vén rèm đi vào, đã nhìn thấy một người từ bên trong đi ra, phẫn nộ quát: “Người nào ở chỗ này la lối om sòm?”

Chính là Tam công chúa Tiêu Nguyên San.

Nàng nhìn thoáng qua Tiền Lâm nói: “Thì ra là ngươi! Ngươi suốt ngày đòi cắn Bảo Nhi không tha, có thôi đi không?”

Tiền Lâm tuy có chút e ngại Tam công chúa, nhưng không muốn buông tha cơ hội này: “Các ngươi nếu không thẹn với lương tâm, sẽ để cho ta đi vào nhìn xem thử.”

Tam công chúa hừ lạnh, “Ngươi dựa vào cái gì? Nếu ngươi dứt khoát vu tội Bảo Nhi như vậy, nếu nàng ở trong thì sao, ngươi muốn làm gì?”

Từ khi đại đội của Tiêu Thiểu Giác trở về khu vực săn bắn Ung Châu, Tiền Lâm vẫn phái người nhìn chằm chằm lều của Lục Thanh Lam, căn bản không nhìn thấy Lục Thanh Lam đi vào. Trong nội tâm nàng cực kỳ chắc chắc: “Nếu Lục Thanh Lam ở bên trong, ta liền dập đầu bồi tội với nàng!”

Tam công chúa nói: “Bổn cung nể ngươi là chất nữ của hoàng hậu, khuyên ngươi một câu cuối cùng, đừng tự rước lấy nhục. Bảo Nhi thiên chân vạn xác đang ở bên trong. Nàng cảm nhiễm phong hàn, không muốn lây bệnh cho người khác, mới luôn không chịu gặp người. Ngươi vẫn là trở về đi thôi, không nên náo loạn nữa.”

Tiền Lâm nghe nàng nói như vậy, lại càng cảm thấy Lục Thanh Lam căn bản không ở trong lều, đưa tay vén rèm, “Bản thân ta muốn xem xem, Lục Thanh Lam nàng rốt cuộc có ở trong này hay không!”

Đôi mi thanh tú của Tam công chúa nhăn lại, trên mặt hiện đầy vẻ tức giận. Đúng lúc này, bên trong truyện tới một thanh âm hơi khàn khàn: “Nếu Tiền cô nương muốn gặp ta như vậy, ta liền đi ra ngoài cho ngươi gặp một lần là được.”

Tựa hồ là thanh âm của Lục Thanh Lam, sắc mặt Tiền Lâm hơi đổi.

Lúc nàng đang kinh nghi bất định Tiêu Kỳ đã đỡ một mỹ nhân bệnh tật yếu nhược gầy gò đi ra, tư thái nàng tinh tế dịu dàng, trên mặt dùng một khối khăn lụa che mặt, nhìn dáng dấp quả thực là Lục Thanh Lam.

“Lục Thanh Lam, thật sự là Lục Thanh Lam!”

“Nhìn nàng bệnh cốt rã rời, xem ra thật sự là bị bệnh!”

Nhóm khuê tú nhất thời nghị luận rối rít.

Lục Thanh Lam nói: “Tiền cô nương, ngươi nhìn thấy ta rồi chứ, mời trở về, không nên náo loạn nữa.”

Tiền Lâm còn chưa từ bỏ ý định, lớn tiếng nói: “Ngươi kéo khăn che mặt xuống, để ta xem thử, ta không tin ngươi là Lục Thanh Lam. Ngươi có dám hay không? Ngươi nhất định không dám!”

Lục Thanh Lam nhẹ nhàng mỉm cười, người này thật đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Nàng kéo khăn lụa che mặt xuống, lộ ra một dung nhan tuyệt lệ nghiêng nước nghiêng thành, chẳng qua là sắc mặt tái nhợt, tràn đầy bệnh trạng.

Không phải là Lục Thanh Lam còn có thể là ai?

“Thật sự là nàng?” Nhóm khuê tú nhất thời xôn xao.

Tiêu Kỳ “Hừ” lạnh một tiếng, “Ngươi náo đủ chưa!”

Tiền Lâm cũng khó có thể tin: “Chuyện này không thể nào! Chuyện này không thể nào! Rõ ràng không có ai tiến vào lều của ngươi...”

Nha hoàn lôi kéo tay áo của nàng: “Tiểu thư, chúng ta đi nhanh thôi.”

Tiền Lâm cũng vừa nhớ tới lời nói lúc nãy của nàng, nếu Lục Thanh Lam quả thật ở bên trong, nàng sẽ phải giáp mặt dập đầu nhận lỗi với nàng ta. Nếu nàng thật sự ở trước mặt nhiều khuê tú như vậy, dập đầu với nàng ta, vậy cũng không còn mặt mũi gì nữa, sau này ở kinh sư nàng cũng sẽ vĩnh viễn cũng không ngẩng đầu được lên.

Nghĩ tới đây, nàng không dám lưu lại nữa, quẳng xuống một câu: “Ta cũng chỉ là có chút tò mò, nếu Lục cô nương đã bình yên vô sự, ta cũng nên đi.” Dứt lời xoay người muốn đi.

“Như vậy liền đi, cũng không dễ dàng như vậy!” Tam công chúa đã ngăn ở trước mặt nàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21.. Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205
Tiến »