Hổ Lang Chi Sư

Lượt đọc: 5825 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249
Tiến »
Chương 62
cũng là một nhân tài.

❊ ❊ ❊

Tần Anh ra lệnh một tiếng, giục ngựa vọt tới trước.

Phía sau Tần Anh, hơn ba ngàn khinh kỵ binh của đế quốc Minh Nguyệt cũng vội vàng giục ngựa theo, phía trước cách đó không xa, hơn ngàn kỵ binh Man nhân đang chặn đường cũng rốt rít gào thét, giục ngựa xông tới nghênh đón. Chỉ trong thoáng chốc, hai cánh kỵ binh đã hung hăng lao vào nhau, trong nháy mắt, người ngã ngựa té, tiếng ngựa hí vang thảm thiết và tiếng kêu rên thê lương vang dội đến tận trời xanh.

Tần Anh hét lớn, múa đao chém một Man nhân đang ngáng đường té xuống ngựa.

Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, lại có hai chiến mã của Man nhân xông đến, chiến đao sáng loáng từ hai bên trái phải chém tới Tần Anh, hắn quát to một tiếng, thân hình to lớn đột nhiên ngửa về phía sau. Thế đao của hai Man nhân đã hụt vào khoảng không, Tần Anh lập tức ngồi dậy, Trảm Mã đao trong tay thuận thế chém ra một chiêu, đã hạ thêm một Man nhân rơi xuống ngựa.

Tần Anh không hổ là con cháu trực hệ của Tần gia ở Định Châu, võ nghệ không tầm thường.

Trong đám loạn quân, Tần Anh vẫn giục ngựa xông tới, lại liên tiếp chém chết hai Man nhân. Lúc hắn thấy sắp sửa đột phá ra khỏi trận của kỵ binh Man nhân, một luồng sát khí lạnh như băng đột nhiên nổi lên đánh thẳng vào sau gáy hắn, Tần Anh tru lên như tiếng sói, cả người lập tức ôm lấy cổ ngựa nghiêng hẳn qua một bên hông ngựa.

Phập phập phập….

Trong tiếng kim loại sắc bén cắm ngập vào xương thịt, chiến mã của Tần Anh thoáng chốc ngẩng đầu lên hí dài đầy vẻ bi thương. Tần Anh định thần nhìn lại, chỉ thấy nơi cổ chiến mã đã cắm phập năm mũi Lang Nha tiễn, sâu đến đuôi tên. Nếu như lúc nãy động tác của Tần Anh hơi chậm một chút, e rằng năm mũi tên nhọn hoắt kia đã xuyên qua thân thể hắn rồi!

Ngũ tiễn liên châu!?

Đồng tử của Tần Anh trong thoáng chốc co rút lại, thân hình đang dán bên hông chiến mã không dám ngồi trở lại yên. Chiến mã đã bị trọng thương như phát điên vẫn chạy nhanh về phía trước, nhanh chóng mang Tần Anh ra khỏi đội hình tán loạn của kỵ binh Man nhân, chạy như điên về phía vùng bình nguyên mênh mông trước mặt.

Không đợi Man nhân từ ba mặt kia hợp vây, đám khinh kỵ binh của đế quốc Minh Nguyệt cũng đã đột phá mặt trước của hơn ngàn kỵ binh Man nhân, ít nhất có hai ngàn khinh kỵ binh của đế quốc Minh Nguyệt đã đột phá vòng vây chạy thoát. Mặc dù Man nhân kiêu dũng thiện chiến, nhưng đám khinh kỵ binh của đế quốc Minh Nguyệt quyết lòng chạy trối chết, muốn giữ lại toàn bộ không phải dễ dàng như vậy.

Thủ lĩnh Man nhân Hổ Bào hừ lạnh một tiếng, đang muốn dẫn quân đuổi theo, đột nhiên một thanh âm lạnh lùng vang lên bên tai hắn:

- Được rồi, đừng đuổi theo! Text được lấy tại TruyệnFULL.vn

Hổ Bào vội thắng ngựa quay đầu lại, Mạnh Hổ dẫn theo Tất Điêu Tử đang chậm rãi giục ngựa đến gần.

- Thật là đáng tiếc!

Mạnh Hổ đưa mắt nhìn theo hơn hai ngàn khinh kỵ binh của đế quốc Minh Nguyệt nhanh như cơn lốc biến mất trên bình nguyên hoang dã, lạnh nhạt nói:

- Nếu như đám khinh kỵ binh của đế quốc Minh Nguyệt kia tới chậm chút nữa, chờ chúng ta dọn dẹp xong chiến trường bố trí mai phục cho thật tốt, lúc đó hơn ba ngàn khinh kỵ binh kia đừng mong thoát khỏi một người!

- Đúng vậy!

Tất Điêu Tử giục ngựa tiến tới, nói với giọng đầy tiếc nuối:

- Thiếu chút nữa là có thể tiêu diệt toàn bộ đám khinh kỵ binh của đế quốc Minh Nguyệt kia rồi. Đáng tiếc hơn nữa, sau khi hơn hai ngàn khinh kỵ binh của đế quốc Minh Nguyệt kia chạy trở về, lúc đó bẫy rập của chúng ta cũng hoàn toàn bại lộ. Nếu không, kế dụ địch này có thể dùng thêm vài lần, cho dù không thể tiêu diệt toàn bộ sư đoàn của Tần Khởi, ít nhất cũng có thể làm cho tổn thất nặng nề.

Mạnh Hổ không lên tiếng, hai mắt nheo lại nhìn về phía chân trời phía Tây, không biết đang suy nghĩ chuyện gì.

Tất Điêu Tử lại nói:

- Trưởng quan quả nhiên tính toán như thần, thật là làm cho người khác thán phục không thôi, hôm nay xem như ty chức đã được mở rộng tầm mắt.

Mạnh Hổ mỉm cười:

- Bấy nhiêu thì có đáng gì? Bất quá chỉ là kế dụ địch xuất kích đơn giản nhất mà thôi!

Tất Điêu Tử hỏi:

- Bất quá ty chức còn có điều nghi hoặc, trưởng quan phái hai trăm khinh kỵ binh giả mạo đội cảnh vệ đi quấy nhiễu, bằng vào lý do gì mà khẳng định Tần Khởi nhất định sẽ phái binh đuổi giết? Nếu như ty chức là Tần Khởi, tuyệt đối sẽ không thèm để ý tới hai trăm khinh kỵ binh kia, chỉ chuyên tâm giám sát đại đội nhân mã của sư đoàn số Bốn là được!

Mạnh Hổ lạnh lùng nói:

- Sở dĩ Tần Khởi phái binh đuổi giết, bởi vì hắn chưa biết lợi hại!

Tất Điêu Tử suy nghĩ một chút lại hỏi:

- Vậy sau khi hơn ngàn khinh kỵ binh phái ra đuổi giết đã bị tiêu diệt, Tần Khởi đúng ra phải biết lợi hại, tại sao lần thứ hai vẫn còn phái binh đuổi giết?

Mạnh Hổ mỉm cười:

- Bởi vì hắn không biết nông sâu!

- Không biết nông sâu?

Tất Điêu Tử ngạc nhiên, chợt hiểu ra:

- Hiểu rồi, ty chức hiểu rồi!

Lần này đến phiên Mạnh Hổ kinh ngạc, ngạc nhiên hỏi:

- Ngươi hiểu cái gì?

Tất Điêu Tử nói với vẻ suy tư:

- Sự lợi hại trong mưu kế của trưởng quan, chính là đã tiên liệu được ý nghĩ của Tần Khởi, sau đó nhắm vào ý nghĩ của Tần Khởi mà bố trí, ngồi chờ Tần Khởi lọt vào bẫy. Cho nên trưởng quan mới có thể đắc thủ nhiều lần, mới có thể dùng một cái bẫy hai lần dụ cho quân địch mắc mưu!

Trên thực tế, Mạnh Hổ cũng không tài giỏi đến mức như Tất Điêu Tử vừa nói, hắn hoàn toàn không đoán được Tần Khởi nghĩ gì!

Nhưng Mạnh Hổ tin chắc Tần Khởi sẽ trúng kế dụ địch của hắn, nguyên nhân rất đơn giản. Chủ lực quân đoàn Tây Bộ của Triệu Nhạc đã bị tiêu diệt toàn quân, hơn vạn tàn binh của sư đoàn số Bốn cũng đã bị bao vây, cả hành tỉnh Tây Bộ không còn lực lượng quân sự nào đáng để nhắc tới, dưới tình hình như thế, Tần Khởi không khỏi không có sự khinh thường.

Thế nhưng, tên Tất Điêu Tử này cũng là một nhân tài, lời hắn nói ra tuy rằng chưa nói được tận gốc của vấn đề, nhưng cũng đã nói được đại khái tinh tuý tư tưởng "Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng" của binh pháp Tôn Tử. Là một tên quan thư ký vô danh ở công trường khai thác mỏ, có thể có được lối suy nghĩ và đầu óc sáng suốt nhạy bén như vậy, không thể nghi ngờ rất là hiếm có.

Mạnh Hổ liền nảy ra ý muốn khảo nghiệm hắn, lại hỏi:

- Theo ngươi, sau khi hai ngàn tàn quân của đế quốc Minh Nguyệt chạy về, Tần Khởi sẽ có phản ứng như thế nào?

Tất Điêu Tử suy nghĩ một chút rồi nói:

- Sau khi hai ngàn khinh kỵ binh của đế quốc Minh Nguyệt chạy về, nhất định sẽ đem tình hình quân ta báo lại cho Tần Khởi. Sau khi Tần Khởi biết quân ta có bốn, năm ngàn kỵ binh Man nhân, nhất định sẽ thất kinh. Lúc ấy nếu như Tần Khởi có đủ trầm ổn, vậy hắn sẽ từ bỏ việc giám thị đại quân chủ lực của sư đoàn số Bốn chúng ta, rút lui binh để hội họp với đại quân của hắn.

Mạnh Hổ lại hỏi:

- Nếu như Tần Khởi là người thích mạo hiểm thì sao?

Tất Điêu Tử nói:

- Nếu như Tần Khởi là người thích mạo hiểm, vậy hắn sẽ đi tìm trưởng quan của đội kỵ binh tiến hành quyết chiến, để có thể giải quyết trưởng quan của đội kỵ binh trước tiên, sau đó mới quay lại tiếp tục giám thị chủ lực của sư đoàn số Bốn.

Mạnh Hổ nói:

- Vậy theo ngươi, Tần Khởi sẽ chọn cách trầm ổn hay cách mạo hiểm?

Tất Điêu Tử không cần suy nghĩ:

- Nếu như ty chức đoán không sai, Tần Khởi tất nhiên sẽ chọn cách trầm ổn.

Mạnh Hổ ủa một tiếng, lại hỏi:

- Tại sao ngươi khẳng định như vậy?

Tất Điêu Tử nói:

- Lần đầu tiên Tần Khởi phái kỵ binh đuổi giết quân dẫn dụ của trưởng quan, là bởi vì hắn chưa biết lợi hại, lần thứ hai Tần Khởi phái kỵ binh đuổi giết quân dẫn dụ của trưởng quan, là bởi vì hắn chưa biết nông sâu, thế nhưng bây giờ, Tần Khởi chẳng những đã biết lợi hại, hơn nữa cũng đã biết nông sâu!

Mạnh Hổ mỉm cười:

- Ngươi cứ việc nói tiếp.

Tất Điêu Tử vuốt chòm râu dê, nói tiếp:

- Điều duy nhất mà Tần Khởi chưa xác định được chính là nước trong đầm sâu đến mức nào? Tần Khởi cũng không biết rốt cuc dưới tay trưởng quan có bao nhiêu kỵ binh Man nhân, năm ngàn? Một vạn? Hay nhiều hơn nữa? Tần Khởi lại càng không thể không lo lắng cho sư đoàn kỵ binh của mình có thể sẽ lọt vào thế giáp công của kỵ binh Man nhân và đại đội nhân mã của sư đoàn số Bốn, cho nên lựa chọn duy nhất của hắn chính là tạm thời lui binh!

- Khá lắm!

Mạnh Hổ vui vẻ nói:

- Như vậy chúng ta phải làm gì đây?

- Trưởng quan muốn nói…

Tất Điêu Tử nghe vậy bỗng chốc hai mắt sáng ngời, gấp giọng nói:

- Lợi dụng khả năng Tần Khởi lui binh để làm chuyện gì đó?

Mạnh Hổ lộ vẻ giảo hoạt, hỏi ngược lại:

- Tại sao lại không?

- Để ty chức suy nghĩ lại…

Tất Điêu Tử cau mày suy nghĩ một hồi, đột nhiên nói:

- Ưu thế của kỵ binh Man nhân là loạn chiến, trong lúc hỗn chiến, thế trận càng loạn càng có lợi cho bọn họ phát huy thực lực của mình. Nếu có thể nghĩ biện pháp làm cho kỵ binh của Tần Khởi rối loạn, năm ngàn kỵ binh Man nhân kia thừa sức làm cho sư đoàn kỵ binh của Tần Khởi phải thiệt hại nặng nề!

Mạnh Hổ lại hỏi:

- Làm như thế nào mới có thể khiến cho quân kỵ binh của Tần Khởi rối loạn?

Tất Điêu Tử ngẩng đầu nhìn ánh tà dương đang dần xuống núi, lại cúi đầu vừa thấy cảnh tượng thi thể quân của đế quốc Minh Nguyệt nằm ngổn ngang đầy trước mặt. Đột nhiên một ý nghĩ loé lên trong đầu hắn, lập tức vui mừng không nhịn được, nói với Mạnh Hổ:

- Trưởng quan, ty chức chợt nghĩ ra một chủ ý vô cùng tuyệt diệu!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249
Tiến »