Nghe Tả Nghị đích thân thừa nhận mình là siêu phàm giả, công tử Uông lộ ra vẻ ngưỡng mộ.
Là một siêu phú nhị đại ngậm thìa vàng từ khi mới lọt lòng, cuộc đời của hắn có thể nói là đường bằng phẳng, hơn nữa còn ngồi tàu cao tốc, muốn gì có đó, dù là tiền bạc, mỹ nhân hay thậm chí là quyền thế, tất cả đều dễ như trở bàn tay.
Nhưng giờ đây đã là thời đại siêu phàm, mà hắn lại chỉ là một người bình thường.
Từ xưa đến nay, sự ra đời của siêu phàm giả vốn không có dấu vết để lần theo, bất kể nghèo hèn hay giàu sang, khỏe mạnh hay bệnh tật, dù là đứa trẻ còn đang bập bẹ tập nói, hay cụ già tóc bạc trắng, đều có khả năng thức tỉnh bất thình lình.
Sự thức tỉnh siêu phàm không hề liên quan đến tài sản, trí tuệ hay tinh thần của con người, nó giống như một tờ vé số hai đồng, có người mua cả đời cũng không trúng thưởng, có người mua một tờ đã trúng mười triệu, hoàn toàn không có đạo lý nào để nói.
Công tử Uông sống trong vòng tròn của riêng mình, từ lâu đã biết đến sự tồn tại của siêu phàm giả, cũng từng gặp gỡ và quen biết một vài vị.
Mặc dù hắn tự nhận mình không thua kém bất kỳ ai, nhưng thực chất khi đối mặt với những siêu phàm giả nắm giữ năng lực đặc biệt, hắn luôn có một cảm giác yếu thế tự nhiên.
Vì vậy, hắn vô cùng khao khát bản thân cũng có thể trở thành một siêu phàm giả.
"Anh Tả..."
Công tử Uông không nhịn được hỏi: "Tôi nghe nói hiện nay có loại thuốc thức tỉnh sinh mệnh, sau khi tiêm vào có xác suất nhất định sẽ trở thành siêu phàm giả, anh nói xem loại thuốc này có đáng tin không?"
Hắn biết một vài tin nội bộ, nhưng dù sao cũng không phải là thành viên của thế giới ngầm, hơn nữa trong mắt những cường giả siêu phàm thực thụ, loại phú nhị đại như hắn cũng chẳng tính là gì, nên thông tin hắn nắm được khá hạn chế.
Tất nhiên với thân phận và gia thế của công tử Uông, muốn có được thuốc thức tỉnh sinh mệnh cũng không phải chuyện quá khó khăn.
Nhưng hắn lại là người vô cùng quý mạng.
Vận may của công tử Uông thực sự rất tốt, hắn đã hỏi đúng người.
Tả Nghị có sự hiểu biết khá tường tận về thuốc thức tỉnh sinh mệnh, phải biết rằng loại thuốc thức tỉnh sinh mệnh cấp 1 do phòng thí nghiệm sinh học thuộc Cục quản lý siêu phàm Giang Nam chế tạo, nguyên liệu còn đến từ chiến lợi phẩm mà anh thu được.
"Nếu cậu hỏi về thuốc thức tỉnh sinh mệnh cấp 1, thì tôi khuyên cậu đừng nên thử vội."
Tả Nghị không chút do dự đáp: "Hiện tại loại cấp 2 cải tiến đang trong quá trình nghiên cứu, tin rằng một khi thành công, sẽ nâng cao đáng kể tỉ lệ thức tỉnh siêu phàm."
"Thật sao?"
Công tử Uông không khỏi kích động: "Anh Tả, vậy làm sao tôi có thể có được loại thuốc thức tỉnh sinh mệnh mới này?"
Hắn không thiếu kênh liên lạc hay tài nguyên, nhưng trước mặt có Phật sống, không bái thì chẳng phải là kẻ ngốc sao?
"Thế này đi."
Tả Nghị suy nghĩ một chút rồi nói: "Tôi sẽ để ý giúp cậu, đợi khi loại cấp 2 nghiên cứu thành công rồi sẽ thông báo cho cậu."
Anh làm vậy là vì nể tình công tử Uông đã mang du thuyền của mình ra giúp tìm kiếm đàn cá voi sát thủ.
Ngoài ra, tính cách của vị siêu phú nhị đại này cũng khá ổn, nếu không phải loại người mũi hếch lên trời, coi thường người khác thì Tả Nghị cũng chẳng buồn để tâm!
Công tử Uông lập tức cười rạng rỡ: "Cảm ơn, cảm ơn anh Tả."
Tả Nghị cười cười: "Chuyện nhỏ thôi, không cần khách sáo."
Trong lúc trò chuyện, du thuyền đã triển khai hành động tìm kiếm vùng biển xung quanh.
Tả Nghị mở phần mềm bản đồ chuyên dụng trong điện thoại, sử dụng định vị vệ tinh để xác định vị trí hiện tại của du thuyền, sau đó bàn bạc với thuyền trưởng, dựa vào hải đồ để lập ra một kế hoạch tìm kiếm đơn giản.
Nhưng sau hai ba tiếng tìm kiếm, lục soát cả một vùng biển lớn vẫn không thu được kết quả gì.
Trong thời gian đó, lũ cá voi sát thủ bơi theo du thuyền đã mệt, còn dừng lại nghỉ ngơi hồi sức, ăn thêm mấy chục cân thịt bạch tuộc.
Cứ đà này, e rằng đến tận lúc trời tối cũng khó mà tìm thấy mục tiêu.
Tả Nghị nhìn thời gian cũng đã gần đến lúc, liền nói: "Dừng lại trước đi, tôi ra ngoài tìm thử xem."
Công tử Uông sững sờ: "Anh Tả, anh đi đâu tìm?"
Tả Nghị chỉ lên bầu trời, cười mà không đáp.
Du thuyền ngừng tìm kiếm, chọn khu vực thích hợp để thả neo.
Tả Nghị xoa đầu Bảo Nhi, nói: "Con ở lại đây chơi với Thái Khắc nhé, bố đi tìm người nhà cho Nha Nha."
Nha Nha là cái tên Bảo Nhi đặt cho con cá voi sát thủ, vì nó kêu "i i a a", hơn nữa nó còn là một cô bé.
"Dạ được ạ."
Bảo Nhi ôm lấy Thái Khắc, đầy mong đợi nói: "Con với A Thái và Nha Nha đợi bố quay về."
Tả Nghị mỉm cười nhẹ, đột nhiên tung người nhảy lên, cả thân hình như viên đạn rời nòng "bắn" thẳng lên không trung.
Để tránh quá mức kinh thế hãi tục, lần này anh không thi triển Đôi cánh Quang minh, mà mượn đấu khí để bay.
So với Đôi cánh Quang minh, việc dùng trực tiếp đấu khí để bay có tốc độ chậm hơn, tiêu hao nhiều hơn, không phải là lựa chọn tối ưu, nhưng hiện tại dùng để tìm kiếm vùng biển là quá đủ rồi.
Công tử Uông đứng hình kinh ngạc!
Hắn tưởng mình đã đánh giá cao Tả Nghị rồi, nào ngờ năng lực của Tả Nghị còn vượt xa trí tưởng tượng của hắn.
Cái quái gì thế này, đây chẳng phải là siêu nhân sao!
Công tử Uông nảy sinh ý định ôm đùi, những siêu phàm giả hắn quen trước kia làm gì có ai trâu bò đến thế này!
Tả Nghị bay lên độ cao vài trăm mét, từ trên cao nhìn xuống để triển khai tìm kiếm.
Cá voi sát thủ cũng giống như cá voi và cá heo, không phải là loài cá, không thể lặn dưới nước quá lâu, cứ cách một khoảng thời gian lại phải ngoi lên mặt nước để thở, mấy chục con cá voi sát thủ tụ tập lại tạo ra động tĩnh rất lớn, nên rất dễ phát hiện.
Mấu chốt nằm ở chỗ tìm ra vị trí của chúng.
Tả Nghị gia trì kỹ năng "Ưng nhãn" lên bản thân, thị lực tăng lên gấp bội, diện tích vùng biển có thể tìm kiếm trong một lần là rất lớn, cộng thêm khả năng bay tốc độ cao, chỉ mất chưa đầy nửa tiếng đã có phát hiện!
Sau khi khóa chặt mục tiêu, Tả Nghị lao xuống với tốc độ cao, nhanh chóng tiếp cận một đàn cá voi sát thủ đang làm loạn trên mặt biển.
Tuy nhiên, anh ngạc nhiên phát hiện ra đàn cá voi sát thủ này đang giao chiến kịch liệt với một con bạch tuộc khổng lồ, con bạch tuộc bị lũ cá voi cắn xé mình đầy thương tích, cũng có vài con cá voi bị xúc tu của bạch tuộc quấn chặt lấy.
Tả Nghị nhận ra ngay con bạch tuộc này chính là kẻ từng bị mình đả thương.
Anh không chút do dự lao xuống biển, tung một quyền giáng mạnh vào đầu con bạch tuộc!
Lần trước để tên này "chặt tay cầu sinh" mà chạy thoát, lần này Tả Nghị không thể tha cho nó.
Phập!
Sức mạnh của Tả Nghị mạnh mẽ đến nhường nào, dù con bạch tuộc này sở hữu sức mạnh siêu phàm, nhưng dưới nắm đấm sắt của anh thì hoàn toàn không chịu nổi một đòn, phần đầu khổng lồ đột ngột nổ tung, mực đen phun trào làm ô nhiễm một vùng nước lớn.
Làm lũ cá voi sát thủ giật bắn mình!
Xong việc!
Sau khi tiêu diệt con bạch tuộc, Tả Nghị lượn một vòng quanh xác nó, cắt lấy năm cái xúc tu thu vào nhẫn không gian, còn lại thì để lại cho đàn cá voi sát thủ.
Anh phá mặt nước bay trở lại không trung, lấy điện thoại ra liên lạc với du thuyền qua đường dây vệ tinh, sau đó gửi tọa độ kinh vĩ qua.
Hơn nửa tiếng sau, du thuyền đuổi kịp và hội ngộ với Tả Nghị, cũng mang theo con cá voi sát thủ mà Bảo Nhi đặt tên là "Nha Nha" –
Chương hai đã gửi đến, cầu ít vé ủng hộ nhé.