Bảo Thụ, cái cây nhỏ của Bảo Nhi, một cái cây che trời trong tương lai!
Cái tên này đại diện cho kỳ vọng tốt đẹp nhất mà Tả Nghị dành cho tương lai của cô bé.
Dưới gốc Bảo Thụ, anh chôn xuống một khối phù văn bản mẫu.
Đây chính là khối phù văn bản mẫu quý giá nhất mà Tả Nghị sở hữu, ngoại trừ trọn bộ trận bàn truyền tống.
Trên khối phù văn bản mẫu này, tổng cộng chồng lên ba tầng pháp trận, lần lượt là "Mê Cung", "Phòng Hộ" và "Cương Diễm".
Trong đó, công dụng của Mê Cung trận là ngăn cản kẻ ngoại lai xâm nhập. Nó biến khu vực bao phủ bởi sức mạnh của phù văn bản mẫu thành một mê cung khổng lồ, khiến người bước vào không thể phân biệt phương hướng, cũng chẳng tìm thấy vị trí cốt lõi, giống như gặp phải hiện tượng "quỷ đả tường".
Mê Cung trận không có sát thương trực tiếp, nhưng hiệu quả cực kỳ tốt. Trừ khi dùng sức mạnh lớn hơn để áp chế uy năng của phù văn bản mẫu, bằng không bất cứ ai chưa có ấn ký phù văn đều đừng hòng phá giải.
Còn tác dụng của Phòng Hộ trận thì không cần nói nhiều, cũng giống như loại đi kèm với trận truyền tống. Bởi vì cũng khảm Đại Địa Bảo Thạch, nó có thể kết nối với trận truyền tống lắp đặt trong tòa nhà cổ của nhà họ Tả, tạo thành khả năng phòng ngự mạnh mẽ hơn.
Về phần Cương Diễm trận, đó là pháp trận dùng để phản kích. Chỉ cần kẻ địch xâm nhập vào khu vực cốt lõi, hoặc đòn tấn công vào Phòng Hộ trận đạt đến mức độ nhất định, Cương Diễm trận sẽ tự động kích hoạt, giáng trả kẻ xâm phạm một cách hung mãnh nhất!
Tuy nói mất đi Bảo Thụ sẽ không gây nguy hiểm đến tính mạng của Bảo Nhi, nhưng sự tồn tại của nó đại diện cho tương lai của cô bé, hơn nữa lại phải trả giá cực lớn mới đổi được, Tả Nghị đương nhiên phải đảm bảo sự an toàn cho nó.
Sau khi đặt xong, anh liên tục rót tinh thần lực vào trong khối phù văn bản mẫu.
Ba tầng pháp trận Mê Cung, Phòng Hộ và Cương Diễm đồng thời được kích hoạt, sức mạnh hàm chứa trong phù văn bản mẫu dưới sự khống chế của Tả Nghị lan tỏa ra bốn phương tám hướng, cho đến khi bao phủ hầu hết vùng đất xung quanh.
Một phần nhỏ không bị ảnh hưởng sẽ đóng vai trò là vùng đệm.
Làn sương trắng nhạt từ mặt đất bốc lên, khiến thế giới bên ngoài không thể nhìn thấu thực hư bên trong. Sự xuất hiện của sương trắng còn có thể ngăn cách sự dòm ngó từ trên không!
"Xong rồi."
Kích hoạt xong phù văn bản mẫu, Tả Nghị vỗ tay nói: "Bảo bối, chúng ta về thôi."
"Vâng ạ."
Bảo Nhi vẫy vẫy tay với cái cây nhỏ: "Bảo Thụ tạm biệt nhé, ngày mai con lại tới thăm cây."
Bảo Thụ khẽ đung đưa cành lá, chào tạm biệt cô bé.
Mặc dù nó vẫn đang trong giai đoạn mới sinh, nhưng nhờ ba giọt nước suối sinh mệnh do Tả Nghị cung cấp, nó đã thoát khỏi trạng thái ngu muội ban đầu, có thể giao tiếp đơn giản nhất với Bảo Nhi. Đợi đến khi nó thực sự trưởng thành, đó mới là lúc linh trí chân chính ra đời!
Tả Nghị không lập tức đổ ma tinh vào để giúp nó trưởng thành tiếp, vì hiện tại Bảo Thụ cần bén rễ và thích nghi, ép nó lớn quá nhanh ngược lại sẽ không có lợi cho sự phát triển mạnh mẽ của nó.
Tả Nghị đưa Bảo Nhi trở về nhà cổ, chuẩn bị lái xe tới võ quán. Mẫu giáo không thể tới nữa, chỉ có thể để cô bé tiếp tục chơi ở võ quán một thời gian. Cô bé vừa nhận được truyền thừa của Thiên Mệnh Nữ Vu, tạm thời cũng không thích hợp để đi học.
Đinh linh linh~
Đúng lúc này, điện thoại của Tả Nghị đột nhiên reo lên.
Số gọi đến là số lạ, anh bắt máy: "Alo, xin chào."
"Chào anh."
Trong điện thoại truyền ra một giọng nữ dễ nghe: "Xin hỏi có phải là Tả Nghị, Tả cố vấn không ạ?"
"Tôi là Tả Nghị."
Tả Nghị nghe giọng cũng thấy xa lạ, hỏi: "Xin hỏi cô là?"
"Chào Tả cố vấn."
Chỉ nghe đối phương nói: "Tôi là Diệp Ánh Tuyết của Siêu Liên Hội, không biết anh có đang ở trấn Lâm Giang không, có tiện gặp mặt không ạ?"
Diệp Ánh Tuyết? Siêu Liên Hội?
Tả Nghị chưa từng nghe cái tên này, nhíu mày hỏi: "Cô có chuyện gì không?"
Diệp Ánh Tuyết do dự một chút, nói: "Tôi muốn gặp mặt trực tiếp để nói chuyện với anh về việc mảnh đất ở trấn Lâm Giang mà anh đang sở hữu. Bây giờ tôi đang ở trong trấn, có thể gặp anh một chút không?"
Vốn nghe đối phương nói về chuyện đất đai, Tả Nghị đã muốn cúp điện thoại, vì căn bản không có gì để bàn. Lần trước cái tên đại diện đàm phán chính của tập đoàn Giang Nam Tân Thành gì đó dẫn người tới gây chuyện đã bị anh đuổi thẳng cổ, sau đó cũng không còn tin tức gì nữa.
Tả Nghị biết dự án của tập đoàn Giang Nam Tân Thành cực kỳ lớn, liên quan đến lợi ích hàng chục tỷ, tập đoàn này tuyệt đối sẽ không vì thế mà từ bỏ ý đồ với mảnh đất anh đang giữ. Chỉ là lúc đó đối phương chưa nắm rõ lai lịch của Tả Nghị nên không có động thái gì thêm. Nghĩ lại chắc bây giờ tập đoàn Giang Nam Tân Thành đã nắm được một phần tình hình của mình, nên lại phái người tới thăm dò.
Tả Nghị không ngờ đối phương lại là người của Siêu Liên Hội.
Anh suy nghĩ một chút rồi nói: "Được, gặp ở đâu?"
Địa điểm gặp mặt là trà lâu Đồng Phúc.
Trà lâu Đồng Phúc là quán trà duy nhất ở trấn Lâm Giang, nghe nói có lịch sử hơn trăm năm, được coi là thương hiệu lâu đời. Bình thường, rất nhiều người già trong trấn thích đến quán trà này ngồi, nghe kể chuyện, uống trà, hoặc dựng bàn mạt chược để giết thời gian cả ngày.
Tả Nghị để Bảo Nhi ở nhà chơi với Thái Khắc, tự mình lái xe mô tô Harley tới một mình.
Trà lâu Đồng Phúc nằm ở trung tâm thị trấn, lúc Tả Nghị tới nơi, bên trong đã bị người ta bao trọn, đại sảnh tầng một chẳng thấy một vị khách nào. Anh được nhân viên quán trà dẫn lên tầng hai.
Đẳng cấp tiêu dùng ở tầng hai cao hơn đại sảnh tầng một, vốn có mười cái bàn, giờ đã dọn đi chỉ còn lại hai cái. Hai cái bàn lần lượt có sáu bảy người ngồi vây quanh, trong đó những người ngồi trước bàn bên phải lại có cả Trung thúc và Phương Thừa Đống!
"Tả Nghị."
Thấy Tả Nghị xuất hiện, Trần Nguyên Trung là người đầu tiên tiến tới: "Cậu tới rồi."
Tả Nghị mỉm cười: "Trung thúc, sao chú lại ở đây?"
Trần Nguyên Trung có chút bất đắc dĩ nói: "Chú không muốn tới, nhưng không còn cách nào khác."
Tả Nghị gật đầu, ánh mắt lướt qua khuôn mặt của Phương Thừa Đống đang đi theo sau. Không ngờ hôm nay Phương Thừa Đống cũng ở đây. Tả Nghị không hề có chút thiện cảm nào với người chú nhỏ này, vì anh hiểu rõ đối phương là hạng người gì!
Lần trước Phương Thừa Đống dẫn con trai tới trấn Lâm Giang để làm giấy chứng tử cho Tả Nghị, may mà Tả Nghị đã trở về, nếu không tổ nghiệp nhà họ Tả thật sự sẽ rơi vào tay người nhà họ Phương.
Da mặt Phương Thừa Đống rất dày, cố nở nụ cười muốn làm thân với Tả Nghị, nhưng bị ánh mắt lạnh băng của Tả Nghị quét qua, tức thì một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xuyên thẳng lên đỉnh đầu, khiến hắn không thốt nổi nửa chữ!
"Tả cố vấn..."
Đúng lúc này, những người ngồi quanh bàn bên trái đều đứng dậy, trong đó một người phụ nữ có khí chất lạnh lùng đi tới, đưa tay về phía anh: "Chào anh, tôi là Diệp Ánh Tuyết."
"Chào cô."
Tả Nghị bình thản bắt tay với cô ta, nói: "Cô Diệp, nếu cô đại diện cho tập đoàn Giang Nam Tân Thành đến mua đất của tôi, vậy thì không nên kéo những người không liên quan vào."
Ánh mắt anh sắc bén như dao, không hề vì đối phương là mỹ nữ mà nể nang chút nào!