Hiền Thê Ngốc Nghếch

Lượt đọc: 5713 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »
Chương 141.

❊ ❊ ❊

Đẩy đám dây leo dày đặc ra, trước tiên Ôn Ngạn Bình tập trung cảm nhận, phát hiện trong sơn động không có mùi của thú dữ mới kéo Hạng Thanh Xuân vào.

Lúc này trời đã bắt đầu mưa tí tách, hơn nữa mưa có xu thế ngày càng lớn, bầu trời vốn tươi đẹp cũng biến thành màu xám tro u ám, cả thế giới chìm vào một mảnh tối mờ mịt, ánh sáng tắt dần. Trong sơn động không đủ ánh sáng, đưa mắt nhìn chỉ thấy một mảnh đen thui, không biết không gian rộng lớn thế nào.

Sau khi tiểu cô nương đa tài đốt lửa lên, Hạng Thanh Xuân mới có thể quan sát sơn động thật rõ, ngoài sức tưởng tượng, sơn động này thật lớn, có thể chứa được chừng một trăm người, trong sơn động rất khô ráo, trong góc còn chất một ít củi khô và một cái giường đá, trên giường phủ cỏ khô mềm mại. Có thể thấy sơn động này thường xuyên có người dọn dẹp, hẳn là những thợ săn lên núi đi săn kia.

Hạng Thanh Xuân quan sát một lượt, ánh mắt mờ mịt nhìn về phía tiểu cô nương đang bận rộn cạnh đống lửa, tiểu cô nương tài giỏi cần cù tỏ vẻ hắn là một đại nam nhân vai không thể vác tay không thể động, tứ chi bất cần, không hiểu sao hắn vừa buồn bực, vừa vì tiểu cô nương tài giỏi mà tự hào sung sướng.

Loại cảm giác kiêu ngạo này là chuyện quan trọng sao?

Lửa bùng lên, ở bên cạnh dùng mấy cây gỗ dài dựng thành một cái giá cao ngang người lớn, Ôn Ngạn Bình vội vàng kêu: "Hồ ly tinh, y phục của huynh ướt hết rồi, còn không cởi ra hong khô, coi chừng sinh bệnh đó."

"..."

Hạng Thanh Xuân nghiêm mặt, chậm rì rì đi tới, sau đó lau nước mưa trên mặt, ngồi vào bên cạnh đống lửa, nhìn tiểu cô nương đang cầm một cây gậy gỗ khiều đống lửa, ánh mắt rơi xuống trên bờ vai chỉ ướt một mảng của nàng. So với hắn nửa người đều ướt chẳng ra làm sao, tiểu cô nương thật là chỉ ướt một chút.

Ôn Ngạn Bình nhìn khuôn mặt bình tĩnh của hắn, đương nhiên hiểu rõ, biết hắn im lặng là thể hiện bên trong đang buồn bực, nhịn không được cười ha ha vài tiếng: "Nhìn đi, lúc nãy dùng lá cây to che mưa cho huynh thì huynh không cần, bây giờ ướt hết rồi."

Cái hình tượng kia đặc biệt ngốc! Dù cho hắn không ngại ngốc một chút, nhưng mà lúc nãy tốc độ nàng nhanh như thế, lá cây đều bay lên hết, ai có thể biến thái giống nàng chứ, vừa chạy nhanh vừa chú ý mấy phiến lá lớn che mưa? Ít nhất với tư cách là quý công tử đọc đủ loại thi thư, hắn làm không được!

Sắc mặt Hạng Thanh Xuân không đổi nhìn nàng, trong lòng cảm thấy rất thất bại, càng thất bại chính là, tiểu gia hỏa đĩnh đạc hối thúc hắn nhanh chóng cởi y phục kia, nhìn trái nhìn phải, nhìn thế nào cũng là một nam nhân không thể nghi ngờ.

Cuối cùng, Hạng Thanh Xuân cởi ngoại bào ra, chỉ mặc áo trong màu trắng mỏng ngồi trước đống lửa, nhìn tiểu cô nương lưu loát đem y phục của hắn treo lên giá, sau đó chạy ra ngoài, chỉ một lát sau là trở lại mang theo một con thỏ đã xử lý sạch sẽ, xuyên qua trên nhánh cây, gác trên lửa nướng.

Tiểu sư đệ tài giỏi, cho thấy sư huynh thật quá vô dụng phải không?

"Tiểu sư đệ, y phục đệ cũng ướt, có muốn cởi ra để ta giúp đệ hong khô không?" Hạng Thanh Xuân nhìn chằm chằm trước ngực nàng hỏi.

Ôn Ngạn Bình đang vắt một quả trám lên con thỏ, nghe thấy lời hắn hỏi cũng không ngẩng đầu lên nói: "Không cần, đầu vai hơi ẩm ướt một chút thôi, hong hong một chút là được."

Hạng Thanh Xuân nhìn chằm chằm nàng một lát, suy nghĩ về chênh lệch vũ lực giữa hai người, nếu mình bá vương ngạnh thượng cung với nàng nhất định sẽ bị nàng trực tiếp đánh bay, cho nên tiết nuối mà dập tắt ý nghĩ kia.

Lúc này, Ôn Ngạn Bình đưa con thỏ kia cho hắn, dùng vẻ mặt chờ mong: "Đệ muốn ăn thịt nướng."

Rốt cuộc có một chuyện mà mình có thể làm, Hạng Thanh Xuân thong thả đưa tay nhận lấy, bắt đầu lật trở con thỏ trên lửa.

Một lát sau, con thỏ nướng tươm váng dầu, váng dầu màu vàng kim óng ánh nhỏ trên lửa phát ra âm thanh xèo xèo, trong không khí tràn ngập mùi thơm thịt nướng, cộng thêm có cho vào một ít nước quả trám nên mùi vị càng thơm ngát, rất hấp dẫn.

Hạng Thanh Xuân ngẩng đầu liếc người nào đó đang dùng ánh mắt trông mong nhìn chằm chằm con thỏ nướng, âm thầm thở dài.

Sau khi con thỏ được nướng chín, Hạng Thanh Xuân dùng dao găm cắt một cái đùi thỏ, đặt trên một chiếc lá cây to được rửa sạch sẽ, đưa cho người nào đó đang nuốt nước miếng mãnh liệt, nhìn nàng vui vẻ ăn miếng thịt lớn, mặc dù thô lỗ đến mức người ta không đành lòng nhìn thẳng, nhưng vẫn không nhịn được mỉm cười.

Lễ nghi quy củ của Ôn Ngạn Bình đương nhiên rất tốt, đây chính là thành quả do ma ma nghiêm khắc nhất trong cung dạy bảo uốn nắn, chỉ tiếc phần lớn tiểu gia hỏa này chỉ dùng để giả vờ giả vịt, trước mặt người quen sẽ lộ nguyên hình. Trước kia Hạng Thanh Xuân không biết, sau đó mấy lần liền xác định, cho tới bây giờ Ôn Ngạn Bình căn bản không xem hắn là người ngoài, khiến cho hắn vừa vui mừng vừa buồn bực. Vui mừng là vì nàng hoàn toàn tin tưởng mình, buồn bực là vì tiểu gia hỏa này xem mình như huynh đệ, hắn chỉ có thể gồng mình chấp nhận loại quan hệ đó.

Ngã, ai muốn làm huynh đệ với nàng chứ!

Sau khi ăn uống no say, bên ngoài mưa vẫn không dứt, sắc trời ngày càng tối, xem ra trận mưa này có thể kéo dài tới hôm sau.

Y phục đã được hong khô, Hạng Thanh Xuân chậm rãi mặc ngoại bào, cẩn thật chỉnh sửa đai lưng, động tác thành thạo tao nhã, nhất cử nhất động hoàn toàn tự nhiên, giống như một bức họa xinh đẹp, đẹp tới mức khiến người ta nhìn không chuyển mắt. Động tác Hạng Thanh Xuân lưu loát, ngẩng đầu liếc mắt một cái, bối rối nghĩ, một lần nữa nghi ngờ suy đoán của mình.

Mặc y phục tử tế, Hạng Thanh Xuân bước tới cửa động nhìn màn mưa, gió mang theo mưa thổi qua, dính vào vạt áo, khiến hắn ớn lạnh rùng mình.

Ôn Ngạn Bình chạy tới, dùng vò nước xù xì trong sơn động hứng nửa vò nước, sau đó ngắt một nắm lá cây không biết tên trước cửa động vò nát rửa tay, dầu mỡ và khói dầu trên tay rất nhanh được rửa sạch sẽ. Hạng Thanh Xuân nhìn nhìn, cũng rửa tay, trong lòng không khỏi có chút thương tiếc nàng.

Trời sinh không thể nào có thể tự sinh tồn nơi hoang dã như thế, đặc biệt là cuộc sống đệ tử thế gia kinh thành như bọn hắn, nhất định là rất đau khổ nên không thể không học tập, đương nhiên quen thuộc nên mới tài giỏi như vậy. Khi còn bé Ôn Ngạn Bình đã trải qua những gì không ai biết, thời điểm Ôn Lương thu dưỡng nàng, đã xóa sạch tất cả, cho dù hắn có tra thế nào cũng không tra ra được chút gì, trong lòng thất vọng.

“Nhìn trận mưa này có thể sẽ kéo dài thật lâu, trời tối mù, có lẽ đêm nay chúng ta phải qua đêm chỗ này rồi?" Ôn Ngạn Bình hỏi, sắc mặt không uể oải lo lắng, đối với nàng mà nói dù cho chỉ có một sơn động rách nát cũng không có vấn đề gì lớn. Chỉ là nhìn dáng vẻ mong manh dễ vỡ của Hồ ly tinh, nàng lo lắng hắn chịu không được.

Hạng Thanh Xuân tức giận, gia hỏa này nghĩ cái gì sẽ thể hiện hết lên mặt, cho là hắn được nuông chiều từ bé không chịu được sao? "Không, thị vệ sẽ nhanh chóng tới tìm chúng ta." Sau đó thấy nàng nhẹ nhàng thở ra, biểu lộ “quả nhiên được nuông chiều từ bé”, hắn gần như không nhịn được muốn hành hung nàng một trận.

Tiểu sư đệ quá tài giỏi, quá đáng ghét.

Đúng như lời Hạng Thanh Xuân, trước khi trời tối, bọn thị vệ quả nhiên tìm tới.

Hai người mặc áo tơi thị vệ đưa, đội mũ rơm, bèn rời khỏi sơn động.

Mặc dù có áo tơi che mưa, nhưng mà khi trở lại biệt trang, y phục của họ cũng ướt hơn phân nửa, Chiếu Quang rất biết điều, đã sớm sai người chuẩn bị nước ấm và y phục sạch sẽ đặt trong phòng tắm.

Ôn Ngạn Bình hết sức hài lòng, cảm thấy Chiếu Quang rất biết điều, đuổi hết người đi liền cởi áo ngoài, trực tiếp nhảy vào thùng gỗ tỏa khói trắng, chỉ chừa cái đầu trên mặt nước, thoải mái tắm rửa.

Bên kia, lòng dạ Hạng Thanh Xuân không thoải mái như nàng, dùng tốc độ bình thường tắm rửa xong liền ăn mặc chỉnh tề đi ra. Hỏi Chiếu Quang, biết rõ người nào đó đang tắm, ánh mắt xoay chuyển, đi tới một phòng tắm khác.

Chiếu Quang kinh hãi, chẳng lẽ thiếu gia nhà hắn muốn rình Ôn thiếu gia tắm rửa? Rốt cuộc thiếu gia nhịn không được muốn ra tay sao? Ôn thiếu gia đáng thương, hắn có nên chuẩn bị dầu bôi trơn lén lút đưa tới hay không?

May mắn sau gáy Hạng Thanh Xuân không có mắt, bằng không sẽ nhìn thấy vẻ mặt bỉ ổi của gã sai vặt, không thể không giết chết gã.

Đi tới bên ngoài phòng tắm, Hạng Thanh Xuân quay đầu, mặt không đổi nhìn Chiếu Quang, Chiếu Quang toát mồ hôi lạnh một cái liền đi ra, vội vàng lui xuống một ngã rẽ thật xa đứng chờ, bắt đầu tính toán, chọn thời điểm thích hợp nào đưa dầu bôi trơn tới là tốt nhất? Nếu như không có dầu bôi trơn, hai nam nhân ở cùng một chỗ, chắc sẽ bị thương nhỉ?

Hạng Thanh Xuân hài lòng gã sai vặt biết điều, đứng ở ngoài hít một hơi thật sâu, gõ cửa, bên trong chỉ có tiếng nước róc rách, có thể nghe ra người bên trong vẫn đang tắm. Lại gõ gõ cửa, mới nghe được một đạo âm thanh trong trẻo truyền đến: "Ai thế? Vào đi."

Thiếu niên chưa trổ mã âm thanh vẫn trong sáng, rất trung tính, đây cũng là nguyên nhân trước đây Hạng Thanh Xuân chưa bao giờ nghi ngờ, suy nghĩ nhiều. Thế nhưng từ sau khi nghi ngờ, vẫn luôn tìm cơ hội đột phá, lúc nghe thấy âm thanh này, không biết tính sao, hắn nghĩ nếu là nữ hài tử, tuy âm thanh này rất trong trẻo, nhưng lại rất có tinh thần.

Trong lòng bàn tay ướt mồ hôi, Hạng Thanh Xuân lấy lại bình tĩnh, nếu như nàng đã lên tiếng, không đi vào hình như không tốt lắm.

Vì thế hắn đẩy cửa đi vào.

Sương mù ngập tràn trong phòng tắm, người đứng trước bình phong đang tự quấn đai lưng cho mình, thấy người tới, lộ ra vui vẻ: "Hồ ly tinh, mùi vị của nước này rất lạ, nhưng mà ngâm vào cảm giác không tồi."

Hạng Thanh Xuân trừng mắt nhìn y phục trên người nàng, đờ đẫn nói: "Nước trong phòng tắm được dẫn từ suối nước nóng tự nhiên trên núi, ngâm vào có thể xua tan mệt mỏi..." Không phải là đang ngâm nước nóng sao? Tiếng nước vừa rồi phát ra từ đâu?

"Quả nhiên là suối nước nóng, không tệ lắm." Ôn Ngạn Bình vui vẻ: "Mới vừa rồi có một con khỉ nhỏ chạy tới cùng ngâm nước nóng với đệ, chỉ là khi huynh gõ cửa nó đã chạy, thật đáng tiếc."

"..." Không, tuyệt đối không đáng tiếc, hắn muốn giết chết con khỉ kia!

Hai người nói xong, cùng ra khỏi phòng tắm, thì thấy Chiếu Quang ngồi bên ngoài.

"Ồ, Chiếu Quang, ngươi ngồi chỗ này tắm mưa sao?" Ôn Ngạn Bình buồn cười hỏi, dáng vẻ tùy tiện.

Hạng Thanh Xuân lạnh mặt nhìn biểu lộ ngốc nghếch sững sờ trên mặt gã sai vặt nhà mình, chẳng muốn suy đoán não hắn lại bổ sung cái gì kỳ quái, trực tiếp dẫn tiểu cô nương rời đi.

Bởi vì trời mưa, bốn phía đều ướt sũng, không có nơi nào có thể đi, hai người ngồi ngốc trong phòng, sau khi Hạng Thanh Xuân lấy bàn cờ ra, bắt đầu đánh cờ giết thời gian.

Thẳng đến giờ hợi, tiểu cô nương buồn ngủ, Hạng Thanh Xuân mới thu bàn cờ để cho nàng nghỉ ngơi.

"Hồ ly tinh, ngủ ngon!" Ôn Ngạn Bình sức sống bắn ra bốn phía nói, sau đó chạy về phòng, phanh một cái đóng cửa lại.

Cái âm thanh "phanh" kia không chỉ đóng cửa lại, còn giống như đang cười nhạo hắn làm chuyện vô dụng.

Hạng Thanh Xuân lau mặt, lần nữa nghi ngờ có phải mình biến thái hay không, nên mới tưởng tượng một nam nhân thành nữ nhân. Ngày hôm nay, bất luận trong tình cảnh nào, người nào đó tùy tiện làm gì cũng làm cho hắn bác bỏ khả năng là nữ nhân của nàng. Nếu thật là cô nương gia, thì cũng quá giống nam nhân rồi.

***

Ôn Ngạn Bình bị một luồng sóng đau đớn ngấm ngầm làm tỉnh dậy.

Loại đau đớn khó chịu này không giống với loại đau đớn khi bị thương, mà giống như giày vò lòng người, khó chịu đau nhức, không phải không thể chịu được, nhưng khiến cho người ta cảm giác tâm tình rất nóng nảy.

Tiểu cô nương nóng nảy tỉnh dậy, ngồi ngốc trên giường một lát, cào cào mái tóc dài lộn xộn, sau đó cẩn thận mò xuống giường, đi ra phía sau tấm bình phong, dưới ánh sáng của mặt trăng ngoài cửa sổ, kéo tiết khố của mình, không ngoài ý muốn thấy được một vết đỏ.

Tiểu cô nương cứng ngắc.

Qua một lát, trong phòng truyền đến âm thanh phẫn nộ của người nào đó: "Phi Y, tỷ gạt ta!!! QAQ"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »