Hỉ Doanh Môn

Lượt đọc: 5933 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99.. Chương 100 Chương 101.. Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281.. Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »
Chương 306
cầu xin..

❊ ❊ ❊

Cung Viễn Hoà chưa từng cảm thấy có bao giờ khó chịu như tối nay, sau khi ăn qua loa xong, lại không thể ngủ luôn, còn phải qua nhà bên cạnh hành lễ chào hỏi Cung Trung Tố.

Minh Phỉ thấy bộ dáng cúi đầu ủ rũ của hắn, vừa đau lòng vừa buồn cười: “Ai bảo chàng tới không đúng lúc? Nếu tới sớm một chút, hoặc trễ một chút, cũng đều sẽ tốt hơn.”

Cung Viễn Hoà hướng về phía nàng nhe răng, thừa dịp mọi người không chú ý, hung hăng khẽ nhéo mông nàng hai cái, không đợi nàng đánh trả, lập tức chạy tới chỗ Thư Mi bế lên cổ: “Đi, chúng ta đi thỉnh an Tổ phụ.”

Minh Phỉ cười nói: “Buổi tối mười lăm tháng tám vừa rồi, nàng nắm chặt râu tổ phụ đó.”

Cung Viễn Hoà kinh ngạc nói: “Như vậy có gì không tốt?” Ngay sau đó lại nói: “Cái tuổi này, khi đã nắm chắc cái gì đó đều không chịu thả, hoàn toàn bình thường.”

Minh Phỉ nhìn Thư Mi cười nghịch ngợm, sẵng giọng nói: “Chàng cứ nuông chiều con như vậy.”

Cung Viễn Hoà không nhịn được cười một tiếng: “Đợi con lớn một chút rồi từ từ dậy cũng được.” Ánh mắt đảo qua mặt Minh Phỉ, liền thấy đầu mối nói: “Sao ta nhìn nàng như nói một đằng nghĩ một nẻo vậy? Thật giống như hành động lần này của Thư Mi rất vừa ý nàng vậy?”

Minh Phỉ thương tâm nói: “Thiếp nào dám? Đây là đại bất hiếu đó. Dù gì, Chỉ cần ông ấy mở miệng, không phải thiếp đều phải tiếp nhận sao?”

Cung Viễn Hoà chạm vào nàng: “Lại làm sao vậy?”

Minh Phỉ mệt mỏi đem việc Cung Trung Tố muốn cưới vợ bé cho hắn nói, dùng khoé mắt nhìn hắn giả vờ nói: “Thiếp cẩn thận suy nghĩ lại, quả thực thiếp phải xin lỗi chàng. Làm hại chàng cô đơn lẻ bóng, bên cạnh không có người hết lòng yêu thương phục vụ, một miếng cơm nóng cũng không được ăn.”

Cung Viễn Hoà nghiêm mặt nói: “Đây đều là thật.” Lời còn chưa dứt đã bị đánh, Minh Phỉ cắn răng nghiến lợi nói: “Chẳng lẽ thiếp không phải cô đơn lẻ bóng sao? Thiếp phải làm thế nào?”

Cung Viễn Hoà bật cười nói: “Nếu trong lòng không thoải mái, cũng dừng giả bộ hiền huệ hào phóng nữa, giả bộ với ta làm gì chứ? Ta cũng không phải không biết đức hạnh của người kia.”

Hai người gặp Cung Trung Tố, nhưng Cung Trung Tố cũng không nói gì phiền toái, nghe nói Minh Phỉ muốn đến kinh thành đưa Minh Bội xuất giá, còn chủ động phân phó Lý di nương Lý đi chuẩn bị lễ.

Khó khăn trở lại nhà chính, Thư Mi cứ quấn lấy Minh Phỉ không chịu theo bà vú đi ngủ, náo loạn một hồi, Minh Phỉ dỗ Thư Mi ngủ xong trở lại phòng trong, thấy Cung Viễn Hoà quấn chăn giương mắt nhìn mình: “Nghẹn chết ta rồi…….Nàng không về, ta chết chắc.”

Tim Minh Phỉ nhảy lên thình thịch, cố ý lề mề đến bên giường, chậm rãi ngồi xuống, vừa mới cởi giầy, đai lưng đã bị tháo ra. Trong chăn, là một mỹ nam trần truồng, không đợi nàng bật cười, một đám lông ngỗng trắng như tuyết xuất hiện bay giữa không trung, làm nàng sợ run lên. Cung mỗ nhân cười gằn nói: “Lúc này cũng nên đến phiên nàng xin tha rồi.” Không khỏi phân trần, nhìn qua nhìn lại, chỉ thấy nơi nhạy cảm của đàn ông đang khẽ lên xuống, mắt Minh Phỉ co rút lại, bỗng nhiên ngón chân cũng căng thẳng, mặt như bông hoa mùa xuân, đôi mắt ngập tràn những con sóng, môi đỏ thì thầm cầu khẩn, đến khi sắp buông vũ khí, thì hắn nhẹ nhàng che chúng lại, nói nhỏ: “Tình hình như thế này, trong rất nhiều giấc mơ nàng mơ đã từng thấy qua chưa?”

“Sẽ không nói với chàng.” Minh Phỉ nhỏ giọng nói ra, bấm chặt hai cánh tay của hắn, dần dần nức nở nghẹn ngào không nói được lên lời, nửa điểm dư thừa sức lực cũng không có. Ban đêm, trong mành cảnh xuân ngắn ngủi.

Sắc trời dần sáng, hai người lại ân ái một lần nữa, rồi mới gọi người đưa nước tắm vào, tinh thần hưng phấn rời khỏi, cùng nhau đi tế điện Tống đạo sĩ.

Nói đến chuyện của Ngũ hoàng tử và Thôi Cát Cát, Cung Viễn Hoà suy tư hồi lâu, nói: “Ta nhớ hoàng hậu có ấu tử, đứng hàng thứ bảy, năm nay mười ba tuổi, chừng hai năm nữa mới có thể lập tước khai phủ, Thôi Cát Cát năm nay mười một tuổi qua hai năm nữa không phải là mười ba rồi sao? Theo ta thấy, cũng chỉ bởi vì lần này chọn phi cho Ngũ hoàng tử, vị kia trong Cung Trung điện mới sợ hãi, nên chiếm trước. Thôi gia cái gì cũng không chịu nói, là bởi vì danh phận chưa định. Làm như vậy có mấy chỗ tốt, trước mắt Thôi Mẫn Khâm được thánh thượng quan tâm dường như tiền đồ không thể không tốt nhưng trong tương lai hắn sẽ trở thành một bề tôi có tính uy hiếp, Thôi Cát Cát làm chính phi hoàn toàn có thể đảm đương, nhưng nếu không phải, tuỳ ý chọn một cái phong hào cũng được.”

Quả nhiên là một người so với một người càng tính toán hơn. Nhưng mặc kệ như thế nào, Thôi Cát Cát vào cung đều là được hoàng đế ngầm cho phép, nếu không hoàng hậu cũng không dám lộ liễu như vậy. Minh Phỉ tin chắc, dù vận khí Thôi Cát Cát tạm thời không tốt, làm cơ thiếp không có danh tiếng gì của hoàng tử, tương lai nhất định nàng ta có thể bay thẳng lên trời. Bởi vậy cười nói: “Lão đạo trưởng nói nàng ta cao quý không thể nói.”

Cung Viễn Hoà khẽ mỉm cười: “Chúng ta mỏi mắt mong chờ.”

Ba ngày sau Cung Viễn Hoà rời đi lúc sắc trời còn chưa rõ, Minh Phỉ đưa hắn đến bến tàu, khổ sở muốn chết, nhưng lại nghĩ đến mình lần này từ Kinh thành trở về, sẽ trực tiếp cùng hắn đi Thanh Huyện đón lễ mừng năm mới thì vội xốc lại tinh thần.

Vừa thu thập xong hành lý, trong kinh lại có tin truyền tới, mặc dù Thái Quốc Đống thất vọng với Minh Tư, nhưng rốt cuộc vẫn còn yêu thương nàng ta, muốn Minh Phỉ hỏi ý tứ của Minh Tư, nếu nàng ta nguyện ý, thì Minh Phỉ sẽ tiện đường đưa nàng ta đến kinh thành. Trần thị không nói gì thêm, xem ra đã thương lượng xong trước đó rồi. Tam di nương nghi ngờ nói: “Có lẽ lão gia muốn tìm đường cho Tứ tiểu thư? Dù sao nàng ta vẫn còn trẻ. Khi nàng ta còn bé, người lão gia đau lòng nhất vẫn là nàng ta.”

“Chỉ sợ nàng ta không hiểu chuyện, không cảm kích thôi.”Minh Phỉ cảm nhận sự đau đầu một cách sâu sắc, mặc dù đội ngũ vào kinh lần này rất lớn, bao gồm Minh Nhã và một ít tộc nhân của Thái gia cũng sẽ đi, nhưng cũng chỉ có như thế, nàng sợ Minh Tư có được có hội này sẽ hồ đồ bất chấp tất cả, từ đó làm mất mặt Thái gia, hại danh tiếng Minh Bội và Minh Ngọc.

“Gần đây Tứ cô nãi nãi vẫn coi như sống yên ổn.” Tam di nương cười nói: “Ta nói Tam cô nãi nãi sợ gì chứ? Bên người nàng ta không phải còn có hai vị ma ma sao? Có các nàng đó nhìn, lại đi thuyền bao nhà mình, cho dù đến kinh thành, cũng còn có phu nhân ở đó, sợ cái gì nào?”

Hai người cùng nhau đi đến thôn trang, Triệu trang đầu và vợ hắn cười khan nói: “Na Lạp Trịnh Trịnh công tử cũng ở đây.”

Tam di nương dừng bước, hỏi Minh Phỉ: “Nếu như người không muốn thấy hắn, thì để ta đi hỏi thăm Tứ cô nãi nãi cũng được.”

Minh Phỉ khoát tay, cười nói: “Không biết Trịnh gia nãi nãi có ở bên trong không?”

Triệu gia cười nói: “Ở đây, hôm nay còn dẫn theo Trịnh tiểu công tử đi cùng.”

Tam di nương cũng là lần đầu tiên nghe được tin Thái Quang Chính có nhi tử, không khỏi kinh ngạc nói: “Khó trách được năm này không gặp được nàng ta, đứa nhỏ bao lớn rồi?”

Triệu gia nói: “Hình như là hai tháng.”

Tam di nương gật đầu một cái nhỏ giọng nói với Minh Phỉ: “Sau đó ngươi cùng Tứ cô nãi nãi nói chuyện đi ta đi cùng Trịnh công tử nói chuyện, để cho hắn tận lực khuyên nhủ Tứ cô nãi nãi, phải quý trọng cơ hội này.”

Hai người thương lượng thoả đáng, một đường đi vào hậu viện.

Từ xa đã nghe thấy một mảnh tiếng nói cười, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng kéo vỡ như tiếng ho khan. Hai ma ma được Trần thị phái tới giám sát Minh Tư và Ngô ma ma mỗi người đang bưng một ly trà nóng, gác chân ngồi trên ghế tre ở dưới mái hiên, cắn hạt dưa nói chuyện náo nhiệt. Nhìn thấy Tam di nương và Minh phỉ, đứng dậy mặt mũi đều tràn đầy tươi cười, lại phủi y phục hành lễ nói: “Tam di nương và Tam cô nãi nãi hôm nay rảnh rỗi?”

Tam di nương cười nói: “Lão gia trong kinh thành đưa tin tới, ta cố ý bồi Tam cô nãi nãi tới nhắn nhủ mấy câu với Tứ cô nãi nãi.”

Mấy ma ma liếc mắt nhìn nhau, nhỏ giọng cười nói: “Bên trong đang náo nhiệt đấy ạ.” Ngô ma ma vén rèm lên nói: “Nhị di nương Tứ cô nãi nãi, Tam di nương và Tam cô nãi nãi đến xem các người.” Trong phòng lập tức một mảnh trầm tĩnh. Một hồi lâu, Nhị di nương giọng khàn khàn nói: “Tới làm cái gì? Nhìn ta chưa chết sao? Sợ lại làm họ thất vọng rồi.”

Vẻ bên ngoài của Ngô ma ma cười nhưng trong lòng không cười nói: “Ơ, Nhị di nương, xem ngài nói kìa, sao lời nói mang theo điềm xấu lúc nào cũng trụ ở trên miệng ngài vậy? Đây là lão gia đưa tin từ trong kinh tới, muốn nói chuyện cùng Tứ cô nãi nãi.

Bóng người chợt loé, Thái Quang Chính mặc áo bào làm bằng tơ lụa màu xanh cổ tròn tay áo hẹp đi ra ngoài, vẫn là con người ôn nhuận ôm quyền hướng về phía Minh Phỉ và Tam di nương, cười nói: “Chung ta tới đã lâu, cũng nên về rồi.”

Minh Phỉ thi lễ lại, cười nhạt, cũng không đáp lại lời hắn. Ánh mắt chỉ nhìn vào trong, thấy Minh Tư ôm đứa bé, có một phụ nhân trẻ tuổi diện mạo thanh tú đang ngồi, mặc một áo khoác màu vàng nhạt, váy lụa trắng, có hai tiểu nha hoàn đứng dựa vào tường, cũng không thấy Nhị di nương ở đây, có thể thấy là vì đề phòng lây bệnh, nên nói chuyện cách một tấm rèm.

Thái Quang Chính cũng không tính ở lại, ngoắc gọi phụ nhân kia đi ra ngoài: “Họ có chính sự cần bàn, chúng ta về nhà trước thôi.”

Tam di nương lập tức nói: “Trịnh công tử chậm đã, ta có việc muốn cùng ngươi và tôn phu nhân thương lượng.”

Thái Quang Chính liếc mắt nhìn Minh Phỉ một cái, Minh Phỉ cũng không nhìn hắn, chỉ tháo chiếc vòng vàng khảm san hô đỏ trên cổ tay ra đặt vào tã lót của đứa trẻ, cười nói với phụ nhân kia: “Không biết có trẻ con ở đây nên chưa chuẩn bị được lễ ra mắt thích hợp, một chút tâm ý này, xin đừng ghét bỏ.”

Phụ nhân kia xấu hổ cười một tiếng, sợ hãi nhìn Thái Quang Chính, thấy Thái Quang Chính không mất hứng, mới hướng Minh Phỉ nói cảm ơn.

Minh Phỉ sờ sờ đầu đứa bé đang ngủ say, nói: “Đứa nhỏ nhà chúng ta đã được mười tháng rồi, không buồn không lo rất đáng yêu, ta cũng chỉ mong nàng cả đời này không phải lo lắng gì cả, không biết khó khăn, ghen tỵ, thù hận mới tốt.” Nói xong cũng không nhìn sắc mặt Thái Quang Chính, trực tiếp đi vào trong nhà. Thái Quang Chính nhìn chằm chằm bóng lưng nàng một chút, quay đầu nhìn Tam di nương cười rực rỡ: “Di nương tìm chúng ta có việc gì?”

Minh Tư thấy Minh Phỉ cũng không đứng dậy hành lễ, dửng dưng ngồi xuống, gương mặt lạnh nhạt: “Ngươi có chuyện gì?”

Tay chân Ngô ma ma cần mẫn lấy ghế cho Minh Phỉ ngồi, còn dùng tay áo xoa xoa bụi bặm không tồn tại cười nói: “Tam cô nãi nãi, mời ngài ngồi.”

Vẻ mặt Minh Tư thoáng vẻ giận dữ nhìn thẳng tới hai ma ma quản giáo đứng ở cửa, rốt cuộc không dám phát tác, đưa tay lên che miệng lại ngáp một cái, không nhịn được nói: “Rốt cuộc ngươi có chuyện gì? Ta rất mệt mỏi không rảnh ngồi chơi với ngươi.”

Minh Phỉ lẳng lặng nhìn nàng ta, chậm rãi nói: “Ta đến tất nhiên là có chuyện quan trọng. Nhưng nếu như ngươi không có thời gian, vậy thì thôi.”

Minh Tư khẩn trương ngồi thẳng người, mặc dù vẻ mặt còn khó coi, nhưng giọng nói rõ ràng nhẹ đi nhiều: “Ngươi nói đi.”

Minh Phỉ nói: “Ngươi biết, trung tuần tháng mười Minh Bội xuất giá, chúng ta phải đi vào kinh.” Lời nói đến bên miệng, tâm vừa động, lại đổi thành: “Phụ thân….phụ thân gửi thư tới, nghe nói ngươi cũng muốn đi. Nhưng nhị di nương bệnh nặng như vậy………….”

Minh Tư lo âu níu lấy khăn, kích động nói: “Vậy thì sao? Chẳng lẽ còn không cho ta đi? Ta cho ngươi biết, ngươi đừng mơ giở âm mưu quỷ kế ngăn cản ta! Nếu không ta sẽ treo cổ, để việc vui của các ngươi lại có tang sự. Mấy người các ngươi phong phong quang quang, tại sao ta lại phải ở nông thôn khổ cả đời?” Đột nhiên nàng ta đứng lên, hướng về phía Minh Phỉ nhào qua: “Tam tỷ tỷ, ta van cầu ngươi, ta mới mười tám tuổi…………….”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99.. Chương 100 Chương 101.. Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281.. Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ý thiên trọng