Hỉ Doanh Môn

Lượt đọc: 5936 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99.. Chương 100 Chương 101.. Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281.. Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »
Chương 186
bọt nước (1)..

❊ ❊ ❊

Minh Phỉ đến rừng đào, nơi này gió nhẹ thoảng qua, không khí trong lành, dưới gốc cây to bày một chiếc bàn vuông, bốn chiếc ghế trúc con, đồ ăn trên bàn đều là những món ăn thường thấy ở gia đình vùng nông thôn, cọng hoa xào tịch nhục, hồng thiêu gia tử, hoàng gừng đậu hoa, đậu tây hầm sườn cách thủy, rau trộn tiểu hoàng qua, tỏi giã thịt luộc, đậu cô ve, còn nướng mấy con chim cút nhỏ (tên thức ăn chẳng biết edit sao).

Thái Quang Hoa đã rửa tay xong, ngồi bên cạnh bàn giương mắt nhìn thức ăn bày trên bàn suýt chút nữa chảy nước miếng. Minh Bội nhìn cũng rất thèm ăn, thấy Minh Phỉ đi tới, vội vàng lôi kéo Minh Phỉ ngồi xuống cười nói: “Tam tỷ, sao tỷ phu còn chưa tới vậy?”

Minh Phỉ kéo tay nàng ngồi xuống trước, rồi múc cho Thái Quang Hoa nửa bát canh: “Không cần để ý tới hắn, chúng ta ăn trước đi.”

Thái Quang Hoa không thích ăn canh vậy mà Minh Phỉ lại lấy canh cho hắn ăn, ngẩng lên đã thấy Minh Bội ở một bên nhìn nàng cười: “Tam tỷ tỷ, ngươi được gả đi sống rất tốt phải không?”

Minh Phỉ cười nói: “Cũng không tệ lắm.”

Minh Bội chống cằm: “Chúc mừng tỷ, bây giờ nhìn tỷ giống như đuổi mây tan thấy mặt trời ló dạng, còn tương lai của muội thì…” Nói đến chỗ này thì nàng hơi đỏ ửng mặt: “Muội cũng muốn như tỷ, tìm được một trượng phu tốt với muội như vậy nhưng không biết có thể gặp được không?”

Minh Phỉ an ủi nàng: “Nhất định là có thể. Mẫu thân đã từng nói với ta muốn thay muội tìm một mối hôn sự tốt.”

Ánh mắt Minh Bội tỏa sáng: “Tỷ nói thật chứ?”

Minh Phỉ có lòng giữ mối quan hệ của mấy mẹ con Tứ di nương với Trần thị thật tốt, liền tiết lộ ý tứ cho nàng: “Đương nhiên là thật rồi. Mẫu thân đã từng nói với ta, mẫu thân và phụ thân đã thương lượng trong thư, nói phụ thân ở Đăng Châu tìm cho tứ đệ một tiên sinh tốt. Mẫu thân còn nói…chỉ có ca ca tỷ tỷ đều có tiền đồ tốt, thì tương lai của Hoa ca nhi mới có thể sống tốt qua ngày được.” Thay vì nói Trần thị tốt bụng không bằng lấy Thái Quang Hoa ra nói, điều này khiến cho người khác dễ dàng tin tưởng hơn.

Minh Bội nghe nàng nói như vậy đã tin hơn phân nửa, cười nói: “Đúng nha, ta cũng nói với tứ di nương như vậy… chỉ cần thật lòng hầu hạ phu nhân, thương yêu, quan tâm nuôi dạy ngũ đệ, tương lai không lo không có ngày tốt lành.” Sau khi nói xong lại cảm thấy thân thiết với một người xưa nay chỉ quen sơ nên hơi mất tự nhiên.

Minh Phỉ gắp cho nàng một đũa thức ăn đặt vào bát: “Muội có thể nghĩ như vậy, ta rất vui mừng. Chúng ta vốn là người một nhà, nên sống hòa khí với nhau thì sẽ tốt hơn bất kì điều gì khác. Mẫu thân thì ngươi cũng biết rồi, không phải là người không phân biệt phải trái, muội nhìn thấy ta thì muội biết rồi.”

Minh Bội dùng sức gật đầu: “Ừ, muội nhớ kĩ rồi.”

Lúc này, Cung Viễn Hoà xách theo một cái giỏ đựng đào vừa đi vừa ngâm nga một câu hát gì đó đi tới, thấy ba người đã ăn trước thì vội vàng hô lên: “Các ngươi thật quá đáng! Thế nhưng không đợi ta với, thức ăn ngon bị các ngươi ăn hết rồi.” Nói rồi vội vàng ném giỏ đựng đào đi, chạy tới ôm tay Minh Phỉ đang gắp món chim cút rán.

Mới vừa rồi, hai người đi hái trộm đào, chơi trò chơi ăn quả đào, Cung Viễn Hòa khinh liên mật ái, Minh Phỉ ôn nhu thể thiếp. Tâm tình rất tốt, cảm thấy so với bình thường thì nồng nàn hơn nhiều. Sau đó, đầu Cung Viễn Hòa đầy mồ hôi nhẹ nhàng dùng tay chỉa vào trán Minh Phỉ thấp giọng buồn cười, Minh Phỉ bị hắn cười đến xấu hổ, ôm chặt thắt lưng hắn nói: “Cười cái gì?”

Cung Viễn Hòa thấy nàng không giận chỉ có xấu hổ, sắc mặt như hoa đào, đôi mắt vừa đen vừa sáng, đôi môi bị mình mút cắn hơi sưng đỏ nhìn qua đỏ mọng kiều diễm như bông hoa mới nở, nghĩ đến mới vừa rồi lúc tình nồng nàng ôm thắt lưng của hắn thật chặt, nhẹ nhàng gọi tên hắn, cặp mắt mê ly nhìn hắn, lập tức trong lòng mềm nhũn, không nhịn được cúi đầu cắn một ngụm lên quả đào mọng: “Ta thật thích.”

—————— tuyến phân cách ——————

Lại nói, Chu di nương biết được Cung Trung Tố đã đồng ý cửa hôn sự của Phương gia thì vui mừng khôn xiết đi đến nơi ở của Cung nhị phu nhân hỏi thăm tin tức. Bà nghĩ, hôn sự của Cung Tịnh Kì sắp tới mà lần trước nhìn qua bộ dáng Cung nhị phu nhân hình như không phải không đồng ý, vì vậy lập tức nghĩ lần này đương nhiên là được. Ai ngờ, vừa đến lại thấy bà mai đang ngồi trò chuyện với Cung nhị phu nhân cực kì vui vẻ, trên bàn có cái thiếp canh màu hồng.

Chu di nương thấy vậy thì kinh hãi, trong lòng có chút hồi hộp nhưng vẫn mạnh mẽ tiến lên hành lễ chào hỏi, không đợi bà mở miệng hỏi, Cung nhị phu nhân liền nói: “Ngươi tới vừa đúng lúc, vị này là thừa đại nương tới vì muốn cầu hôn cho Nghiên Bích, ngươi cũng ngồi xuống nghe một chút đi.”

Chu di nương nghe vậy thì phẫn hận ghen tỵ vô cùng nhưng vẫn không thể hiện trên mặt, cố làm ra vẻ kinh ngạc nói: “Lần trước, người Phương gia tới hình như là họ Đinh thì phải, sao đột nhiên lại đổi người vậy?”

Bà mai này là thấy người tới là một di nương, tỏ vẻ khinh thường, nhưng vẫn cười nói: “Bà cô, ta không phải là tới vì người Phương gia, ta là người Mã gia!” Nói rồi cười đưa thiếp canh cho Chu di nương: “Tiểu phụ nhân đang cùng phu nhân nói chuyện, vị Mã công tử này sinh ra trong một gia đình ba đời là con một chỉ có một rễ một mầm, toàn gia già trẻ từ trên xuống dưới cưng chiều như bảo bối, nếu không phải vì tiểu nữ xuất thân là người trong phủ như thế này, nhà hắn sẽ không chấp nhận đâu. Sau này, nhị tiểu thư của quý phủ gả qua, bảo đảm hàng ngày được ăn ngon mặc đẹp, tất nhiên không bị bạc đãi.”

Chu di nương thấy dáng vẻ bà ta như chắc chắn thì trong lòng có mấy phần xem thường, quay đầu lại nhìn Cung nhị phu nhân cười nói: “Phu nhân, tỳ thiếp có lời muốn bẩm.”

Cung nhị phu nhân biết bà ta muốn nói cái gì nên nhàn nhạt nói: “Đổ thừa đại nương đang cùng ta bàn bạc hôn sự của nhị tiểu thư, có chuyện gì sau đó hãy nói cũng không muộn.” Nói rồi nhìn bà mai giơ tay ra hiệu: “Ngươi nói tiếp đi.”

Bà mai tiếp tục khoa môi múa mép ca ngợi hết lời, loạn khoe khoang đủ mọi thứ. Chu di nương bất đắc dĩ đưa tay cầm lấy thiếp canh người đưa tới, nhìn thấy thì toàn thân sợ đến vã mồ hôi lạnh, người này lớn hơn Cung Nghiên Bích mười mấy tuổi, nhưng vẫn chưa lập gia thất thì nhất định là có chuyện gì đó không đúng. Không khỏi run rẩy hỏi: “Sao vị này lớn tuổi như vậy mà vẫn chưa lập gia thất?” Vừa nói vừa nháy mắt với tiểu nha hoàn đang đứng một bên, tiểu nha hoàn chớp lấy cơ hội ra ngoài tìm người đến giúp một tay.

Nghe hỏi vậy, mắt bà mai vẫn không chớp mà cười nói: “Tự nhiên là có nguyên nhân, người trong nhà hắn đã tính qua cho hắn, phải đến cái tuổi này mới đón dâu thì mới có thể giữ được. Nhưng cho dù là như thế, cũng là một hôn sự đốt đèn lồng cũng khó tìm được lắm.”

Chu di nương tức giận vô cùng, thứ chó má gì mà phải đốt đèn lồng cũng không tìm được chứ? Nhịn đến cái tuổi này mà chưa đón dâu, chỉ sợ loại người này rửa chân cho nữ nhi bà còn không xứng. Tuy nhiên, bà biết rõ, lấy tính khí của Cung nhị phu nhân mà nói, nếu như đã ra tay thì đương nhiên không thể tay không mà về, muốn nói gì cũng vô dụng, vì vậy yên lặng ngồi bên lặng lẽ chờ đợi.

Chưa đầy một khắc sau, Cung Viễn Trật đi tới, vừa đi vào liền nói: “Mẫu thân, không phải phụ thân gởi thư về nói đã đồng ý hôn sự của Phương gia rồi hả? Tại sao lại còn muốn làm mai cho người Mã gia nữa?”

Cung nhị phu nhân đã nhìn thấy tiểu nha hoàn của Chu di nương đang đứng bên rèm đầu gốc cây não, nghĩ thầm nhất định là Chu di nương đã sai tiểu nha hoàn này đi báo tin cho Cung Viễn Trật. Nhi tử mình sinh nhưng không đứng về phía mình lại luôn giúp người ngoài đối nghịch với mình thì không khỏi thù mới hận cũ cùng nhau xông lên đầu, trầm mặt vỗ bàn một cái: “Ngươi nghe ai nói là phụ thân ngươi đã gởi thư đồng ý rồi? Sao ta lại không biết? Phương gia cái gì chứ? Khi nào ta đã đồng ý chuyện này? Ta còn chưa có chết, chuyện như vậy vẫn không tới phiên ngươi trông nom, đi ra ngoài cho ta!”

Cung Viễn Trật cũng không quản nàng, từ trong ngực móc ra một ít bạc vụn ném cho bà mai đang ngồi: “Hôn sự này đã định rồi, bà không còn chuyện gì nữa, cầm một ít bạc làm lộ phí về đi.”

Hắn càng nói, Cung nhị phu nhân càng tức giận: “Ngươi dám! Cửa hôn sự này ta đã quyết định rồi!”

Bà lập tức đứng dậy lấy thiếp canh của Cung Nghiên Bích và một lượng bạc giao tới cho bà mai: “Cầm đi! Hôn sự thành, sẽ không thiếu chỗ tốt cho ngươi!”

Cung Viễn Trật muốn đoạt lấy thiếp canh lại nhưng bà mai đã lắc mông một cái, đụng cả thân người vào người hắn, thuận tay nhét thiếp canh vào trước ngực, vui vẻ nói: “Phu nhân thật anh minh!” Bà rất sợ Cung nhị phu nhân sẽ hối hận nên vội vàng đứng dậy rời đi.

Chu di nương thấy chuyện lớn không ổn thì vội vàng quỳ xuống lớn tiếng khóc: “Phu nhân, nhiều năm qua, tỳ thiếp tận tâm tận lực hầu hạ ngài, từ nhỏ, nhị tiểu thư cũng khéo léo hiếu thuận, lúc trước ngài nói, chuyện cả đời của nàng đã có lão gia làm chủ, kéo dài đến mấy năm nay, tỳ thiếp cũng không nói gì. Nhưng hôm nay, lão gia đã đáp ứng gả cho Phương gia rồi, ngài cũng giữ thiếp canh của người ta rồi, người ngoài đều nhất định cho rằng nhất định hôn sự này sẽ thành, hiện tại lại có chuyện này, một đứa con gái lại có hai mối hôn sự của hai nhà, nếu người ngoài biết sẽ bàn tán như thế nào? Đây không phải là chặn đường sống của nhị tiểu thư sao?” Vừa nói bà vừa dập đầu x uống đất, tiếng thùng thùng vang dội “Tỳ thiếp van cầu ngài, cho nhị tiểu thư một con đường sống đi!”

Tiếng khóc thê thảm dẫn tới rất nhiều người đến xem náo nhiệt, bên ngoài An Nhàn đường có rất nhiều nha hoàn ma ma dáo dác ngó vào, trên mặt Cung Viễn Trật có sự không đành lòng, định cho người đuổi theo bà mai để thương lượng, nhất định đoạt lại thiếp canh của Cung Nghiên Bích.

Chu di nương khóc to, gây náo nhiệt không ít, Cung nhị phu nhân thấy vậy rống to lên, so với bà ta còn to hơn mấy phần: “Ngươi nói xằng nói bậy, đặt điều sinh sự! Lão gia và ta chưa từng đồng ý Phương gia gì cả. Thật cười chết người, lúc nào thì hôn sự của nhị tiểu thư lại do một nô tỳ tùy tiện nói vài ba lời thì quyết định chứ! Ta chọn cho nàng gia đình này có chỗ nào không tốt hả? Ngươi đi hỏi thăm một chút, gia đình này cũng thuộc loại phú quý, Mã công tử làm người khiêm tốn lễ độ, vừa là con trai trưởng vừa là cháu đích tôn, nơi nào không xứng với nàng? Ta xem ngươi mới không muốn để nhị tiểu thư có hôn sự tốt thì có!”

Chợt nghe thấy ở phòng ngoài có người kêu lên: “Nhị tiểu thư, nhị tiểu thư!” Cũng là do Cung Nghiên Bích nghe tiếng gió vội vàng chạy tới, vừa đúng lúc thấy một màn này đã tức giận đến té xỉu. Cung Tịnh Kì chột dạ, vội vàng kêu người đỡ lấy nàng ta đặt nằm lên giường trúc, người thì bấm nhân trung, người thì đổ canh, cuối cùng nàng ta cũng tỉnh lại. Sau khi tỉnh lại, chỉ ngồi yên lặng rơi lệ, nàng đã gặp qua Phượng Thất, một thiếu niên anh tuấn mặc y phục trắng như tuyết, phong thái bình tĩnh thong dong, thật sự là một người tài tuấn vô song!

Chu di nương không để ý đến chuyện đi tới trông nom nữ nhi, chỉ quỳ nhìn thẳng vào Cung nhị phu nhân: “Phu nhân, tỳ thiếp hầu hạ ngài nhiều năm như vậy, dầu gì cũng có mấy phần khổ lao, không biết, ngài có thể nghe tỳ thiếp nói một câu được không?” Mấy nha hoàn, ma ma hầu hạ xung quanh rối rít tiến lên kéo bà ta, khuyên nhủ nhưng Chu di nương trầm mặt hất họ ra cùng Cung phu nhân mắt to trừng mắt nhỏ, như một con gà chọi bình thường không ai nhường ai cả.

Cung nhị phu nhân khoát khoát tay cho mấy người khác đi xuống, sau đó chỉ còn một mình Chu di nương trong phòng, cười lạnh nói: “Thường ngày là ta đã nhìn lầm ngươi rồi, thì ra là ngươi cũng là có mấy phần tính khí. Ngươi nghĩ ngươi nói cái gì? Trước khi muốn nói gì thì cũng đừng quên là ai đã cất nhắc ngươi lên vị trí di nương này? Ngươi quên rồi sao? Khi ta sinh đại tiểu thư, là ai vì không muốn thua cái tiện nhân kia đã giúp ngươi lên giường của lão gia? Chỉ tiếc, bụng ngươi không tranh khí được, cũng không phải chỉ sinh được nữ nhi thôi sao? Hôm nay, ngươi lại muốn cướp con trai ta?” Ban đầu, lúc bà ta mang thai thì Tiết thị đã có thai trước, sau đó thì sinh nhi tử còn hai người thì sinh liên tiếp đều là hai nữ nhi, đó chính là chuyện bình sinh nàng tiếc nuối nhất, giờ phút này, thù mới hận cũ cùng nhau xông lên đầu.

Đột nhiên Chu di nương ỉu xìu, rơi lệ nói: “Phu nhân, chẳng qua, lão gia và nhị công tử cũng vì thương tỳ thiếp đáng thương mà thôi. Ngài và tỳ thiếp từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, đối với ngài, tâm tỳ thiếp có thể so với nhật nguyệt. Ban đầu, nếu không phải lo lắng tiện nhân kia câu tâm của lão gia, tỳ thiếp mới buộc… thì tỳ thiếp như thế nào lại…? Đã nhiều năm như vậy, tỳ thiếp đã vì ngài làm rất nhiều chuyện, chẳng lẽ ngài còn không biết lòng của tỳ thiếp sao?”

Cung nhị phu nhân chán ghét nhìn bà ta: “Loại lang tâm cẩu phế như ngươi mà cũng dám cùng ta nói chuyện sao? Ta cho ngươi biết, ngươi chớ có cho rằng, hiện tại ta bị bệnh thì muốn ngồi lên vị trí của ta! Ngươi mơ đi! Còn không cút ra ngoài cho ta!” Nói rồi vẫn còn chưa hết giận, lấy thiếp canh của Phương Thất ở trước mặt Chu di nương xé nát tan tành.

Chu di nương nhắm mắt lại, nắm chặt nắm tay, móng tay như muốn đâm lòng bàn tay chảy máu. Không, nữ nhi của nàng sao có thể tùy tiện gả cho chó mèo gì cũng được chứ? Nàng tuyệt đối không đồng ý!

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29-1 Chương 29-2 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99.. Chương 100 Chương 101.. Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281.. Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ý thiên trọng