"Đệch... đệch mợ!"
"Chẳng lẽ Khương Thần không biết năm cái Thiên Long Đài cuối cùng là vị trí để dành riêng cho năm vị Chân truyền đệ tử sao?"
"Dám khiêu chiến uy nghiêm của năm vị Chân truyền đệ tử, hắn đúng là chán sống rồi."
"..."
Năm vị Chân truyền đệ tử của Thái Hư Tông, thực lực xưa nay vẫn luôn vượt xa đệ tử nội môn thông thường.
Ngay cả Nội môn Tam công tử, so với năm vị Chân truyền đệ tử vẫn còn tồn tại khoảng cách nhất định.
Cũng chính vì vậy.
Mỗi kỳ Thiên Bảng tranh đoạt chiến, năm vị trí cuối cùng đều được mọi người ngầm hiểu là để dành cho năm vị Chân truyền đệ tử.
Mà Khương Thần trước mắt, lại trực tiếp chiếm lấy một vị trí của Chân truyền đệ tử.
Hành vi như vậy, chẳng khác nào tự dâng mình đến tìm cái chết!
"Gay go rồi, chẳng lẽ Khương Thần huynh không biết năm vị trí cuối cùng là để dành cho năm vị Chân truyền đệ tử hay sao."
Nhìn thấy Khương Thần trực tiếp chiếm lấy Thiên Long Đài thứ năm tính từ dưới lên, sắc mặt Lâm Thiên Tung không khỏi hơi biến đổi.
Trên gương mặt Lôi Quảng Viêm cũng lộ ra vẻ nghiêm trọng.
Khương Thần chiếm lấy một trong năm cái Thiên Long Đài cuối cùng, đồng nghĩa với việc hắn đã phát lệnh khiêu chiến tới một trong số các vị Chân truyền đệ tử!
Mặc dù biết Khương Thần vô cùng yêu nghiệt, nhưng hắn cũng không tin Khương Thần có thể yêu nghiệt đến mức đủ sức khiêu chiến năm vị Chân truyền đệ tử.
"Ha ha..."
"Khương Thần, năm cái Thiên Long Đài cuối cùng là vị trí của năm vị Chân truyền đệ tử đấy!"
"Ngươi ngay cả vị trí của Chân truyền đệ tử mà cũng dám chiếm, ta thấy ngươi đúng là không biết chữ 'chết' viết thế nào rồi."
Đông Phương Hạo đứng một bên nhìn thấy cảnh này, lập tức không nhịn được mà lớn tiếng chế giễu Khương Thần.
Đối với sự chế giễu của Đông Phương Hạo, Khương Thần hoàn toàn không để tâm.
Hắn trực tiếp ngồi xuống giữa đài đá, lặng lẽ chờ đợi vòng tranh đoạt tiếp theo bắt đầu.
"Hừ! Ngươi cứ cố tỏ ra vẻ đi!"
Thấy Khương Thần cư nhiên trực tiếp làm lơ mình, trong mắt Đông Phương Hạo lóe lên một tia cười lạnh âm hiểm.
Đợi lát nữa năm vị Chân truyền đệ tử giáng lâm, hắn muốn xem tên nhãi này sẽ kết thúc như thế nào!
Thời gian trôi qua từng chút một trong những cuộc tranh đoạt kịch liệt của các đệ tử tham gia.
Chỉ trong chưa đầy một khắc, mười lăm cái Thiên Long Đài phía trước đã bị người ta chiếm giữ.
Và ngay khi mười lăm cái Thiên Long Đài đều đã có chủ.
Năm bóng người tỏa ra khí thế mạnh mẽ nhanh chóng lao vút đến từ bên ngoài Thiên Long Cốc, chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện trên quảng trường.
Một thanh niên vạm vỡ thân hình tỏa ánh kim quang liếc nhìn về phía Thiên Long Đài thứ năm tính từ dưới lên, ngay lập tức cả người tỏa ra sát ý ngút trời!
Chỉ thấy hắn dậm chân xuống đất, cả người phóng vút lên không trung, tựa như một khối thiên thạch vàng ròng, ầm một tiếng giáng xuống Thiên Long Đài nơi Khương Thần đang đứng.
Cùng lúc đó.
Tiếng quát tháo giận dữ như sấm rền của hắn cũng lập tức nổ tung giữa không trung.
"Thằng nhóc, đúng là thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại xông vào!"
"Món nợ ngày đó ở Thiên Võ Thần Điện ta còn chưa tính với ngươi, ngươi lại dám đến nhúng chàm vị trí Thiên Long Đài của ta!"
"Để lại một cánh tay, rồi lập tức cút xuống khỏi đây cho ta!"
Nhìn thấy Ngao Thiên Khôi giáng lâm trước mặt Khương Thần như một vị sát thần.
Mọi người đều không nhịn được mà nhìn Khương Thần với ánh mắt đầy thương cảm.
Tên nhãi này sợ là tiêu đời thật rồi!
Khương Thần bình thản nhìn Ngao Thiên Khôi trước mặt.
Hắn phủi phủi bụi bặm trên người, sau đó chậm rãi đứng dậy từ trên đài đá, giọng nói đầy ngạo nghễ lập tức vang vọng cả bầu trời.
"Người nên cút xuống dưới phải là ngươi mới đúng!"
"Ta đã đứng ở nơi này, thì vị trí này chính là của ta, không ai có thể bắt ta cút xuống khỏi đây!"