"Đây chẳng phải là thiên tài xếp hạng chín mươi hai trong nội môn, Lôi Quảng Viêm sao."
"Không ngờ hắn lại ra tay."
"Thằng nhóc đó việc gì phải gây khó dễ với Thẩm Lâm Phong chứ. Ở nội môn này, đối đầu với Thẩm Lâm Phong thì làm gì có kết cục tốt đẹp nào."
"..."
Nhìn thanh niên vạm vỡ bước ra từ cửa vào tầng hai của Thái Hư Thần Tháp, mọi người đều không nhịn được mà lắc đầu thở dài.
Lôi Quảng Viêm.
Một trong những thiên tài mới nổi của nội môn Thái Hư Tông.
Hắn gia nhập nội môn chưa đầy một năm đã thành công lọt vào top 100, hiện tại đang xếp hạng chín mươi hai.
Lôi Quảng Viêm tu luyện cả thể chất lẫn võ đạo, thực lực đạt tới Khai Nguyên tầng bảy, hơn nữa còn lĩnh ngộ được nhị trọng quyền ý, có thể nói là vô cùng mạnh mẽ.
Thấy Lôi Quảng Viêm đồng ý ra tay thay Thẩm Lâm Phong, bọn họ gần như có thể tưởng tượng ra kết cục thảm hại của Khương Thần sắp tới!
"Hóa ra là Lôi huynh, làm phiền rồi."
Thẩm Lâm Phong nhìn Lôi Quảng Viêm đang bước tới, khóe miệng không khỏi hiện lên một nụ cười nhàn nhạt.
"Ha ha... Thẩm huynh cứ yên tâm!"
Lôi Quảng Viêm cười lớn một tiếng.
Hắn đi thẳng tới trước mặt Khương Thần, vẻ mặt phách lối nói: "Nhóc con, là tự ngươi quỳ xuống tạ lỗi với Thẩm huynh, hay là muốn ta đích thân ra tay?"
"Ngươi là cái thá gì, có tư cách gì mà đứng trước mặt ta nói câu đó?"
Khương Thần nhàn nhạt liếc nhìn hắn, khóe miệng cũng nhếch lên một nụ cười khinh bỉ.
"Đường đường là một người xếp hạng trong top 100 nội môn, vậy mà lại đi vẫy đuôi cầu cạnh trước mặt kẻ có thứ hạng thấp hơn mình mấy chục bậc, ngươi không thấy mất mặt sao!"
Mẹ kiếp!
Thằng nhóc này đối mặt với Lôi Quảng Viêm trong top 100 nội môn mà vẫn dám ngông cuồng như vậy!
Thấy Khương Thần tỏ thái độ không coi Lôi Quảng Viêm ra gì, tất cả mọi người trong đại sảnh lại một lần nữa bị chấn động đến ngây người.
"Nhóc con, mẹ kiếp ngươi nói cái gì hả?"
Lôi Quảng Viêm vừa nghe Khương Thần nói vậy, tức đến mức phổi gần như muốn nổ tung.
Ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo, cười lạnh với Khương Thần: "Thẩm huynh tuy thứ hạng không cao, nhưng lại là thiên tài luyện đan số một nội môn, ở nội môn này ai mà không nể mặt Thẩm huynh vài phần?"
"Nhìn bộ dạng của hắn, e là cũng phải hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi rồi. Ở độ tuổi này mà mới đạt tới Luyện đan sư ngũ phẩm, thiên phú luyện đan cũng chỉ là hạng xoàng mà thôi."
Khương Thần bĩu môi, tiếng cười khinh miệt đó lập tức vang vọng bên tai mọi người.
"Có lẽ trước kia hắn là thiên tài luyện đan số một nội môn, nhưng hiện tại có ta ở đây, cái danh hiệu thiên tài luyện đan số một này, khi nào mới tới lượt hắn?"
Ồ!
Ngay khi Khương Thần vừa dứt lời, trong đại sảnh lại một lần nữa dấy lên những tiếng ồ lên kinh ngạc.
"Mẹ... mẹ kiếp!"
"Thằng nhóc này ngay cả Thẩm Lâm Phong là đan sư ngũ phẩm cũng không để vào mắt."
"Nghe giọng điệu của tên này, chẳng lẽ thiên phú luyện đan của hắn còn trâu bò hơn cả Thẩm Lâm Phong sao?"
"..."
"Ha ha... đúng là khoác lác không biết sượng mồm. Ngươi nói thiên phú luyện đan của Thẩm huynh chỉ như vậy, chẳng lẽ thiên phú luyện đan của ngươi còn lợi hại hơn Thẩm huynh?"
Trong lúc mọi người đang bàn tán xôn xao.
Lôi Quảng Viêm như thể vừa nghe thấy trò đùa nực cười nhất trên đời, không nhịn được mà cười lớn.
Ở Thần Võ Đại Lục.
Việc thăng cấp của luyện đan sư khó hơn gấp bao nhiêu lần so với thăng cấp thực lực võ đạo.
Thẩm Lâm Phong chính là thiên tài luyện đan số một của Thái Hư Tông hiện tại.
Lôi Quảng Viêm thật sự không tin, thằng nhóc hỉ mũi chưa sạch trước mắt này lại có thể vượt qua Thẩm Lâm Phong về phẩm cấp luyện đan.
Khương Thần khẽ nhếch khóe miệng, tiếng cười khinh bỉ lại vang vọng khắp đại sảnh.
"Ha ha... lợi hại hơn hắn thì khó lắm sao?"
"Nói thật, luận về thiên phú luyện đan, hắn thậm chí còn không xứng xách giày cho ta!"