Sau khi nuốt trọn tinh huyết của Chuẩn Đế, sức mạnh của Đại Diễn Thôn Vân Thuật trong cơ thể Khương Thần cuối cùng cũng dần tan biến.
Trong chớp mắt, thân thể vốn đã đầy rẫy vết thương của Khương Thần lập tức trở nên suy yếu hơn bao giờ hết.
Cậu kéo lê tấm thân mệt mỏi rã rời bước ra khỏi huyết trì, rồi ngồi xếp bằng ngay bên cạnh đó.
Thế nhưng, đúng lúc Khương Thần chuẩn bị bắt đầu tu luyện để chữa thương, một giọng nói nhàn nhạt bỗng vang lên trong đại điện.
"Tiểu gia hỏa, ngươi rất khá."
"Đã mấy ngàn năm rồi, cuối cùng cũng có người đoạt được giọt tinh huyết Chuẩn Đế mà chủ nhân để lại nơi này."
Giọng nói nhàn nhạt vang vọng khắp đại điện khiến đồng tử Khương Thần co rút dữ dội: "Ai? Là ai đang nói chuyện?"
Khương Thần dù thế nào cũng không thể ngờ được, tầng thứ tư của Huyền Minh Bảo Tháp lại còn ẩn giấu người khác mà cậu hoàn toàn không hề hay biết.
Cố nén nỗi kinh hãi trong lòng, Khương Thần đảo mắt nhìn quanh đại điện nhưng vẫn không cảm nhận được sự tồn tại của người vừa lên tiếng.
Cảnh tượng này khiến lòng Khương Thần càng thêm cảnh giác.
Vừa rồi vì nuốt tinh huyết Chuẩn Đế mà cơ thể cậu đã bị trọng thương, cộng thêm di chứng sau khi thi triển Đại Diễn Thôn Vân Thuật, có thể nói là đang suy yếu đến cực điểm.
Giờ đây, một cường giả bí ẩn xuất hiện trong đại điện, tình thế đối với cậu quả thực cực kỳ bất lợi.
"Ha ha..."
"Tiểu gia hỏa, không cần khẩn trương như vậy, ta không có ác ý với ngươi."
"Nếu ta muốn ra tay với ngươi, ngươi nghĩ mình có thể sống sót trong Huyền Minh Bảo Tháp đến tận bây giờ sao?"
Theo một tiếng cười khẽ, không gian trong đại điện bỗng chốc dao động, một người đàn ông trung niên mặc áo bào đen quỷ dị ngưng tụ ra ngay trước mặt Khương Thần.
"Các hạ là..."
Khương Thần nhìn bóng đen vừa hiện ra từ hư không, ánh mắt không khỏi ngưng trọng.
Người đàn ông trung niên trông rất bình thường, nhưng toàn thân lại tỏa ra một luồng khí tức tang thương cổ xưa, mang đến một cảm giác áp bức cực lớn.
Ngay cả khi đối mặt với thần hồn phân thân của Thanh Liên Thần Hoàng Phong Thanh Nhai cách đây không lâu, Khương Thần cũng chưa từng có cảm giác này!
Người đàn ông trung niên cười hì hì nhìn Khương Thần, khóe miệng khẽ nhếch lên: "Nhóc con, ngươi đang đứng trong bản thể của ta, vậy mà còn hỏi ta là ai sao?"
Trong mắt Khương Thần lóe lên tia sáng, dường như nghĩ đến điều gì đó, cậu không khỏi kinh hãi thốt lên: "Ngươi... ngươi là khí linh của Huyền Minh Bảo Tháp?"
Người đàn ông trung niên chắp tay đứng đó, thản nhiên nói: "Không sai, ta tên Huyền Dạ, cũng chính là khí linh của Huyền Minh Bảo Tháp này!"
Thật sự là khí linh của Huyền Minh Bảo Tháp!
Khương Thần hít vào một hơi lạnh.
Ở Thần Võ đại lục, một số bảo vật binh khí cao cấp khi đạt đến trình độ nhất định đều có thể sinh ra khí linh.
Huyền Minh Bảo Tháp là bảo vật cấp Chuẩn Đế do Huyền Minh Thánh Chủ luyện chế, việc sinh ra khí linh cũng không có gì lạ.
Thế nhưng Khương Thần vẫn không ngờ rằng, khí linh của Huyền Minh Bảo Tháp đã có thể hóa thành hình người và xuất hiện tùy ý bên trong tháp.
Khí linh như vậy, chẳng phải là quá mạnh mẽ rồi sao?
"Hóa ra là tiền bối Huyền Dạ, không biết tiền bối hiện thân ở đây vì chuyện gì?"
Sau khi biết được thân phận của người đàn ông trung niên, Khương Thần nhanh chóng trấn tĩnh lại.
Kẻ trước mắt này đã là khí linh của Huyền Minh Bảo Tháp, chắc hẳn sẽ không làm hại cậu.
Dù sao thì Huyền Dạ là khí linh của Huyền Minh Bảo Tháp, có thể nói mọi thứ trong tháp gần như đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn.
Nếu Huyền Dạ thực sự muốn hại cậu, có lẽ chỉ cần búng tay một cái là cậu đã tan xương nát thịt, hà tất phải hiện thân vào lúc này?
Huyền Dạ nghe vậy cũng không vòng vo, trực tiếp nói: "Rất đơn giản, ta tìm ngươi chỉ muốn làm một giao dịch với ngươi."