từ những điều bình dị

HẠT GIỐNG TÂM HỒN 4

Lượt đọc: 8180 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời chúc bình dị Đôi khi... Đâu là hạnh phúc bạn đang có Cái giá của sự thông thái Cảm nhận và niềm tin Cái giá của sự trung thực Khi gió đổi hướng Trở thành một người như thế Cái hố trên đường Một ly sữa Ô cửa sổ bệnh viện Hộp kem Hãy đặt ly xuống Lỗi lầm và sự biết ơn Chẳng phải tất cả chúng ta đều thế sao? Ba mươi năm cho một giấc mơ! Mẹ đang nghe con nói đây! Chú mèo hạnh phúc Điểm sáng sau thất bại Đồng cảm Nỗi đau Cái giá của ước mơ Liều thuốc Hy Vọng Hãy là chính mình Con chim ưng của Thành Cát Tư Hãn Điểm tựa Sự nhầm lẫn ý nghĩa Hạnh phúc bình dị Nhờ vậy mà ta trưởng thành Đừng bao giờ tuyệt vọng Chuyện về một cành nho Suy nghĩ, niềm tin, ước mơ và bản lĩnh Câu chuyện về những quả táo sâu Nguồn sáng Điều kỳ diệu Những bông hồng cho Hoa Hồng 7 trắng, 4 đỏ, 2 xanh Xem xiếc cùng cha Cái bình nứt Vẫn ngủ được khi trời giông bão Trong cơn nóng giận Thêm một ngày con ở bên mọi người... Cứu mẹ trong đêm Chiếc phong bì nhân ái Cây nhân ái Hoa hồng tặng Mẹ ngày Giáng Sinh Tìm lại giấc mơ Có phải cháu sẽ chết ngay bây giờ Món quà Giá trị của thời gian Điều nên làm Báu vật tiềm ẩn Câu chuyện tình yêu Có thể Không bao giờ là quá muộn! Bác nông dân và ngài quý tộc Tiếng đàn cho mẹ Chiến thắng thứ hai Một chút can đảm vượt đường xa Trên cả nỗi đau
Tiến »
Nỗi đau

❊ ❊ ❊

Thế gian này còn có những nỗi đau, nhưng rồi ta vẫn có thể vượt qua được.

- Helen Keller

Bà là một góa phụ lớn tuổi, chông bà đã qua đời sau một tai nạn xe hơi. Kể từ đó, bà sống khép kín, không khóc than, không tâm sự với bất kỳ ai về cái chết của chồng. Hầu như ngày nào, bà cũng ngồi nhìn ra cửa sổ một cách vô định, không nấu ăn, không chăm sóc khu vườn và cả bản thân của mình nữa.

Con gái bà đã tìm mọi cách giúp mẹ vượt qua tình trạng bế tắc này nhưng thật vô vọng. Nhiều bác sĩ đã chẩn đoán và điều trị chứng trầm cảm của bà nhưng vẫn hoài công, và đến một ngày người con gái dẫn bà tới gặp một bác sĩ tâm lý.

Lúc đầu, bà và bác sĩ chỉ ngồi quan sát nhau mà không trò chuyện. Trông bà khá trẻ so với cái tuổi

bảy mươi, nhưng dường như trong bà không còn chút sức sống.

Người bác sĩ bắt đầu gợi chuyện, hỏi tại sao bà lại đến đây.

- Chồng tôi đã mất. - Im lặng một lúc, bà nói tiếp. - Các con tôi muốn tôi được khuây khỏa sau cái chết của cha chúng. Nhưng không ai có thể hiểu được cả.

- Tôi hiểu bà như mất đi một nửa cuộc sống của mình. Chỉ có chồng bà mới hiểu được nỗi mất mát ấy. Và cũng chỉ ông ấy mới biết được cuộc sống của hai người trước đây đã hạnh phúc đến nhường nào. - Bác sĩ nói.

Bà quay lại nhìn bác sĩ, đôi mắt màu nâu đen của bà không có một tia sáng nào cả.

- Nếu như lúc này ông ấy đang có mặt tại đây, bà sẽ nói gì?

Bà nhìn bác sĩ một lúc lâu rồi từ từ nhắm mắt lại. Bà bắt đầu nói - như thể đang nói với người chồng thân yêu của mình - về cuộc sống của bà từ khi không có ông. Bà kể cho ông nghe cảm giác của bà khi phải tự mình làm mọi việc mà trước đây hai người cùng làm. Bà cảm thấy thật sự khó khăn khi phải chấp nhận rằng ông thực sự không còn nữa. Bà thấy rằng còn nhiều điều bà chưa kịp làm và chia sẻ cùng ông... Và bà đã khóc, bà khóc rất nhiều như chưa bao giờ được khóc.

Đợi bà qua cơn xúc động, bác sĩ hỏi liệu có còn điều gì mà bà chưa nói với ông không. Bà bảo rằng bà rất giận ông vì ông đã để bà phải sống một mình khi về già, rằng ông đã không thực hiện lời hứa với bà.

- Ông ấy đã dạy cho tôi biết thế nào là tình yêu cuộc sống... - Bà tiếp tục kể. Vị bác sĩ vô cùng xúc động và ngạc nhiên khi nghe câu chuyện tình lãng mạn của hai người.

- Giả sử ông ấy đang ngồi đây, trước mặt bà, là tôi đây. Ông ấy sẽ hỏi bà điều gì về cuộc sống của bà trong suốt hai năm qua? - Bác sĩ hỏi.

- Anh ấy sẽ hỏi tôi "Tại sao em lại nhớ anh bằng một nỗi đau đớn vô bờ và hành hạ bản thân mình như vậy? Điều mong muốn lớn nhất trong cuộc đời của anh là mang đến cho em niềm vui mà". Khi nói xong điều đó, một tia sáng hiếm thấy lấp lánh trong ánh mắt bà. Bà dường như được trở về với chính mình hai năm trước đó.

Qua lần trò chuyện đó, bà dần hiểu rằng không phải cứ đau buồn đắm chìm trong ký ức và giam mình trong một cuộc sống khép kín mới là tưởng nhớ đến nhau. Khoảng một năm sau, bà gửi cho bác sĩ một tập gồm các bài viết trích từ tờ báo địa phương về tổ chức từ thiện mà bà đang tham gia - trong đó có những người như bà - cùng lời đề tặng: “Từ trong tuyệt vọng, tôi đã quyết định nhổ neo, căng buồm và lướt sóng ra khơi".

Đứng trước mỗi một nỗi đau, mất mát nào đó, chúng ta dường như phải lựa chọn cuộc sống một lần nữa. Chúng ta không bắt buộc phải quên đi mọi thứ, nhưng thời gian sẽ chữa lành tất cả, để ta nhớ về với niềm yêu thương chứ không phải bằng nỗi đau.

- First News Theo Internet


Nguồn: First News
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 2 năm 2019

« Lùi
Lời chúc bình dị Đôi khi... Đâu là hạnh phúc bạn đang có Cái giá của sự thông thái Cảm nhận và niềm tin Cái giá của sự trung thực Khi gió đổi hướng Trở thành một người như thế Cái hố trên đường Một ly sữa Ô cửa sổ bệnh viện Hộp kem Hãy đặt ly xuống Lỗi lầm và sự biết ơn Chẳng phải tất cả chúng ta đều thế sao? Ba mươi năm cho một giấc mơ! Mẹ đang nghe con nói đây! Chú mèo hạnh phúc Điểm sáng sau thất bại Đồng cảm Nỗi đau Cái giá của ước mơ Liều thuốc Hy Vọng Hãy là chính mình Con chim ưng của Thành Cát Tư Hãn Điểm tựa Sự nhầm lẫn ý nghĩa Hạnh phúc bình dị Nhờ vậy mà ta trưởng thành Đừng bao giờ tuyệt vọng Chuyện về một cành nho Suy nghĩ, niềm tin, ước mơ và bản lĩnh Câu chuyện về những quả táo sâu Nguồn sáng Điều kỳ diệu Những bông hồng cho Hoa Hồng 7 trắng, 4 đỏ, 2 xanh Xem xiếc cùng cha Cái bình nứt Vẫn ngủ được khi trời giông bão Trong cơn nóng giận Thêm một ngày con ở bên mọi người... Cứu mẹ trong đêm Chiếc phong bì nhân ái Cây nhân ái Hoa hồng tặng Mẹ ngày Giáng Sinh Tìm lại giấc mơ Có phải cháu sẽ chết ngay bây giờ Món quà Giá trị của thời gian Điều nên làm Báu vật tiềm ẩn Câu chuyện tình yêu Có thể Không bao giờ là quá muộn! Bác nông dân và ngài quý tộc Tiếng đàn cho mẹ Chiến thắng thứ hai Một chút can đảm vượt đường xa Trên cả nỗi đau
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của first news