Melvey có thể dễ dàng hạ gục Hòa Ngọc.
Cao thủ tất nhiên là có thể hạ gục cùi bắp trong nháy mắt.
Bình luận đã điên cuồng spam:
[Bình luận: "ĐM, Melvey vừa vừa phải phải thôi, phó bản trước Hòa Ngọc vừa mới mang theo anh ta chiến thắng."]
[Bình luận: "Xong đời, Hòa Ngọc thật sự gặp nguy hiểm."]
[Bình luận: "Thái cực! Nhanh, dùng thái cực đối phó anh ta!"]
[Bình luận: "Còn có còi của Seattle, lấy hết ra, dọa anh ta đi!"] ...
Hòa Ngọc nghe vậy, hiểu rõ gật đầu: "Anh chỉ trùng hợp gặp được tôi, thuận tiện giết chết, không phải thù hận cá nhân."
Melvey: "Mày muốn dùng cách hợp tác để thuyết phục tao sao?" Khóe miệng gã nở nụ cười lạnh nhạt: "Phó bản trước, đúng là mày có cố gắng, đám người Trấn Tinh, Eugene cũng có cố gắng, cuối cùng còn không phải đứng ở đây quyết định loại ra 50 người?"
Hòa Ngọc gật đầu: "Anh nói rất có lý."
[Bình luận: "ĐM, căn bản không phải như vậy, ít nhất sống lâu thêm một phó bản, hơn nữa phải phản kháng lại chứ."]
Melvey cười, nụ cười lạnh băng đặc trưng của hành tinh Cơ Giới: "Mày xem, chính mày cũng biết không thể vi phạm quy tắc, cho dù phản kháng nhất thời, cuối cùng cũng sẽ đi lên con đường cũ."
Gọng kính không viền của Hòa Ngọc nằm trên sống mũi, đôi mắt hơi rũ xuống, khiến người không thấy rõ cảm xúc trong đó: "Cho nên, anh cảm thấy 'Show sống còn đỉnh lưu' chỉ có một người có thể sống sót đi ra ngoài, mỗi người đều là đối thủ."
Melvey không trả lời, nhưng ánh mắt thể hiện rõ ý này.
"Anh rất kiêng dè tôi sao?" Hòa Ngọc đứng tại chỗ, nâng mắt nhìn về phía Melvey: "Anh sợ tôi trở thành đỉnh lưu cuối cùng, chiếm cứ cơ hội kia, cho nên hiện tại có cơ hội anh nhất định phải giết chết tôi?"
"Chẳng lẽ không phải sao?" Melvey trả lời một cách mỉa mai: “Mày dựa vào cái mác ”hợp tác", làm đám người Trấn Tinh, Vạn Nhân Trảm, Eugene giúp mày, tạo ra một đội nhóm rất mạnh, huấn luyện bọn họ thành tay sai của mày, chờ đến cuối cùng, hy sinh bọn họ, một mình mày sống sót đi ra ngoài."