Hàn Mặc Tân Thiêm Đại Mặc Hương

Lượt đọc: 2604 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »
Chương 123
cửu lịch phong trần (hạ) 1..

❊ ❊ ❊

Tây Định Vương chưa kịp khoác giáp phục đã nghe tin dữ từ Mi Châu truyền về, liền vội vã một đường đến chính doanh. Hùng hùng hổ hổ xông vào:

- Ngũ Hoàng đệ! Đệ dám làm ra chuyện này?

Hoàn Nhan Viên Hạo đang bày binh bố trận trên sa bàn, thấy vẻ mặt thập phần nặng nề kia thì không mặn không nhạt trả lời:

- Hoàng huynh tìm đệ là muốn nói về chuyện gì?

Tây Định Vương ánh mắt mười phần lo lắng, phất tay để toàn bộ vệ binh lui xuống:

- Đệ cho thuộc hạ giết Đại Hoàng tử?

Hoàn Nhan Viên Hạo không ngước mắt, môi mỏng nhếch lên:

- Hắn đã chết?

Tây Định Vương siết bàn tay lại, mặt có chút đỏ:

- Dù gì Đại Hoàng tử cũng là Nguyên soái, đệ giết hắn có khác gì cổ vũ tinh thần Mạt Quốc? Bỏ lớn lấy nhỏ?

Ban đầu, Hoàn Nhan Viên Hạo không có ý để Đại Hoàng tử chết, hắn ta không có đầu óc, tính cách tham lam ngu dốt, chỉ cần chặt bỏ một chân thì không bao giờ xoay người được nữa. Đại Hoàng tử trọng thương, cũng không tranh công đầu trong trận Mạt Quốc này được. Có điều nay người cũng đã chết, coi như do số mạng hắn ta không tốt.

Hoàn Nhan Viên Hạo đặt nốt lá cờ đỏ cuối cùng xuống sa bàn, mày kiếm như mực cau một đường dài:

- Không có hắn, chúng ta mới thắng được Mạt Quốc!

- Đệ điên rồi! Phụ hoàng đưa hắn đến sa trường chính là muốn hắn lập công giảm tội, nay hắn mất mạng trên đất phong của đệ, làm sao phụ hoàng có thể không truy cứu?

Hoàn Nhan Viên Hạo khinh bỉ nụ cười:

- Huynh đang lo sợ? Huynh còn quá ngây thơ, nếu phụ hoàng thật sự muốn Đại Hoàng tử lập công, làm sao chỉ có thể để hắn tự tập hợp một vạn tàn binh của Dịch tội thần kia? Đây chính là muốn hắn chết! Chết một cách danh chính ngôn thuận!

Tây Định Vương hơi sững người, ngồi xuống ghế, ánh mắt ngập tràn mâu thuẫn:

- Tại sao chứ?

Hoàn Nhan Viên Hạo tiến lại gần hắn, vạt kim giáp loang loáng dương quan, từng chữ một nhả ra:

- Bởi vì Đại Hoàng tử chết, thì Thịnh Vương mới có thể yên ổn lên ngôi!

Năm xưa Hiền Hiếu Thánh Đức Hoàng hậu Vương thị qua đời, Vĩnh Nguyên Đế đã có lời hứa để Đại Hoàng tử trở thành trữ quân kế vị. Nay Đại Hoàng tử phạm tội, họ Vương bị lộ rõ ý đồ tiếm quyền. Một khi làm đến Thái tử thì một chân đã đặt lên ngôi báu, há gì phải tham nhũng mà chịu phạt, Đại Hoàng tử có kết cục này là vì nghe theo ngoại thích, kết bè kéo đảng, tạo cả tài lực lẫn quyền lực cho họ Vương. Người ta nói Đế Vương không có tình phụ tử, Vĩnh Nguyên Đế nào dễ dàng để một đứa con bất tài làm sụp đổ cơ nghiệp trăm năm Đại Quốc. Thiên hạ này của họ Hoàn Nhan chứ không phải họ Vương.

Tây Định Vương trầm mặc:

- Phụ hoàng không để tâm đến tính mạng chúng ta?

Hoàn Nhan Viên Hạo hừ nhẹ:

- Nếu thành Đa Mân này cũng mất, chúng ta chính là tướng lĩnh bại trận. Khi đó Thịnh Vương sẽ cùng vài mươi vạn binh đánh đuổi Mạt Quốc! Phụ hoàng không muốn chúng ta chết, chỉ là không muốn chúng ta chiếm được tiên cơ!

Tây Định Vương thừ người không nói gì, đột ngột Hoàn Nhan Viên Hạo rút trường kiếm đặt lên cổ hắn:

- Người của bản Vương còn chưa báo tin về, huynh đã biết Đại Hoàng tử mát mạng. Nói! Có phải huynh cho người theo dõi bản Vương?

Tây Định Vương hơi hoảng hốt nhưng nhanh chóng trấn tĩnh, gật đầu:

- Huynh vốn theo dõi Đại Hoàng tử vì nghi ngờ hắn có âm mưu chiếm công, chỉ là không ngờ lại...

Hoàn Nhan Viên Hạo nhìn sâu vào mắt nam tử đối diện, rất lâu, môi khẽ nhếch lên nụ cười kiêu bạc:

- Ta tin huynh! Trước hết, đừng vội báo cho phụ hoàng!

Trường kiếm trên cổ Tây Định Vương thả lỏng dần rồi rời đi. Lúc này, bên ngoài một binh sĩ tiến vào:

- Phó soái, Tướng quân, địch đang dàn trận trước sông Mân Hà, chuẩn bị tấn công chúng ta!

Hoàn Nhan Viên Hạo nhìn Tây Định Vương, đôi mắt ngập tràn khó hiểu. Cả hai vội vã lên thành.

Thần Đô.

Thành Vương phủ.

Hiên Liên Tử Tâm lặng người trong viện, nàng chằm chằm nhìn đơn thuốc trên tay, đây là thuốc trục thai, mà cái thai cần loại bỏ không ai khác ngoài Phùng Gia Hảo. Hiên Liên Tử Tâm từ khi sinh ra đến hiện tại chưa từng làm một chuyện xấu, bây giờ Hiên Hậu lại ép nàng đi giết một đứa trẻ chưa thành hình, thật có chút sợ hãi.

Hiên Liên Tử Tâm nhớ lại buổi chiều hôm trước trong cung, tỉ tỉ nàng đã một mực khẳng định Phùng Gia Hảo sẽ đem cái thai này chiếm lấy quyền hành của nàng. Không những đẩy nàng tới chỗ chết mà còn tìm cách vu oan giá họa cho nàng mà khiến Hiên gia thân bại danh liệt. Hiên Liên Tử Tâm càng nghe càng hợp lý, liền đem mấy đơn thuốc này về, nhưng hiện tại lại không dám ra tay.

Thiếp thân nô tì nàng ta đi vào, dâng lên một bát cháo tổ yến, Hiên Liên Tử Tâm lấy gói thuốc bột ra, nhưng chần chừ không quyết.

- Ngươi nghĩ bản phi có nên làm theo lời tỉ tỉ?

Nha hoàn bên cạnh nàng nhìn xung quanh một vòng mới lên tiếng:

- Hoàng hậu nương nương chủ vị hậu cung, chắc chắn sẽ tính toán không sai lầm. Cầm Tử cô cô bị mất tích không lý do, chúng ta nào có thể dám khẳng định là không liên quan đến Phùng Trắc phi?

Hiên Liên Tử Tâm thừ người, Cầm Tử quản chuyện thay cả quản gia Vương phủ, nay đột ngột không có tung tích, mà Phùng Gia Hảo bụng ngày càng lớn. Hiên Liên Tử Tâm hối hận:

- Bản phi thật không nên đưa nàng ta vào cung gặp Quý phi nương nương!

Nha hoàn lại an ủi:

- Vương phi không đi, thì Phùng Trắc phi sẽ cũng tự mình đệ bài tử!

Hiên Liên Tử Tâm mím môi trút hết gói thuốc bột vào chén tổ yến, nha hoàn bên cạnh vội vã khuấy đều.

- Vương phi sáng suốt!

Hiên Liên Tử Tâm đứng dậy, đi đi lại lại:

- Quý phi biết được ta làm ra chuyện này, sợ đến cái Vương phi này ta cũng không giữ nổi!

Nha hoàn kia sợ nàng đổi ý, tiếp tục khuyên nhủ:

- Quý phi cũng chỉ là quý phi, chính cung vẫn là Hoàng hậu nương nương, là tỉ tỉ ruột thịt của người, người sợ cái gì chứ?

Hiên Liên Tử Tâm hít một hơi sâu, quyết tâm hạ lệnh:

- Đem đến viện Phùng Trắc phi, nói là bản phi thưởng cho tiểu thiếu gia trong bụng!

Phùng Gia Hảo xoa xoa phần bụng mới chỉ hơi nhô lên, nàng ta đang nghén, nôn ọe không ngừng. Nhưng vừa thấy bóng nha hoàn của Thành Vương phi liền thay đổi biểu tình, tô lại son ra vẻ rất thoải mái.

Nha hoàn kia một mạch tiến vào:

- Nô tì là Hàng Tô, hầu hạ bên cạnh Vương phi. Hôm nay nhà bếp đặc biệt làm cháo tổ yến vô cùng ngon miệng. Vương phi liền ban thưởng đến mỗi viện một phần!

Phùng Gia Hảo cười cười nhìn Hạnh Lộ, nhận lấy bát cháo. Hàng ngày không lui tới đột ngột thân thiết chính là có mưu đồ. Phùng Gia Hảo dò hỏi:

- Thường ngày Vương phi thanh đạm, nào thích ăn tổ yến?

Hàng Tô không do dự, tự nhiên đáp:

- Mấy hôm nay Vương phi đắng miệng, ăn gì cũng không vào, mới phân phó nhà bếp chuẩn bị một chút đồ bổ!

Phùng Gia Hảo hơi nhếch môi, khiêu khích:

- Vương phi đã mời đại phu chưa, biết đâu là có hài tử, ta khi vừa hoài thai cũng chán ăn chán uống!

Hàng Tô tuy tức giận, nhưng không dám có biểu hiện gì, Phùng Gia Hảo nhấc bát tổ yến lên, ngửi qua một hơi, đột ngột gằn giọng:

- Giữ Hàng Tô lại!

Trong viện nha đầu bà tử liền cắp chặt Hàng Tô, nàng ta đến vùng vẫy cũng không thể. Phùng Gia Hảo bóp miệng Hàng Tô, trút hết bát tổ yến xuống, mắt ánh lên:

- Ngươi nghĩ ta ngu ngốc lắm sao? Ban gì uống đó?

Hàng Tô sặc sụa cháo, mắt trợn ngược lên, một lúc sau nàng ta nằm vật ra sàn, môi cùng móng tay đều tím thẫm, sùi bọt mép mà chết. Phùng Gia Hảo nghiến răng, lạnh lùng:

- Hiên thị ỷ mình có một cái Hoàng hậu chống lưng liền không coi ta ra gì! Để ta xem thử vì đứa nhỏ này, ta liền có bao phân lượng trong lòng Tuyên Quý phi!

Hiên Liên Tử Tâm nhấp nhổm trên ghế, nhìn Phùng Gia Hảo ngoài sân yểu điệu đi vào, theo sau là một đoàn nha hoàn hạ nhân. Phùng Gia Hảo một cái hành lễ cũng không có, vừa tiến vào đã ngồi xuống, lại khóc lóc ra vẻ đã chịu rất nhiều ủy khuất:

- Hàng Tô đem tổ yến đến viện muội, nói là Vương phi ban, muội dạo này nghén ngẩm, nhìn đồ ăn liền muốn nôn, nghĩ tình ả là thiếp thân tì nữ cạnh Vương phi, mới thưởng lại bát tổ yến ấy, ai ngờ Hàng Tô ăn xong bỗng nhiên lăn đùng ra chết!

Hiên Liên Tử Tâm sắc mặt trắng như tờ giấy, môi mím lại, tay run rẩy nhìn mấy bà tử theo sau Phùng Gia Hảo ném xác Hàng Tô xuống trước sảnh. Hiên Liên Tử Tâm bật dậy, lắp bắp:

- Không thể!

Phùng Gia Hảo mắt híp lại, nhìn điệu bộ Hiên Liên Tử Tâm cũng liền đoán ra được chín phần câu chuyện. Phùng Gia Hảo giả như sợ hãi:

- Vương phi, Vương phi không sao chứ!

Hiên Liên Tử Tâm nghe đầu choáng váng, hồi lâu mới nhàn nhạt:

- Muội phải chịu kinh sợ rồi, muội nghỉ ngơi đi, bản phi có việc phải làm!

Phùng Gia Hảo nửa miệng cười quay về viện. Hiên Liên Tử Tâm vội vàng thay y phục, phân phó người dưới:

- Vào cung, nhanh lên!

Khôn Ninh cung.

- Sao? Thất bại?

Hiên Hậu nhìn muội muội mình trì độn ngồi một góc, chán nản không nói nên lời, liền trách cứ:

- Muội sao có thể để một nô tì đi làm việc này? Đúng ra phải đích thân ép Phùng Gia Hảo uống! Giờ thì hay rồi, ả ta chắc chắn đã có đề phòng!

Hiên Liên Tử Tâm rất lâu sau mới mở miệng:

- Nương nương lừa muội, rõ ràng đó là độc chết người, không phải thuốc trục thai!

Hiên Hậu không trả lời được. Đây là ý của Thịnh Vương, Phùng Gia Hảo có chết, Phùng gia mới không còn ủng hộ Thành Vương nữa. Hiên Hậu nói tránh đi:

- Diệt cỏ phải diệt tận gốc, bản cung làm vậy là muốn tốt cho muội!

Hiên Liên Tử Tâm không cãi lời, nét mặt có chút giận dỗi. Hiên Hậu suy nghĩ một hồi, lại tính toán:

- Nếu lần này không được, bản cung liền để Lộ Hải đến giúp muội!

Hiên Liên Tử Tâm kinh ngạc:

- Lộ Hải là hồi môn nha hoàn của tỉ, trong cung hung hiểm, không thể thiếu người bên cạnh!

Hiên Hậu cười cười:

- Bản cung đã là Hoàng hậu, không dễ bị đánh đổ như vậy, cho dù bản cung chưa có hài tử thân sinh, thì cũng có tám vị Hoàng tử gọi là mẫu hậu! Huống hồ còn có Lộ Hà cùng Lộc Tụ Tổng quản bên cạnh, muội đừng lo lắng!

Hiên Liên Tử Tâm tuy không muốn tiếp tục kế hoạch hạ sát Phùng Gia Hảo, nhưng cũng không nỡ khiến tỉ tỉ thất vọng, đành nhận người rồi quay về.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »