"Đã bảo mà, trong nhà làm sao có thể có gián được!"
"Ừ, con gái ta nói đúng!" Vương Đông Sơn cười, đưa tay nhéo nhẹ má Vương Tình Tình.
"Tình Tình, bên phía cha còn có việc phải xử lý, cha về trước đây! Nếu con có cần gì thì cứ gọi điện thoại cho cha!" Vương Đông Sơn không dám ở lại lâu, ông lo lắng kẻ sát thủ kia sẽ nhắm vào con gái mình.
"Sao đi nhanh thế ạ!" Vương Tình Tình nghe vậy, khuôn mặt lập tức xụ xuống. Cha cô khó khăn lắm mới đến một chuyến, lại vội vã rời đi, dĩ nhiên cô không hề muốn.
"Cha còn có việc quan trọng cần giải quyết, có thể tranh thủ thời gian đến thăm con đã là không dễ dàng gì rồi!" Vương Đông Sơn nhìn biểu cảm của con gái, cười nói.
"Dạ thôi được rồi!" Vương Tình Tình tuy rất không tình nguyện, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.
"Tình Tình ngoan nhất. Sau này không được tùy tiện dẫn người lạ về nhà nữa đấy!" Sau khi Vương Tình Tình tiễn Vương Đông Sơn ra khỏi biệt thự, lúc sắp đi, Vương Đông Sơn dặn dò.
"Con biết rồi ạ!" Vương Tình Tình hiểu rõ cha mình cố ý tranh thủ thời gian đến đây là vì lo lắng cho cô.
"Cha tạm biệt, chú Hữu tạm biệt!" Vương Tình Tình chào hai người xong liền xoay người đi vào biệt thự.
"Võng Lượng, sắp xếp vài người ở quanh đây, ta không muốn Tình Tình xảy ra chuyện gì!" Trên đường trở về, Vương Đông Sơn vẫn còn chút lo lắng cho con gái, liền bảo Võng Lượng bố trí người bảo vệ bí mật cho cô.
"Rõ!" Võng Lượng đang lái xe đáp lời. Sĩ Mị và Võng Lượng đã theo bên cạnh Vương Đông Sơn được một thời gian, họ có thể nói là nhìn Vương Tình Tình lớn lên nên rất yêu quý cô.
Vương Tình Tình tiễn cha xong liền lập tức chạy lên lầu. Rõ ràng vừa nãy cô thấy Vu Thiên lên lầu, sao đột nhiên lại biến mất được chứ!
Vương Tình Tình đẩy cửa phòng Vu Thiên ra, thấy anh đang đứng bên cửa sổ.
"Anh ở đây thật! Thế sao vừa nãy chú Hữu lại nói trên lầu không có ai?" Vương Tình Tình thấy Vu Thiên thì kinh ngạc hỏi.
"Tôi biết tàng hình!" Vu Thiên xoay người lại, mỉm cười nói.
"Anh đừng có trêu tôi nữa, vừa nãy làm tôi sợ chết khiếp!" Vương Tình Tình nhìn thấy Vu Thiên mới thở phào nhẹ nhõm.
"Tôi hơi đói rồi!" Vương Tình Tình xoa xoa cái bụng nhỏ nói.
"Chúng ta ra ngoài ăn đi!" Vương Tình Tình chợt nghĩ đến điều gì, đôi mắt sáng rực. Vu Thiên nhìn dáng vẻ ấy không khỏi cảm thấy tò mò.
"Được, em quyết định đi!" Vu Thiên cảm thấy hơi áy náy với Vương Tình Tình, nên bất cứ yêu cầu nào của cô anh đều cố gắng đáp ứng.
Thấy Vu Thiên không phản đối, Vương Tình Tình chạy vào phòng thay đồ.
Nửa tiếng sau, Vương Tình Tình mặc một chiếc váy liền thân bước ra khỏi phòng ngủ. Vốn dĩ cô đã xinh xắn đáng yêu, nay phối thêm chiếc váy này lại càng tôn lên khí chất của cô.
Vu Thiên ngắm nhìn Vương Tình Tình, hồi lâu mới hoàn hồn. Vương Tình Tình thấy dáng vẻ của anh, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng. Chẳng hiểu sao, cô lại rất thích ánh mắt lúc này của Vu Thiên.
Vương Tình Tình vẫn lái chiếc Lamborghini màu đỏ của mình, còn Vu Thiên ngồi ở ghế phụ.
Chiếc xe thể thao chạy nửa tiếng đồng hồ rồi dừng lại ở một bãi đỗ xe lớn.
"Chính là ở đây!" Vương Tình Tình chỉ vào nhà hàng chủ đề trước mặt. Vu Thiên xuống xe, nhìn thấy cái tên của nhà hàng thì sững người một chút.
"Tôi đã muốn đến nhà hàng này ăn từ lâu rồi, nhưng chưa có ai đi cùng cả!" Vương Tình Tình nói đến đây, khuôn mặt xinh đẹp lại ửng hồng.
"Đi thôi!" Đã đến nơi rồi, Vu Thiên cũng không tiện từ chối.
Thấy Vu Thiên không tức giận, trên mặt Vương Tình Tình nở một nụ cười rạng rỡ. Cô bước đi bên cạnh anh, hai người cùng nhau tiến vào nhà hàng.
"Chào mừng quý khách, mời vào trong!" Sau khi hai người đẩy cửa bước vào, một nhân viên phục vụ nhiệt tình lên tiếng.
Nhà hàng này rất đông khách, tất cả đều là các cặp đôi nam nữ đang dùng bữa. Nhân viên đưa Vu Thiên và Vương Tình Tình đến cạnh một chỗ ngồi rồi đưa ra một tờ thực đơn.
Chỗ ngồi ở đây rất mới lạ, tựa lưng ghế đều hình trái tim. Trên bàn ăn còn bày hoa hồng và vài vật trang trí nhỏ xinh.
"Đây là thực đơn "Tuyên ngôn tình yêu" của chúng tôi, mời hai vị chọn món!" Nhân viên đưa thực đơn cho Vương Tình Tình trước. Nghe thấy vậy, mặt cô lại bắt đầu đỏ lên.
"Cái đó... Vu Thiên, anh muốn ăn gì?" Vương Tình Tình nắm chặt thực đơn, do dự một chút rồi đưa cho Vu Thiên.
"Em chọn đi, tôi ăn gì cũng được!" Vu Thiên nhìn dáng vẻ thẹn thùng của cô, trên mặt nở một nụ cười.
"Vậy... vậy được rồi!" Vương Tình Tình nghe vậy liền thu thực đơn lại, chọn vài món trên đó. Nhân viên mỉm cười bảo hai người đợi một lát rồi cầm thực đơn rời đi.
"Trước đây tôi toàn thấy bạn học đăng ảnh ở đây, nên rất muốn đến ăn thử!"
"Thế thì cứ tìm đại một người bạn đi cùng là được mà!" Vu Thiên nghe vậy không nhịn được hỏi.
"Ở đây có quy định, bắt buộc phải là một nam một nữ!"
"Bạn khác giới của tôi rất ít, cứ có nam sinh nào lại gần là đều bị thuộc hạ của cha tôi cảnh cáo. Cho nên...!" Vương Tình Tình nói đến đây không khỏi cúi đầu xuống.
"Vậy... lần đó không phải là nụ hôn đầu của em chứ?" Vu Thiên không nhịn được hỏi. Vương Tình Tình không đáp, chỉ khẽ gật đầu.
Vu Thiên nghe vậy không biết nói gì tiếp theo. Đúng lúc hai người đang rơi vào bầu không khí gượng gạo, nhân viên phục vụ mang món ăn đã chọn lên.
Vu Thiên nhìn những chiếc đĩa kỳ lạ trước mặt, chẳng biết phải bắt đầu từ đâu! Lúc này Vương Tình Tình ngẩng đầu lên, lấy điện thoại ra chụp ảnh những thứ trên bàn. Vu Thiên nhìn hành động của cô, bàn tay định lấy bộ đồ ăn khựng lại.
"Được rồi, ăn thôi!" Vương Tình Tình thỏa mãn cất điện thoại đi.
Ngay khi hai người chuẩn bị dùng bữa, ở bàn bên cạnh chợt truyền đến tiếng đĩa rơi xuống đất.
"Đừng có mà kén cá chọn canh, không thích ăn thì cút!" Một giọng nữ vang lên trong nhà hàng, thu hút ánh nhìn của những người xung quanh.
Người đàn ông ngồi đối diện mặt đỏ bừng rồi lại tái mét, trông như đã nhẫn nhịn đến cực hạn.
"Cô có thể có chút giáo dục được không!" Người đàn ông này trông rất điển trai, chừng hơn hai mươi tuổi, anh ta hạ thấp giọng nói.
"Tôi không có giáo dục? Bà đây bỏ ra bao nhiêu tiền nuôi cậu, mà cậu dám nói chuyện giáo dục với tôi!" Người phụ nữ lên tiếng lúc này trông chừng ba mươi tuổi, vẻ mặt vô cùng hung hăng.
Lời vừa dứt, ánh mắt mọi người xung quanh nhìn người đàn ông đều lộ vẻ khác lạ. Anh ta dường như cảm nhận được ánh mắt của mọi người, sắc mặt càng trở nên khó coi hơn!
"Hồ Nhã, cô đừng có quá đáng!" Người đàn ông cố nén giận, nói với người phụ nữ đối diện.