Liễu Kinh Phong ngẩn người, hoài nghi mình hoa mắt. Dù tiên được có linh tính, thì chuyện hai cái chân dài thò ra là thế nào?
"Lẽ nào ta kém đến mức một gốc tiên dược cũng không đánh lại?"
Liễu Kinh Phong lẩm bẩm.
Gốc tiên dược "chân dài" này chắc chắn không đơn giản, không dễ gì thu phục.
Tuy nhiên, trong khu dược điền rộng vài mẫu này, chỉ có một gốc tiên sâm thành tinh, nhưng hắn cũng thu hoạch được không ít, khoảng vài chục gốc tiên dược.
Phần lớn trong số đó là những loại tiên dược mà ở giai đoạn hiện tại hắn không dám ăn. Ăn vào một gốc có lẽ không luyện hóa nổi được lực mãnh liệt, sẽ bị "bể bụng” mất.
"Không thể tham lam. Cũng không biết đám tiên dược thành tinh trong vườn này có tấn công mình không. Tốt nhất là tìm một chỗ, đột phá lên Thần Vương cảnh rồi tính!"
"Với quy mô của vườn tiên dược này, e là Thần Vương cảnh cũng khó tự vệ. Đáng tiếc không liên lạc được với tiền bối Tiêu a... Nếu có thực lực của ông ấy, chắc chắn sẽ thu hoạch được một phen trong vườn tiên dược!"
Liễu Kinh Phong lắc đầu thở dài.
Từ lần cuối Tiêu Biệt Ly dẫn họ xé toạc hư không mà đi, đã trăm năm không gặp lại.
Với tốc độ tu hành của Tiêu Biệt Ly, có lẽ giờ đã vượt xa Thiên Tôn cảnh.
Nếu có Tiêu Biệt Ly ở đây,
chiếm một phần vườn tiên dược không phải là việc khó.
Nghĩ đến đây,
Liễu Kinh Phong đi thẳng đến nơi mà hắn cho là an toàn nhất.
Trước đột phá Thần Vương cảnh, rồi tìm cơ hội xem có thể hái thêm được mớ tiên dược nào không.
...
Thiên Viêm hải.
Mấy chiếc cự chu cuối cùng cũng dừng lại ở sâu trong Thiên Viêm hải.
Lúc này,
quanh vực chứa là liệt xác của vài chục con quái vật bản địa của Thiên Viêm hải. Nơi này là lối vào vườn tiên dược, vốn có một tộc quần quái vật hệ Hỏa trú ngụ, nhưng đã bị cường giả Cửu Linh sơn tiêu diệt.
Một vị Thiên Tôn Cửu Linh sơn mặc áo giáp nhìn lướt qua đám sinh linh trên mấy chiếc cự chu, thản nhiên nói: "Vườn tiên dược chỉ mở ra ba năm. Trong vòng ba năm, cơ duyên mà các ngươi có được đều thuộc về các ngươi."
"Không cấm tranh đấu!"
"Người ngoài sẽ không nhìn thấy chuyện gì xảy ra bên trong!"
Nghe thấy mấy chữ "không cấm tranh đấu", một số cao thủ Phần Thiên Tiên Vực không biết nội tình đều sững sờ.
Nhưng một số kẻ "liếm máu trên đầu lưỡi dao” thì lộ ra nụ cười nham hiểm. So với đám thiên kiêu được các thế lực lớn dày công bồi dưỡng, bọn chúng thường xuyên lang bạt ở các di tích, giết người cướp của là chuyện cơm bữa.
Loại hoàn cảnh này càng thích hợp với bọn chúng!
Vừa dứt lời, Thiên Tôn Cửu Linh sơn lấy ra một cái chén nhỏ màu đen.
Khoảnh khắc chiếc chén nhỏ xuất hiện, sắc mặt của mấy vị Thiên Tôn khác trên cự chu đều thay đổi.
Quả không hổ là Cửu Linh sơn,
chìa khóa của một vườn tiên dược lại là một kiện đạo khí.
Theo Thiên Tôn Cửu Linh sơn thúc giục đạo khí chiếc chén nhỏ,
ầm ầm!
Hư không sâu trong Thiên Viêm hải rung chuyển, một cánh cổng có thể chứa khoảng mười người cùng lúc đi qua từ từ hiện ra ở sâu trong Thiên Viêm hải.
Xuyên qua cánh cổng, đám sinh linh trên cự chu có thể thấy tình hình bên trong.
“Kia là Từ Linh Tham. Vậy mà đã hóa hình, tuy chưa hoàn toàn, nhưng rất có lợi cho sinh linh Thánh Vương cảnh!”
"Kia là Tinh Thần Thảo?"
"Thậm chí có cả Thiên Nguyên Quả? Thứ này còn có ích cho cả Thiên Tôn!"
"... "
Đám sinh linh trên cự chu nhìn những tiên dược xuất hiện trong vườn, ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc.
Chỉ có thể nói quả không hổ là Cửu Linh sơn.
Dù Cửu Linh sơn mở vườn tiên dược lần này có mục đích khác, nhưng chỉ cần sống sót, chắc chắn sẽ có đại cơ duyên. Thậm chí, có người có lẽ sẽ phá vỡ được gông xiềng, đạt được sự thăng hoa về căn bản!
Ngay cả đám Thiên Tôn đến từ các thế lực nhất lưu của Tiên Vực khác cũng có chút động lòng.
Trong đó có một số tiên dược rất có ích cho bọn họ!
Tiếc rằng Cửu Linh sơn đã dặn dò, sinh linh từ Thiên Tôn cảnh trở lên không được vào.
“Không đúng, kia là yêu viên có huyết mạch Hỗn Thiên Viên, đã gần đến Thiên Tôn rồi?"
"Còn có một con Kim Điêu Thánh Vương cảnh đỉnh phong?"
"Cái này... Sinh linh bình thường vào đó chẳng phải chịu chết?"
Hai con dị thú lọt vào mắt mọi người, khiến sắc mặt họ thay đổi.
Đặc biệt là con yêu viên xuất hiện đầu tiên, chỉ thiếu chút nữa là bước vào Thiên Tôn cảnh.
Thiên Lôn Cứu Linh sơn thản nhiên nói:
"Những dị thú này chưa được thuần phục, có tính nguy hiểm nhất định!"
"Trước khi vườn tiên dược mở ra, chúng bị trận pháp vây trong một phạm vi nhất định. Nhưng lần này... tất cả trận pháp trong vườn tiên dược sẽ biến mất. Vì vậy, có thể gặp chúng ở bất cứ đâu."
"Trước kia, bên trong còn có một con Hỏa Giao mạnh hơn con yêu viên này một chút. Ba mươi vạn năm trôi qua, có lẽ nó đã bước vào Thiên Tôn cảnh!"
"Tốt rồi!"
"Vườn tiên dược đã mở, chư vị hãy tiến vào tìm kiếm cơ duyên của mình đi!”
"Sau khi vào, cửa vào vườn tiên dược sẽ đóng lại, ba năm sau mới mở ra lần nữa!"
Khi thấy trong vườn tiên dược có dị thú gần đạt đến Thiên Tôn cảnh, rất nhiều cao thủ Phần Thiên Tiên Vực đều do dự. Vườn tiên dược này nguy hiểm hơn họ tưởng. Họ vốn chỉ nghĩ phải đề phòng những sinh linh cùng vào, nhưng thực lực của đám dị thú này quá mạnh, họ khó sống sót.
Sưu sưu sưu!
Một nhóm cao thủ biết rõ chân tướng bắn thẳng vào vườn tiên dược.
Có cường giả Cửu Linh sơn đi theo, không hiểu ra thì căn bản không có cơ hội!
Chi bằng vào trước, xem có thể có được cơ duyên nào không, để thực lực mạnh hơn một chút!
Thấy chỉ có hơn trăm sinh linh tiến vào, Thiên Tôn Cửu Linh sơn nhíu mày.
Một tán tu Thánh Vương cảnh chắp tay với Thiên Tôn Cửu Linh sơn, nói:
"Tiền bối, ta xin phép không vào..."
Âm.
Chưa dứt lời, thân thể hắn đã nổ tung.
Thiên Tôn Cửu Linh sơn lạnh lùng nói:
"Không phải đang thương lượng với các ngươi. Không vào thì chết!"
Đám Thiên Tôn đến từ các thế lực nhất lưu của Phần Thiên Tiên Vực đều biến sắc.
Cửu Linh sơn thật sự quá bá đạo, đến giả vờ cũng không thèm!
Bất quá, Cửu Linh sơn có lịch sử truyền thừa quá lâu, cường giả vô số, trong toàn bộ Phần Thiên Tiên Vực không có thế lực nào sánh bằng.
Dù đặt trong toàn bộ Tiên Vực, cũng không có thế lực nào vì chuyện này mà gây thù với Cửu Linh sơn.
Sưu sưu sưu!
Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt.
Một đạo thân ảnh phóng vào vườn tiên dược.
...
Đông Vực,
Lưu Ly hải.
"Mở, mở ra rồi!"
“Kia là tiên thụ gì vậy, vậy mà lại đang phát nước đại trong vườn tiên dược?”
"Môi trường bên kia tốt quá, tiên dược đều thành tinh!"
"... "
Khi cánh cổng hoàn toàn thành hình, mấy vị Thánh Nhân cảnh thánh chủ còn sót lại ở tứ vực chắp tay với Ngưu Nhị, nói:
"Tiền bối, chúng ta có thể vào tìm cơ duyên không?"
Dù kiêng kỵ vị Cấm Khu chỉ chủ Thái Sơ cấm địa, nhưng sự cám dỗ của vườn tiên dược này quá lớn.
Nếu họ có thể vào, có lẽ sẽ bước vào cảnh giới trên Thánh Nhân cảnh.
Ngưu Nhị nhìn mấy vị thánh chủ, thản nhiên nói:
"Ta khuyên các ngươi đừng vào."
"Bên trong không đơn giản như vậy đâu!"
Những người này không nhìn rõ, nhưng hắn vừa thấy một con dị xà Thánh Vương cảnh đang đuổi theo một gốc tiên dược.
Nếu những người này gặp phải đám dị thú kia, e là khó sống sót.
Mấy vị thánh chủ lộ vẻ không cam tâm.
Ngưu Nhị tiếp tục nói:
"Ta không cản các ngươi, vào hay không tùy các ngươi!"
Hắn chỉ là thấy những người này và lão gia đều là Nhân tộc, nên tốt bụng nhắc nhở một câu. Đi hay không là tùy họ.
Mấy vị thánh chủ lộ vẻ vui mừng, chắp tay với Ngưu Nhị, rồi có ba vị phóng vào vườn tiên dược.
Nhưng vẫn còn hai vị kìm được sự cám dỗ.
Họ cũng cảm thấy trong vườn tiên dược này chắc chắn có nguy hiểm, không cần thiết phải mạo hiểm.