"Tiền bối?"
Tiêu Biệt Ly hứng thú đánh giá con trâu này. Huyết mạch của nó là thứ bất phàm nhất mà hắn từng thấy trong đám dị thú, hơn nữa tu vi đã đạt đến Thánh Nhân cảnh đỉnh phong. Vừa rồi, luồng Âm Dương nhị khí kia rất đặc biệt, e rằng Thánh Vương cảnh tầm thường cũng khó lòng bắt được con trâu này.
Nhưng con trâu này rất thức thời!
Không mang cái thói xấu như Thiên Hoang thánh chủ!
"Ngươi vừa nói, nơi này là Ngộ Đạo bí cảnh?"
“Giới thiệu cho ta một chút về Ngộ Đạo bí cảnh đi!”
Nghe Tiêu Biệt Ly hỏi, vẻ mặt ngơ ngác thoáng hiện trên mặt lão Ngưu, nó vội vàng nói:
"Xem ra tiền bối cũng có được chìa khóa Ngộ Đạo bí cảnh, vô tình tiến vào đây. Nhưng mà... Mỗi lần Ngộ Đạo bí cảnh mở ra, chìa khóa đều bị tranh đoạt, rất ít chìa khóa lọt vào tay người không biết gì về bí cảnh."
"Có điều, năm xưa, một cố nhân của ngưu cha ta cũng giống tiền bối vậy."
"Hơn nữa vị tiền bối kia cũng là người Nhân tộc."
“Nói chung là.”
Tiêu Biệt Ly liếc nhìn lão Ngưu đang thao thao bất tuyệt, thản nhiên nói:
"Nói tiếng trâu đi!"
Lão Ngưu vội im bặt, nói:
"Ngộ Đạo bí cảnh lơ lửng ngoài thế giới. Mỗi lần mở ra, đều có mấy cường giả Tiên giới tiến vào."
“Tương truyền Ngộ Đạo bí cảnh là đạo tràng của một vị tuyệt thế cường giả, có đạo tàng do vị đó để lại. Nhưng mấy ngàn vạn năm qua, không ai biết đạo tàng kia có còn hay không, hay đã bị tìm thấy!”
"Tuy nhiên, Ngộ Đạo bí cảnh có thiên địa nguyên khí nồng đậm. Ngoài đạo tàng trong truyền thuyết ra, còn vô số di tích, bên trong có không ít đồ tốt, chỉ là những di tích đó vô cùng nguy hiểm."
"Lần trước bí cảnh mở ra, ta nghe nói không ít cường giả ngoại giới đạt được đồ tốt trong bí cảnh. Một vị cường giả Thánh Vương cảnh đỉnh phong của Quang Minh tộc, từ di tích lớn nhất phía đông lấy được một bộ Thiên Tôn kinh văn và một thanh thần kiếm thánh vương khí."
"Nhưng cơ duyên lớn nhất của Ngộ Đạo bí cảnh đương nhiên là Ngộ Đạo Bia. Ở gần Ngộ Đạo Bia, người ta có thể dễ dàng tiếp cận đại đạo, dù tu luyện thần thông hay lĩnh ngộ công pháp, đều đạt hiệu quả gấp bội. Nhưng hiện tại Ngộ Đạo Bia còn chưa mở ra, phải ba tháng nữa mới mở. Mỗi lần Ngộ Đạo Bia mở ra, các sinh linh cường đại đều giao chiến, tranh giành vị trí gần bia nhất."
"Nếu ngài hứng thú với Ngộ Đạo Bia, tiểu nhân có thể dẫn tiền bối đến đó."
"Quang Minh tộc?" Tiêu Biệt Ly hỏi:
"Là đám người có quang minh chi lực, mọc cánh chim ấy hả?"
Lão Ngưu liên tục gật đầu:
"Đúng đúng đúng, là đám người chim đó!"
"Chẳng lẽ tiền bối cũng có hiềm khích với bọn người chim kia?"
“Thực không dám giấu giếm, Tiểu Ngưu ta có huyết hải thâm thù với Quang Minh tộc. Ngưu cha ta cũng chết trong tay Quang Minh tộc. Nếu tiền bối nguyện ý báo huyết hải thâm thù cho ta, Ngưu Nhị ta nguyện làm tọa kỵ bên cạnh tiền bối!”
"Ngưu Nhị?"
Nghe hai chữ này, Tiêu Biệt Ly khẽ sững sờ.
Nó gợi cho hắn một vài ký ức kiếp trước.
Nhưng chỉ ngẩn người một chút, Tiêu Biệt Ly liền hỏi:
“Ai đặt cái tên này cho ngươi?”
"Ngưu cha ngươi không phải là tên Ngưu Đại đấy chứ?"
Ngưu Nhị cũng ngẩn ra, cái đầu trâu to lớn liên tục gật gù:
"Tiền bối quả nhiên liệu sự như thần."
"Ngưu cha ta đích xác tên Ngưu Đại!"
“Tên của ta và ngưu cha đều do một vị cố nhân Nhân tộc của ngưu cha đặt cho. Đó là một kỳ nhân, thực lực vô cùng đáng sợ. Nghe ngưu cha nói, năm xưa, vị kia đại sát tứ phương trong Ngộ Đạo bí cảnh. Nếu không bị mười chủng tộc cường đại nhằm vào, e rằng vị kia đã quét ngang toàn bộ Ngộ Đạo bí cảnh rồi!"
"..."
Nghe Ngưu Nhị thao thao bất tuyệt, Tiêu Biệt Ly cũng hiểu ra. Ngộ Đạo bí cảnh tuy mười vạn năm mới mở ra một lần, nhưng nhiều người sau khi tiến vào Ngộ Đạo bí cảnh đã chọn ở lại. Chỉ cần không chủ động rời đi, Ngộ Đạo bí cảnh sẽ không trực tiếp đuổi người ra như Luyện Ngục bí cảnh.
Hiện tại, Ngộ Đạo bí cảnh có những chủng tộc cực kỳ cường đại cư trú.
Tuy số lượng không nhiều, nhưng toàn là cường giả.
Bọn chúng chiếm cứ các linh mạch trong Ngộ Đạo bí cảnh, nhiều tiên thụ bị chúng đem về trồng trong tiên viên của mình. May mắn là mỗi lần cần có huyền cơ mới có thể tiến vào Ngộ Đạo bí cảnh, số lượng người của các thế lực cũng không nhiều, nên những người vào sau mới có cơ hội lấy được cơ duyên.
Nhưng Ngộ Đạo bí cảnh rất lớn, những cường giả này cũng chỉ có thể khống chế khu vực trung tâm. Những nơi như chỗ chúng đang đứng, đến chim còn chả thèm ị, căn bản không được các thế lực lớn để vào mắt.
Hơn nữa, theo lời Ngưu Nhị, Thánh Vương cảnh đã được xem là cường giả trong Ngộ Đạo bí cảnh. Lần trước bí cảnh mở ra, không có cường giả nào vượt quá Thánh Vương cảnh lộ diện.
Tiêu Biệt Ly hỏi:
"Kêu là gì?"
"Kỳ nhân kia kêu là gì?"
Ngưu Nhị đáp:
"Nghe ngưu cha nói, vị cố nhân kia tên là Lạc Trường Sinh. Chẳng lẽ tiền bối quen biết Lạc tiền bối?"
Nghe cái tên Lạc Trường Sinh, Tiêu Biệt Ly khẽ lắc đầu.
Trước đó, hắn nghi ngờ người này là đồng hương của mình. Nhưng một Thánh Vương vô văn hóa, chắc cũng không đặt cái tên Ngưu Đại, Ngưu Nhị này.
Không ngờ lại là Lạc Trường Sinh.
Không biết Lạc Trường Sinh giờ ở đâu?
Nếu có thể gặp được, có lẽ sẽ có dịp đồng hương gặp gỡ đồng hương?
"Từng nghe qua cái tên này, nhưng chưa từng gặp." Tiêu Biệt Ly nhàn nhạt nói.
Nói xong, hắn trực tiếp đưa tay hái hết đám tiên quả trên cây mà Ngưu Nhị trông giữ.
Những tiên quả này tuy không có tác dụng gì với hắn, nhưng giữ lại chắc có lúc dùng đến.
Ngưu Nhị mong mỏi nhìn theo.
Thánh Mạch Quả này cũng có chút lợi ích cho nó, nhưng người trước mặt quá đáng sợ.
Hiện tại không bị giết đã là may mắn.
Nó không dám mơ tưởng đến Thánh Mạch Quả.
Tiêu Biệt Ly ném hai quả cho Ngưu Nhị, thản nhiên nói:
"Đi thôi!"
"Ngươi lăn lộn ở đây nhiều năm như vậy, chắc phải biết một vài nơi tốt. Nếu lấy được đồ, chia cho ngươi ba thành!"
Đã biết trong Ngộ Đạo bí cảnh không có nhân vật lợi hại nào, vậy cứ tìm kiếm một phen.
Về việc Ngưu Nhị phản bội... Những nơi quá nguy hiểm, hắn sẽ không mạo hiểm. Muốn giết Ngưu Nhị, lúc nào cũng làm được, đến cấm chế cũng không cần thiết phải dùng.
Nghe vậy, mắt Ngưu Nhị sáng lên, nó lập tức nuốt hai quả Thánh Mạch Quả vào bụng, thân thể nhanh chóng biến thành kích thước của một con trâu xanh bình thường, nói:
"Tiền bối, mời ngài!"
"Ta biết mấy chỗ tốt có đồ ngon thật, nhưng đều hơi nguy hiểm. Dù có vài nơi ta có thể xông vào, nhưng lại sợ gây ra động tĩnh, bị bọn người chim kia phát hiện."
"Nhưng có tiền bối ra tay, những cơ duyên kia dễ như trở bàn tay!"
Trước kia, ngưu cha nó chỉ là một con trâu Thần Vương cảnh. Nếu không nhờ làm thú cưỡi cho Lạc tiền bối, được hưởng lợi lớn, sao có thể bước vào Thánh Vương cảnh?
Nếu không phải bọn người chim kia trắng trợn săn giết dị thú có huyết mạch đặc thù, ngưu cha còn có thể xưng vương xưng bá trong Ngộ Đạo bí cảnh.
Tuy hiện tại nó không biết thực lực cụ thể của vị tiền bối này như thế nào, nhưng dẫn vị này đến mấy chỗ cơ duyên mà nó biết thì chắc không có vấn đề gì.
Đến lúc đó, biết đâu nó có thể bước vào Thánh Vương cảnh!
Một khi bước vào Thánh Vương cảnh, huyết mạch trong cơ thể nó chắc chắn sẽ thuần hóa lần nữa, không còn xa ngày trở thành âm dương ngưu thuần huyết!
Tiêu Biệt Ly nhẹ nhàng nhảy lên, đáp xuống lưng Ngưu Nhị.
Ngưu Nhị đạp mây, mang theo Tiêu Biệt Ly nhanh chóng đi về phía tây bí cảnh.
Hai canh giờ sau,
Ngưu Nhị lén lén lút lút dẫn Tiêu Biệt Ly đến một vùng rìa u cốc. Ngưu Nhị nhỏ giọng nói:
"Tiền bối, mấy cây Cửu U Quả Thụ trong này đã chín rồi, nhưng có một con lão xà có huyết mạch Cửu U Giao trông giữ, con lão xà đó có tu vi Thánh Vương cảnh, muốn nhờ Cửu U Quả để bước vào Thánh Vương cảnh trung kỳ. Ta đến mấy lần đều bị nó phát hiện."
"Ngài xem..."
Ngưu Nhị còn chưa nói hết câu, một luồng hàn phong đã từ trong u cốc thổi ra.
Một cái đầu rắn to lớn bỗng nhiên thò ra từ trong u cốc, miệng rắn há rộng, một mùi hôi thối xộc ra, răng độc nhọn hoắt như những ngọn sơn phong, bất ngờ táp về phía Ngưu Nhị.
Cùng lúc đó,
Một cái đuôi như roi sắt đã xuất hiện sau lưng Ngưu Nhị và Tiêu Biệt Ly, quật tới tấp vào một người một trâu.
Không cho hai kẻ một cơ hội nhỏ nhoi nào.
Tiêu Biệt Ly giơ tay, nhẹ nhàng đấm một quyền.
Ầm!
Cái đầu rắn to lớn nổ tung ngay tại chỗ, xác rắn khổng lồ ngã xuống đất, mùi máu tươi tràn ngập toàn bộ u cốc.