Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Lượt đọc: 12175 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1 Chương 1 Q.1 Chương 2 Q.1 Chương 3 Q.1 Chương 4 Q.1 Chương 5 Q.1 Chương 6 Q.1 Chương 7 Q.1 Chương 8 Q.1 Chương 9 Q.1 Chương 10 Q.1 Chương 11 Q.1 Chương 12 Q.2 Chương 13 Q.2 Chương 14 Q.2 Chương 15 Q.2 Chương 16 Q.2 Chương 17 Q.2 Chương 18 Q.2 Chương 19 Q.2 Chương 20 Q.3 Chương 21 Q.3 Chương 22 Q.3 Chương 23 Q.3 Chương 24 Q.3 Chương 25 Q.3 Chương 26 Q.3 Chương 27 Q.3 Chương 28 Q.3 Chương 29 Q.3 Chương 30 Q.3 Chương 31 Q.3 Chương 32 Q.3 Chương 33 Q.3 Chương 34 Q.3 Chương 35 Q.3 Chương 36 Q.3 Chương 37 Q.4 Chương 38 Q.4 Chương 39 Q.4 Chương 40 Q.4 Chương 41 Q.4 Chương 42 Q.4 Chương 43 Q.4 Chương 44 Q.4 Chương 45 Q.4 Chương 46 Q.4 Chương 47 Q.5 Chương 48 Q.5 Chương 49 Q.5 Chương 50 Q.5 Chương 51 Q.5 Chương 52 Q.5 Chương 53 Q.5 Chương 54 Q.5 Chương 55 Q.5 Chương 56 Q.5 Chương 57 Q.5 Chương 58 Q.5 Chương 59 Q.6 Chương 60 Q.6 Chương 61 Q.6 Chương 62 Q.6 Chương 63 Q.6 Chương 64 Q.6 Chương 65 Q.6 Chương 66 Q.6 Chương 67 Q.6 Chương 68 Q.6 Chương 69 Q.6 Chương 70 Q.6 Chương 71 Q.6 Chương 72 Q.6 Chương 73 Q.6 Chương 74 Q.6 Chương 75 Q.6 Chương 76 Q.6 Chương 77 Q.6 Chương 78 Q.6 Chương 79 Q.6 Chương 80 Q.6 Chương 81 Q.6 Chương 82 Q.7 Chương 83. Q.7 Chương 84 Q.7 Chương 85 Q.7 Chương 86 Q.7 Chương 87 Q.7 Chương 88 Q.7 Chương 89 Q.7 Chương 90 Q.7 Chương 91 Q.7 Chương 92 Q.7 Chương 93 Q.7 Chương 94 Q.7 Chương 95 Q.7 Chương 96 Q.7 Chương 97 Q.7 Chương 98 Q.7 Chương 99 Q.7 Chương 100 Q.7 Chương 101 Q.7 Chương 102 Q.7 Chương 103 Q.7 Chương 104 Q.7 Chương 105 Q.7 Chương 106 Q.7 Chương 107 Q.7 Chương 108 Q.7 Chương 109 Q.7 Chương 110 Q.7 Chương 111 Q.7 Chương 112 Q.7 Chương 113 Q.7 Chương 114 Q.7 Chương 115 Q.7 Chương 116 Q.8 Chương 117 Q.8 Chương 118 Q.8 Chương 119 Q.8 Chương 120 Q.8 Chương 121 Q.8 Chương 122 Q.8 Chương 123 Q.8 Chương 124 Q.8 Chương 125 Q.8 Chương 126 Q.8 Chương 127 Q.8 Chương 128 Q.8 Chương 129 Q.9 Chương 130 Q.9 Chương 131 Q.9 Chương 132 Q.9 Chương 133 Q.9 Chương 134 Q.9 Chương 135 Q.9 Chương 136 Q.9 Chương 137 Q.9 Chương 138 Q.9 Chương 139 Q.9 Chương 140 Q.9 Chương 141 Q.9 Chương 142 Q.9 Chương 143 Q.9 Chương 144 Q.9 Chương 145 Q.9 Chương 146 Q.9 Chương 147 Q.10 Chương 148 Q.10 Chương 149 Q.10 Chương 150 Q.10 Chương 151 Q.10 Chương 152 Q.10 Chương 153 Q.10 Chương 154 Q.10 Chương 155 Q.10 Chương 156 Q.10 Chương 157 Q.10 Chương 158 Q.10 Chương 159 Q.10 Chương 160 Q.10 Chương 161 Q.10 Chương 162 Q.10 Chương 163 Q.10 Chương 164 Q.10 Chương 165 Q.10 Chương 166 Q.10 Chương 167 Q.10 Chương 168 Q.10 Chương 169 Q.11 Chương 1 Q.11 Chương 2 Q.11 Chương 3 Q.11 Chương 4 Q.11 Chương 5 Q.11 Chương 6 Q.11 Chương 7 Q.11 Chương 8 Q.11 Chương 9 Q.11 Chương 10 Q.11 Chương 11 Q.11 Chương 12 Q.11 Chương 13 Q.11 Chương 14 Q.11 Chương 15 Q.11 Chương 16 Q.11 Chương 17 Q.11 Chương 18 Q.11 Chương 19 Q.11 Chương 20 Q.11 Chương 21 Q.11 Chương 22 Q.11 Chương 23 Q.11 Chương 24 Q.11 Chương 25 Q.11 Chương 26 Q.11 Chương 27 Q.11 Chương 28 Q.11 Chương 29 Q.11 Chương 30 Q.11 Chương 31 Q.11 Chương 32 Q.12 Chương 1 Q.12 Chương 2 Q.12 Chương 3 Q.12 Chương 4 Q.12 Chương 5 Q.12 Chương 6 Q.12 Chương 7 Q.12 Chương 8 Q.12 Chương 9 Q.12 Chương 10 Q.12 Chương 11 Q.12 Chương 12 Q.13 Chương 1 Q.13 Chương 2 Q.13 Chương 3 Q.13 Chương 4 Q.13 Chương 5 Q.13 Chương 6 Q.13 Chương 7 Q.13 Chương 8 Q.13 Chương 9 Q.13 Chương 10 Q.13 Chương 11 Q.13 Chương 12 Q.13 Chương 13 Q.13 Chương 14 Q.13 Chương 15 Q.14 Chương 1 Q.14 Chương 2 Q.14 Chương 3 Q.14 Chương 4 Q.14 Chương 5 Q.15 Chương 1 Q.15 Chương 2 Q.15 Chương 3 Q.15 Chương 4 Q.15 Chương 5 Q.15 Chương 6 Q.15 Chương 7 Q.15 Chương 8 Q.15 Chương 9 Q.15 Chương 10 Q.15 Chương 11 Q.15 Chương 12 Q.15 Chương 13 Q.15 Chương 14 Q.15 Chương 15
Tiến »
Q.9 Chương 142
nhà của lãnh thiên hi.

❊ ❊ ❊

Thượng Quan Tuyền ănngấu nghiến hết sạch bách đồ ăn trên bàn, sau đó thoải mái vỗ vỗ bụng,cả người đã có tinh thần hơn, không tái nhợt như trước nữa.

LãnhThiên Hi đưa tay vuốt vuốt tóc, nhìn bộ dạng Thượng Quan Tuyền như vậy,lâu sau mới trầm thấp mở miệng nói: “Đúng là thật đáng thương, em vừamới theo dân tị nạn trốn đến à?”

Sao lại có thể để bụng đói đến mức đó chứ?

Nghĩ đến bộ dạng muốn ngất xỉu lúc mới vào cửa của Thượng Quan Tuyền, đến bây giờ trong lòng anh vẫn còn thấy sợ hãi.

Thượng Quan Tuyền cầm bát canh lên, tham lam húp nốt, cũng không ngẩng đầu lên nói: “Tình cảnh của em so với dân tị nạn còn thê thảm hơn”. Nói xong,cô uống một hớp canh lớn, tán thưởng: “Anh Thiên Hi, không nghề tay nghề nấu ăn của anh tốt như vậy, món ăn nào cũng ngon cả”.

- Cuộcsống của con người vốn chẳng dễ chịu gì, đương nhiên cần phải tạo cảmgiác thoải mái cho bản thân rồi! – Lãnh Thiên Hi trả lời, sau đó rút một tờ khăn giấy ra, nhẹ nhàng lau miệng cho Thượng Quan Tuyền.

-Thiếu gia nhà giàu như anh cũng cảm thấy không dễ chịu, vậy thì ngườikhác phải sống thế nào chứ? – Tinh thần Thượng Quan Tuyền rất tốt, đểmặc anh lau miệng cho mình.

Cảm giác khi ở cùng Lãnh Thiên Hi rất tốt, đó là một loại cảm giác nhẹ nhàng. Tuy anh sống trong nhà giàu cónhưng chẳng hề kênh kiệu mà lại rất dịu dàng ôn nhã, khiến Thượng QuanTuyền cảm thấy cực kì thoải mái.

- Được rồi, cô bé, anh đã chuẩnbị phòng cho em rồi, cứ yên tâm ở lại đây đi! – Lãnh Thiên Hi vươn tayvuốt nhẹ đầu như đang trấn an cô.

Thượng Quan Tuyền sau khi nghe xong, ánh mắt hơi mất tự nhiên, sau đó nói: “Tại sao anh lại như vậy?”

- Cái gì?

Lãnh Thiên Hi hơi không hiểu câu nói của Thượng Quan Tuyền nhưng rất nhanhsau đó đã nghe ra hàm ý của cô, anh dịu dàng cười: “Anh còn có thể làmthế nào nữa, chẳng lẽ giao em cho anh cả à?”

Thượng Quan Tuyềncắn cắn môi, đôi mắt trong veo lướt qua tia bi thương, cô hờ hững nói:“Anh đã biết rõ mọi chuyện, chẳng lẽ không quan tâm con chip đang ở đâusao?”

- Quan tâm, đương nhiên là quan tâm rồi.

Lãnh ThiênHi mở miệng nói: “Con chip này là tâm huyết nhiều năm của cha anh, cũnglà điều duy nhất anh và anh cả có thể làm để hoàn thành tâm nguyện củacha. Cách nghĩ của anh và anh cả đều giống nhau, không muốn phải đổ máuđể đạt được con chip này”.

- Hiện tại có tổng cộng ba thế lựcđang truy tìm em, mục đích chính là vì con chip này. Bọn họ cho rằng emđã lấy con chip đi! – Thượng Quan Tuyền đi thẳng vào vấn đề.

- Ba thế lực? Ngoài Niếp Ngân và anh cả ra còn có ai nữa? – Ánh mắt Lãnh Thiên Hi ánh lên tia cảnh giác.

Thượng Quan Tuyền vừa định nói gì nhưng lại lập tức lắc đầu cười khổ. Dù saomuốn nói ra đối phương cũng cần có căn cứ chính xác, lúc này cô chỉ cóthể liều lĩnh phán đoán mà thôi, đối phương chỉ cần phủ định thì cô cũng chẳng thể làm gì.

- Thôi, đây là chuyện của em, em sẽ tự giải quyết! – Cô điềm đạm lên tiếng.

Lãnh Thiên Hi nắm chặt hai vai Thượng Quan Tuyền lại, ánh mắt đầy chân thành tha thiết: “Tuyển Tuyền, vậy anh hỏi em, hôm đó em có lấy con chip đikhông? Chỉ cần em nói không, anh nhất định sẽ tin em”.

Cảm giácchân thành tha thiết đập thẳng vào mắt cô, xuyên vào trong lòng cô. Côgiật mình, hít sâu một hơi. Thật lâu sau, Thượng Quan Tuyền ngẩng đầunhìn Lãnh Thiên Hi, nói: “Xin lỗi, anh Thiên Hi, chính em đã lấy conchip đi”.

- Thật là em lấy sao? – Lãnh Thiên Hi hỏi lại.

- Đúng vậy! – Thượng Quan Tuyền gật đầu, cô không muốn giấu diếm chuyện này với Lãnh Thiên Hi, nhưng...

- Anh Thiên Hi, em biết con chip này rất quan trọng với cả anh và anhtrai anh, nhưng nó cũng rất quan trọng với em. Em đã để con chip ở nơirất an toàn, cho nên trong khoảng thời gian này dù có thế nào em cũngkhông giao con chip ra, hy vọng anh hiểu cho em.

- Sao vậy? TiểuTuyền, rốt cuộc em gặp phải chuyện gì rồi? – So với con chip, Lãnh Thiên Hi càng lo lắng đến an nguy của Thượng Quan Tuyền hơn.

- AnhThiên Hi, em lấy tính mạng của mình ra đảm bảo, hãy cho em thời gian. Vì em có chuyện quan trọng cần phải tìm hiểu, sau một thời gian em nhấtđịnh sẽ trả lại con chip, được không? – Thượng Quan Tuyền khẩn cầu.

- Tiểu Tuyền! – Lãnh Thiên Hi vỗ nhẹ vào lưng cô, khuôn mặt anh tuấn đầytình cảm, anh không muốn ép buộc cô gì cả, nhưng khi thấy bộ dạng nàycủa cô anh lại cực kì đau lòng.

- Anh luôn coi em là em gái, chonên rốt cuộc có chuyện gì xảy ra thì hãy nói cho anh được không? Nếu con chip thật sự trong tay em, anh tuyệt đối yên tâm, nhưng anh chỉ sợ lạicó chuyện ngoài ý muốn xảy ra với em.

Thượng Quan Tuyền gật đầu,trong lòng cảm thấy ấm áp, đôi mắt cô dần ngân ngấn nước. Cô khịt mũi,nén những giọt nước mắt chực trào ra, trên mặt lộ ra nụ cười sáng lạn:

- Anh Thiên Hi, chỉ cần anh tin tưởng em là được rồi. Còn nữa, mong anhquan tâm đến Vận Nhi thay em, cô ấy là người đơn thuần lại tốt bụng, emkhông muốn để cô ấy bị tổ chức hay Mafia làm ảnh hưởng.

- Yên tâm đi, anh sẽ quan tâm đến Vận Nhi! – Lãnh Thiên Hi thực lòng hứa.

Thượng Quan Tuyền hơi thả lỏng, cô nhìn khuôn mặt anh tuấn dịu dàng của LãnhThiên Hi, cảm thán: “Anh và anh trai anh đều có khuôn mặt gần giống nhau nhưng tại sao tính cách lại khác biệt nhiều như vậy chứ? Anh ta thìlạnh lùng như vậy...”

Lãnh Thiên Hi cười cười, lắc đầu. Anh không trực tiếp trả lời vấn đề này của cô mà lại nói: “Thật ra anh thấy, tuynói là anh cả tìm em là vì con chip nhưng đây cũng không phải là mụcđích chính”.

- Anh ta còn muốn gì nữa? Em chỉ lấy con chip đi thôi mà, có lấy gì của anh ta nữa đâu?

Thượng Quan Tuyền thấy Lãnh Thiên Hi nói vậy, cảm thấy rất nghi hoặc. Chẳng lẽ Lãnh Thiên Dục còn muốn vu oan cho cô sao?

Lãnh Thiên Hi nghe vậy, dở khóc dở cười, đôi khi anh rất nghi ngờ tại sao cô bé này lại có thể trở thành một đặc công ưu tú được chứ, tại sao lại có thể không nhạy bén đến vậy?

- Em nghĩ kĩ lại xem đã lấy cái gì của anh trai anh đi! – Anh bị sự ngây ngốc của cô làm cho chết cười rồi.

Ai mà biết được, Thượng Quan Tuyền lại nghiêm túc ngẫm nghĩ, hàng lông mày hơi nhíu lại đầy suy tư, nhưng khổ nỗi nghĩ mãi cũng chẳng nhớ ra đượccái gì.

- Em thật sự không lấy gì của anh ta nữa cả.

Nóixong, cô hơi xịu mặt xuống: “Lãnh Thiên Dục cũng thật quá đê tiện đấy.Cái gì không thấy là đổ lên đầu em, em là đặc công, không phải kẻ trộm”.

Lãnh Thiên Hi cảm thấy trên trán đang toát đầy mồ hôi lạnh, anh cảm thấy hơi hơi thương cho anh trai mình rồi.

- Anh thấy em là kẻ trộm lơ mơ nhất trên thế giới này đó.

- Em không hiểu anh đang nói gì! – Thượng Quan Tuyền càng thêm mơ hồ -Vậy anh nói đi, em lấy trộm cái gì của anh trai anh rồi hả?

Lãnh Thiên Hi cong môi cười, ánh mắt cũng lấp lánh ý cười, nói từng câu từng chữ: “Em trộm... trái tim của anh trai anh”.

Hả?

Thượng Quan Tuyền cảm thấy tim mình đang đập thình thịch!

- Cái... cái gì... Trái tim của anh ta ư? Em không có... – Vẻ mặt cô hơi mất tự nhiên, ánh mắt cũng bắt đầu trở nên né tránh.

Thật sự là không hiểu anh Thiên Hi đang nói gì nữa.

- Không có sao? Nhưng theo anh thấy, anh cả gần đây khác hẳn ngày trước! – Lãnh Thiên Hi cố ý trêu chọc nói.

- Đó là chuyện của anh ta, chẳng liên quan gì đến em... – Thượng QuanTuyền cắn cắn môi, dấu răng lờ mờ lưu lại trên đôi môi anh đào.

- Anh rất hiểu anh trai mình, anh ấy chưa từng để ý một cô gái nào nhưvậy cả! – Lãnh Thiên Hi không tin trong lòng Thượng Quan Tuyền không cócảm giác gì.

Dựa vào dự cảm của anh, hai người này nhất định là cảm mến nhau rồi.

- Hừ, anh ta để ý đến người khác kìa.

Thượng Quan Tuyền lập tức nhớ lại cảnh tượng ở Hy Lạp lúc đó, cô gái xinh đẹpkia nũng nịu kéo tay Lãnh Thiên Dục, đến giờ mỗi lần nhớ lại cô vẫn cảmthấy đau xót trong lòng.

Những lời này của cô vừa nói ra đã khiến Lãnh Thiên Hi thấy mơ hồ. Sao từ miệng của cô, anh cả lại trở thànhngười quá quắt như vậy chứ? Anh biết bên cạnh anh cả không thiếu phụ nữnhưng anh khẳng định chưa từng có người phụ nữ nào khiến anh cả quan tâm đến mức như vậy.

- Hai người có hiểu lầm gì nhau không? – Sau một lúc lâu, Lãnh Thiên Hi hỏi.

- Hiểu lầm gì chứ, chính em tận mắt thấy mà. Lãnh Thiên Dục giống như lợn giống vậy, dù có đến Hy Lạp cũng không thiếu tình nhân.

Thượng Quan Tuyền giận dữ nói, bàn tay nắm chặt lại, nếu Lãnh Thiên Dục mà ở đây, cô có thể bóp chết hắn cũng được.

- Hả? – Lãnh Thiên Hi càng thêm mông lung.

Cô ấy đang nói gì vậy?

Chuyện này tuyệt đối không bao giờ xảy ra, anh cả luôn coi phụ nữ là chuyệnphiền phức, tuyệt đối không có khả năng anh ấy đến Hy Lạp để gặp ngườiphụ nữ khác, đương nhiên là không tính Thượng Quan Tuyền.

- Còn nói cái gì mà cực kì hiểu anh trai chứ! – Thượng Quan Tuyền nhìn vẻ mặt mờ mịt của Lãnh Thiên Hi, lẩm bẩm nói.

- Thôi quên đi, chả cần biết quan hệ lằng nhằng của Lãnh Thiên Dục làm gì, em đi ngủ.

Nói xong, cô đứng dậy đi về phòng ngủ, trong lòng cảm thấy bực bội, bỏ lại sau lưng vẻ mặt ngơ ngác của Lãnh Thiên Hi.

Đêm dần khuya, bốn phía yên tĩnh.

Thượng Quan Tuyền chẳng hề buồn ngủ, trong phòng có rất nhiều cửa sổ, nhữngcơn gió nhẹ nhàng thổi vào từng góc trong căn phòng khiến những tấm rèmbay lên bay xuống, mùi hương hoa thanh nhã cũng theo làn gió đêm thoảngvào bên trong khiến khung cảnh hết sức lãng mạn.

Không biết đã ngồi yên lặng bao lâu, rốt cuộc cô cũng đứng dậy...

Thượng Quan Tuyền rón rén mở cửa phòng đi ra, xung quanh rất yên tĩnh, xem raLãnh Thiên Hi đã ngủ rồi. Cô lại trở về phòng, lấy chiếc hộp gỗ tinh xảo trong túi xách ra, nhẹ nhàng đi ra ngoài.

Chùm đèn thủy tinhtrong phòng khách tản ra những tia sáng êm dịu càng làm tăng thêm sự tao nhã. Dưới ánh đèn mờ mờ, Thượng Quan Tuyền dễ dàng đến được phòng sáchcủa Lãnh Thiên Hi.

Sau khi xác định không có gì bất thường, cô nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào phòng sách.

Cô quét mắt nhìn quanh phòng một lượt, sau đó tầm mắt dừng lại ở góctường, bên cạnh có bộ ghế sofa bằng da, bên môi cô dần cong lên nụcười...

Thượng Quan Tuyền lập tức đi về phía đó, đẩy chiếc ghế sofa ra một chút rồi ấn vào một cái nút trong góc tường...

Bức tường mở ra một khoảng trống nhỏ bên trong, cô cất chiếc hộp gỗ vàotrong đó rồi đóng lại, kéo sofa về vị trí cũ, coi như không có chuyện gì xảy ra.

Để con chip ở đây là an toàn nhất!

Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Thượng Quan Tuyền dần nặng nề, cô biết những ngày tiếp theo bản thân mình sẽ không được yên ổn.

Sau khi về phòng, cô lấy giấy ra viết vài chữ: “Anh Thiên Hi, em đi đây. Cám ơn sự tin tưởng của anh. Hãy bảo trọng!”

Cô nhẹ nhàng đặt tờ giấy lên bàn, sau đó đi ra khỏi biệt thự của Lãnh Thiên Hi.

Ánh trăng trên cao chiếu xuống khiến căn biệt thự như được bao phủ bởi mộtvầng sáng mờ mờ. Sau khi rời khỏi nơi ấm áp này, Thượng Quan Tuyền biếtmình sẽ gặp phải những chuyện gì, đám người đó chắc chắn sẽ truy tìm côbằng được, nhất là giáo phụ Nhân Cách.

Thầm thở dài một hơi, Thượng Quan Tuyền lắc đầu, bước nhanh trong đêm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Q.1 Chương 1 Q.1 Chương 2 Q.1 Chương 3 Q.1 Chương 4 Q.1 Chương 5 Q.1 Chương 6 Q.1 Chương 7 Q.1 Chương 8 Q.1 Chương 9 Q.1 Chương 10 Q.1 Chương 11 Q.1 Chương 12 Q.2 Chương 13 Q.2 Chương 14 Q.2 Chương 15 Q.2 Chương 16 Q.2 Chương 17 Q.2 Chương 18 Q.2 Chương 19 Q.2 Chương 20 Q.3 Chương 21 Q.3 Chương 22 Q.3 Chương 23 Q.3 Chương 24 Q.3 Chương 25 Q.3 Chương 26 Q.3 Chương 27 Q.3 Chương 28 Q.3 Chương 29 Q.3 Chương 30 Q.3 Chương 31 Q.3 Chương 32 Q.3 Chương 33 Q.3 Chương 34 Q.3 Chương 35 Q.3 Chương 36 Q.3 Chương 37 Q.4 Chương 38 Q.4 Chương 39 Q.4 Chương 40 Q.4 Chương 41 Q.4 Chương 42 Q.4 Chương 43 Q.4 Chương 44 Q.4 Chương 45 Q.4 Chương 46 Q.4 Chương 47 Q.5 Chương 48 Q.5 Chương 49 Q.5 Chương 50 Q.5 Chương 51 Q.5 Chương 52 Q.5 Chương 53 Q.5 Chương 54 Q.5 Chương 55 Q.5 Chương 56 Q.5 Chương 57 Q.5 Chương 58 Q.5 Chương 59 Q.6 Chương 60 Q.6 Chương 61 Q.6 Chương 62 Q.6 Chương 63 Q.6 Chương 64 Q.6 Chương 65 Q.6 Chương 66 Q.6 Chương 67 Q.6 Chương 68 Q.6 Chương 69 Q.6 Chương 70 Q.6 Chương 71 Q.6 Chương 72 Q.6 Chương 73 Q.6 Chương 74 Q.6 Chương 75 Q.6 Chương 76 Q.6 Chương 77 Q.6 Chương 78 Q.6 Chương 79 Q.6 Chương 80 Q.6 Chương 81 Q.6 Chương 82 Q.7 Chương 83. Q.7 Chương 84 Q.7 Chương 85 Q.7 Chương 86 Q.7 Chương 87 Q.7 Chương 88 Q.7 Chương 89 Q.7 Chương 90 Q.7 Chương 91 Q.7 Chương 92 Q.7 Chương 93 Q.7 Chương 94 Q.7 Chương 95 Q.7 Chương 96 Q.7 Chương 97 Q.7 Chương 98 Q.7 Chương 99 Q.7 Chương 100 Q.7 Chương 101 Q.7 Chương 102 Q.7 Chương 103 Q.7 Chương 104 Q.7 Chương 105 Q.7 Chương 106 Q.7 Chương 107 Q.7 Chương 108 Q.7 Chương 109 Q.7 Chương 110 Q.7 Chương 111 Q.7 Chương 112 Q.7 Chương 113 Q.7 Chương 114 Q.7 Chương 115 Q.7 Chương 116 Q.8 Chương 117 Q.8 Chương 118 Q.8 Chương 119 Q.8 Chương 120 Q.8 Chương 121 Q.8 Chương 122 Q.8 Chương 123 Q.8 Chương 124 Q.8 Chương 125 Q.8 Chương 126 Q.8 Chương 127 Q.8 Chương 128 Q.8 Chương 129 Q.9 Chương 130 Q.9 Chương 131 Q.9 Chương 132 Q.9 Chương 133 Q.9 Chương 134 Q.9 Chương 135 Q.9 Chương 136 Q.9 Chương 137 Q.9 Chương 138 Q.9 Chương 139 Q.9 Chương 140 Q.9 Chương 141 Q.9 Chương 142 Q.9 Chương 143 Q.9 Chương 144 Q.9 Chương 145 Q.9 Chương 146 Q.9 Chương 147 Q.10 Chương 148 Q.10 Chương 149 Q.10 Chương 150 Q.10 Chương 151 Q.10 Chương 152 Q.10 Chương 153 Q.10 Chương 154 Q.10 Chương 155 Q.10 Chương 156 Q.10 Chương 157 Q.10 Chương 158 Q.10 Chương 159 Q.10 Chương 160 Q.10 Chương 161 Q.10 Chương 162 Q.10 Chương 163 Q.10 Chương 164 Q.10 Chương 165 Q.10 Chương 166 Q.10 Chương 167 Q.10 Chương 168 Q.10 Chương 169 Q.11 Chương 1 Q.11 Chương 2 Q.11 Chương 3 Q.11 Chương 4 Q.11 Chương 5 Q.11 Chương 6 Q.11 Chương 7 Q.11 Chương 8 Q.11 Chương 9 Q.11 Chương 10 Q.11 Chương 11 Q.11 Chương 12 Q.11 Chương 13 Q.11 Chương 14 Q.11 Chương 15 Q.11 Chương 16 Q.11 Chương 17 Q.11 Chương 18 Q.11 Chương 19 Q.11 Chương 20 Q.11 Chương 21 Q.11 Chương 22 Q.11 Chương 23 Q.11 Chương 24 Q.11 Chương 25 Q.11 Chương 26 Q.11 Chương 27 Q.11 Chương 28 Q.11 Chương 29 Q.11 Chương 30 Q.11 Chương 31 Q.11 Chương 32 Q.12 Chương 1 Q.12 Chương 2 Q.12 Chương 3 Q.12 Chương 4 Q.12 Chương 5 Q.12 Chương 6 Q.12 Chương 7 Q.12 Chương 8 Q.12 Chương 9 Q.12 Chương 10 Q.12 Chương 11 Q.12 Chương 12 Q.13 Chương 1 Q.13 Chương 2 Q.13 Chương 3 Q.13 Chương 4 Q.13 Chương 5 Q.13 Chương 6 Q.13 Chương 7 Q.13 Chương 8 Q.13 Chương 9 Q.13 Chương 10 Q.13 Chương 11 Q.13 Chương 12 Q.13 Chương 13 Q.13 Chương 14 Q.13 Chương 15 Q.14 Chương 1 Q.14 Chương 2 Q.14 Chương 3 Q.14 Chương 4 Q.14 Chương 5 Q.15 Chương 1 Q.15 Chương 2 Q.15 Chương 3 Q.15 Chương 4 Q.15 Chương 5 Q.15 Chương 6 Q.15 Chương 7 Q.15 Chương 8 Q.15 Chương 9 Q.15 Chương 10 Q.15 Chương 11 Q.15 Chương 12 Q.15 Chương 13 Q.15 Chương 14 Q.15 Chương 15
Tiến »