Gia Cát Linh Ẩn

Lượt đọc: 5965 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »
Chương 334
từ từ chơi đùa đến chết

❊ ❊ ❊

Thất điện hạ ở chiến trường xa, cho dù bây giờ có trở về cũng cần mất một thời gian, nước không thể một ngày không có vua.” Lâm thừa tướngnói.

“Còn Cửu điện hạ và tiểu Hoàng tử nữa mà.” Trần Quốc công không lùi nửa phần.

“Cái này… Quốc công gia, chỉ sợ là không ổn!”

Chu Tuyết Tranh đứng lên, lau nước mắt, “Hai vị đạ nhân, chưa xácđịnh được hoàng đế mới thì xin hai vị không nên phát tang, tránh choviệc gây nên hỗn loạn! Bây giờ chuyện quan trọng đó là giết nữ nhân mưuhại Hoàng Thượng này.”

“Nương nương nói đúng! Chuyện này Quốc công gia không có ý kiến chứ?”

Trần quốc công không nói gì, xem như cam chịu.

“Thất vương phi, ngươi vất vả chăm sóc cho Hoàng Thượng, bản cung ban thưởng cho ngươi một ly rượu, uống xong thì có thể đi.” Chu Tuyết Tranh đưa một ly rượu đến trước mặt Gia Cát Linh Ẩn. Tiện nhân, đi chết đi!

Gia Cát Linh Ẩn cười lạnh, nhận lấy ly rượu, thờ ơ liếc Chu Tuyết Tranh một cái.

“Hoàng Thượng, người nói xem thần nữ có nên uống hay không?” Nàng thản nhiên hỏi.

Cả người Chu Tuyết Tranh ngẩn ra, theo bản anwng nhìn người trêngiường, thấy Hoàng Thượng vẫn nhắm nghiền hai mắt tâm mới thả lỏng.

“Thất vương phi mưu hại Hoàng Thượng, Quốc công gia và Thừa tướng gia đều chính mắt nhìn thấy giờ còn muốn ngụy biện sao? bây giờ bản cunglấy thân phận là Thần phi ra lệnh cho ngươi uống hết ly rượu này.” ChuTuyết Tranh không nghĩ là sẽ tha, trong giọng nói có chút lo lắng, nàngnghĩ thầm nên nhanh chóng tiễn nữ nhân này đến âm tào địa phủ mới tốt.

“Thần phi nương nương, ta nghĩ chuyện này nên hỏi ý kiến của Hoàng Thượng dường như sẽ tốt hơn đấy.”

“Thừa tướng giá, ra tay đi!” Chu Tuyết Tranh hướng về phía Lâm thừatướng ra hiệu. Bắt ông ta cưỡng ép Gia Cát Linh Ẩn uống rượu độc.

Lâm thừa tướng hiểu ý, nắm lấy cằm Gia Cát Linh Ẩn, muốn đem ly rượu độc đổ vào miệng nàng.

“Dừng tay!” Bỗng nhiên, một tiếng quát lớn trong phòng vang lên, “Có trẫm ở đây ai dám giết Tam nha đầu!”

Mọi người nhìn lại, chỉ thấy Sở Kim Triêu vừa rồi không còn hơi thởgiờ đang ngồi ở trên giường, mắt trợn lên. Vẻ mặt mấy người Chu TuyếtTranh nhất thwoif thay đổi, nàng hét to lên một tiếng, thiếu chút nữa té xỉu.

“Hoàng Thượng, người không sao? Thật tốt quá!” Vẻ mặt Chu Tuyết Tranh thay đổi rất nhanh, chỉ trong chốc lát đã cười như hoa rồi, “Thần thiếp rất vui mừng!”

“Đúng vậy, Hoàng Thượng, thần cũng rất vui.” Lâm thừa tướng che giấuđi vẻ mặt hoảng sợ. Thầm nghĩ, rõ ràng đã chết rồi sao lại sống lại,việc này thật kỳ quái!

“Vừa rồi trẫm nghe thấy các ngươi nói muốn lập lão Lục làm Tân Hoàngđế? Còn muốn giết Tam nha đầu?” Sở Kim Triêu nhìn Chu Tuyết Tranh, ánhmắt tìm tòi nghiên cứu, “Trẫm nói muốn lập lão lục khi nào?”

“Hoàng Thượng….” Chu Tuyết Tranh sợ tới mức quỳ trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, “Thần thiếp… là thần thiếp từng nghe thấy Hoàng Thượng nhắc qua, cũng không chắc chắn ý định hiện tại của người. Đúng… Là Thừatướng đại nhân nói, không phải thần thiếp nói.”

“Thần phi nương nương…” Lâm thừa tướng sửng sốt, sao lại đem tội danh đổ lên đầu ông hết rồi, lúc này ông cũng nóng nảy. “Là người nói nhưvậy nên vi thần mới nói. Hoàng Thượng, vi thần không hiểu rõ thánh ý, tự biết mình có tội, xin Hoàng Thượng trách phạt.”

“Ngươi viết sai thì tốt.” Sở Kim Triêu bước một bước nhỏ tới, lạnhlùng liếc nhìn Lâm thừa tướng một cái, “Truyền ý chỉ của trẫm, lột bỏchức vị Thừa tướng của Lâm Binh, xử trảm ngay lập tức!”

“A?” Thân thể Lâm Binh cứng đờ. Tuy trong nháy mắt vừa rồi có nghĩđến chuyện trở nên nghiêm trọng rồi, nhưng giờ phút này vẫn hoang manglo sợ, phịch một tiếng quỳ trên mặt đất, dập đầu bộp boopk cầu xin thathứ. “Hoàng Thượng tha mạng, Hoàng Thượng tha mạng! thần nguyện ý lậpcông chuộc tội, cầu xin Hoàng Thượng cho lần một cơ hội nữa. Thần cũnglà vì lo nghĩ cho nước Lăng Nguyệt, cầu xin Hoàng Thượng minh giám!”

“Hay cho một câu lo nghĩ cho nước Lăng Nguyệt! Người đâu, lôi xuống!”

Mấy thị vệ từ bên ngoài tiến vào, kéo Lâm Binh xuống. Lâm Binh vừagiãy dụa vừa tức giận nhìn Chu Tuyết Tranh, Chu Tuyết Tranh lại khôngnhìn ông.

“Hoàng Thượng, vi thần xin cáo lui trước.” Trần quốc công thấy HoàngThượng không có giận chó đánh mèo với mình nên âm thầm cảm thấy may mắnvì vừa rồi không nói ra những lời không nên nói, nơi thị phi không nên ở lại lâu.

“Ừ, Quốc công đại nhân lui trước đi.”

Trần quốc công thở dài nhẹ nhòm một hơi, rời đi như trốn. Nhặt vềđược cái mạng nên phải quay vè nhà tu dưỡng một tháng mới có thể quaytrở lại đây được.

“Hoàng Thượng, thân thể thần thiếp có chút không thoải mái, cũng xincáo lui trước.” Chu Tuyết Tranh nhìn Sở Kim Triêu, thật cẩn thận nói.Nàng muốn đi báo tin cho Sở Lăng Hiên nên án binh bất động đã.

“Chờ một chút, trẫm còn có chuyện muốn nói với ngươi!” Sở Kim Triêu trầm giọng nói.

“Vâng.” Thân thể Chu Tuyết Tranh cứng đờ, sợ hãi nhìn ông. Không phải là ông đã phát hiện ra cía gì đấy chứ?

Thời gian quay lại một ngày trước.

Sau khi Chu Tuyết Tranh rời đi, là lúc được Gia Cát Linh Ẩn chăm sóc. Trước đó một ngày, nàng đi vào, Sở Kim Triêu lo lắng nhìn ra phíangoài, ý bảo Gia Cát Linh Ẩn đóng cửa lại. Sau đó, ông lấy ra một viênthuốc từ dưới gối ra đưa cho Gia Cát Linh Ẩn.

“Hoàng Thượng, đây là…” Gia Cát Linh Ẩn vừa mừng vừa sợ, “Người không uống thuốc?”

“Hừ!” Sở Kim Triêu cười lạnh một tiếng, “Nàng ta nghĩ trẫm ngu xuẩnnhư vậy? Chu Tuyết Tranh, thật đúng là khiến trẫm quá thất vọng. Trẫmbiết, nhất định là vì chuyện của Chu gia, ngày đó tha cho nàng ta mộtmạng, không biết cảm ơn lại còn muốn lấy a mạng của trẫm!”

“Hoagf Thượng định làm gì bây giờ?”

“Chúng ta cũng nhau diễn một vở kịch, trâm thật muốn nhìn xem nàng ta rót cuộc muốn làm gì? Trẫm mù mắt cho nên mới để một nữ nhân tâm địarắn rết như vậy ở bên cạnh mình!”

Vì thế mới có một màn vừa rồi, viên thuốc, máu tươi đều là những thứđã được chuẩn bị tốt trước đó rồi. Không nghĩ tới Chu Tuyết Tranh thựcsự bị lừa.

Giờ phút này, Chu Tuyết Tranh kinh ngạc nhìn Sở Kim Triêu cùng GiaCát Linh Ẩn, hoảng sợ đến mức một câu cũng không nói được. Hai chân củanàng không tự giác mà lùi về phía sau.

“Nói cho trẫm biết, đây là cái gì?” Sở Kim Triêu đưa viên thuốc đangnằm trong bàn tay ra, ánh mắt lạnh thấu xương nhìn Chu Tuyết Tranh, “Thứ mỗi ngày ngươi cho trẫm uống là cái gì?”

“Hoàng Thượng, là tiên đan.” Chu Tuyết Tranh cố gắng nặn ra một nụcười thật tươi, nghi hoặc hỏi, “Hoàng Thượng uống vào chẳng phải thânthể tốt lên rất nhiều hay sao?”

“Trẫm thấy, đây là độc dược thì có!” Sở Kim Triêu bỗng nhiên đề caoâm thanh, “Chu Tuyết Tranh, lá gan của ngươi cũng thật lớn, dám mưu hạitrẫm! Ngươi cho là trẫm không nỡ giết ngươi sao?”

“Hoàng Thượng! Oan cho thần thiếp quá!” Chu Tuyết Tranh ngụy biện,bỗng nhiên ánh mắt nàng sáng lên, “Thần thiếp… Thần thiếp nhất định làbị tên đạo sĩ kia lừa. Hắn nói đan dược này có thể trường sinh bất lão,thần thiếp tin là thật nên mới cho Hoàng Thượng uống. Hoàng Thượng yêntâm, thần thiếp nhất định sẽ điều tra rõ chân tướng, chém đầu tên đạo sĩ kia!”

“Hừ, hay thật!” Sở Kim Triêu cũng không tin, “Ngươi rất thông minh,đem mọi tội danh đổ lên đầu tên đạo sĩ kia! Ngươi làm chuyện này, hẳn là có đồng mưu? Nói, là ai? lão Lục? lão Thất? Hay là lão Cửu?”

“Hoàng Thượng….” Nước mắt Chu Tuyết Tranh chảy xuống, giống như là có muôn vàn ủy khuất, “Người thật sự là nghĩ oan cho thần thiếp rồi, thầnthiếp làm mọi chuyện cũng đều là vì lo lắng cho thân thể của người. NếuHoàng Thượng cho rằng thần thiếp có tội, vậy thần thiếp nguyện ý nhậntrừng phạt!”

Gia Cát linh Ẩn rót cho Sở Kim Triêu một tách trà, đưa đến trong tayông, “Hoàng Thượng, thần nữ tin tưởng Thần phi nương nương vô tội. Bâygiờ người suy nhất nương nương có thể dựa vào là người, như vậy thì saocó thể hại người chứ? Viên thuốc này thần nữ cũng đã từng hỏi qua địaphu, dùng với liều lượng ít quả thật là rất có lợi cho thân thể, nhưngmà không nên dùng quá liều lượng. Thần phi nương nương nhất định là bịtên đạo sĩ kia lừa gạt, người không nên trách nương nương.”

Chu Tuyết Tranh kinh ngạc, nàng ta lại giúp nàng cầu xin? Có lẽ bêntrong có âm mưu gì đó? Nàng xuất thần nhìn Gia Cát Linh Ẩn chớp mắt mộtcái, Gia Cát Linh Ẩn, đừng tưởng rằng ngươi giúp bản cung cầu xin thì ta sẽ không giết ngươi.

Gia Cát Linh Ẩn cũng đang nhìn nàng, trong mắ mang theo một nụ cười quỷ dị khiến Chu Tuyết Tranh không rét mà run.

Sở Kim Triêu gật gật đầu, “Nếu Tam nha đầu đã cầu xin giúp ngươi thìtrẫm sẽ cho ngươi một cơ hội, điều tra mọi chuyện cho rõ! Tự lo cho thân mình đi, bất cứ lúc nào trẫm cũng có thể chém đầu ngươi! Tìm tên đạo sĩ kia chặt thành tám khúc cho trẫm!”

Thân thể Chu Tuyết Tranh run một chút, “Vâng, thần thiếp đã biết.”Chặt thành tám khúc, phương thức tàn nhẫn như vậy là để giết gà dọa khỉ.

Nàng chậm rãi đi ra ngoài, chân vẫn còn nhùn ra. Mới vừa đi ra khỏicửa tẩm cung nàng liền phịch một tiếng ngồi ngã ngồi trên mặt đất, trêntrán chảy xuống những giọt mồ hôi lạnh, quần áo cũng đã ẩm ướt. Quá nguy hiểm.

Nghỉ ngơi một lát, nàng đứng lên, vội vàng đi ra phía cửa cung. Sở Lăng Hiên đang ở chỗ này chờ tin tức của nàng.

Nhìn thấy nàng đi tới, Sở Lăng Hiên khẩn cấp tiến lênâtrước hỏi, “Sao vậy? Vẫn không thấy phát tín hiệu cho ta, đã xảy ra chuyện?”

“Ừ.” Chu Tuyết Tranh gật gật đầu, tâm tình vẫn còn chưa khôi phục,môi càng không ngừng run rẩy, “Hoàng Thượng… Hoàng Thượng căn bản khônguống thuốc. ông ấy cùng với Gia Cát Linh ẩn diễn một vở kịch.”

“Ngươi đang nói, bây giờ ông ấy vẫn đang yên lành, không chết?”

“Ừ.”

“Mẹ nó!” Sở Lăng Hiên đánh một quyền lên tường thành, làm cho tườngthành bị lõm vào, tròng mắt đỏ lên, “Tại sao lại có thể như vậy? Khôngphải mọi chuyện đều rất thuận lợi sao?”

“Nếu không phải Gia Cát Linh Ẩn xuất hiện thì quả thực rất thuậnlợi.” Chuyện cho tới nước này, nàng tính toán đổ mọi chuyện lên ngườiGia Cát Linh Ẩn, làm cho Sở Lăng Hiên chủ động nghĩ biện pháp giết nàng!

“Khốn nạn!” Một bàn tay Sở Lăng Hiên chống lên tường thành, nặng nềthở, “Phụ hoàng phát hiện ra nhưng lại không xử phạt ngươi? Có phảingươi…”

“Yên tâm, ta không hề khai ra ngươi dù chỉ một chữ. Hoàng Thượng muốn giết ta, nhưng mà nữ nhân kia lại giúp ta cầu xin, ta cũng không biếtvì sao nữa.”

“Ngươi nói Gia Cát Linh Ẩn? Vậy tốt nhất ngươi nên cẩn thận một chút! Xem ra không thể giữ nàng lại! Bản vương sẽ nghĩ cách.”

“Ta nghĩ là ngươi vẫn nên nghĩ cách nên giải thích với Hoàng Thượngthế nào về chuyện đóng binh ở trong này thì hơn, hẳn là ông ấy đã nghingờ rồi, ta về cung trước.”

Chu Tuyết Tranh cơ hồ là chạy về tẩm cung, rất sợ từ nơi này chui ramột người, muốn bắt nàng lại. Hôm nay, nàng mới chính thức ý thức đượcGia Cát Linh Ẩn rất đáng sợ.

Vốn Hoàng Thượng có thể xử tử nàng, nhưng vì sao lại tha? Chu TuyếtTranh không thể giải thích nổi, bỗng nhiên, nàng nghĩ đến một chuyệnđáng sợ hơn. Nhất định là như vậy, Gia Cát Linh Ẩn muốn từ từ chơi đùanàng cho đến chết!

Gia Cát Linh ẩn, ta đúng là xem thường ngươi rồi, yêu nghiệt nhưngươi còn sống để làm gì! Bản cung không cam lòng, không cam lòng! Đoạtđược nam nhân thì cũng thôi đi, ngay cả trí tuệ chẳng lẽ còn để ngươihơn ta sao? Ngươi chờ đi, ta nhát định sẽ thắng một trận, cho ngươi thua thất bại thảm hại! Ta muốn giết ngươi!

Chu Tuyết Tranh muốn rót cho mình một tách trà, tay lại không nghelời mà run rẩy, làm cách nào cũng không thể ngừng run lại được. Nàng tức giận, nóng nảy hất cả ấm trà xuống mặt đất, ngửa mặt lên trời hét to,“A! Chết đi, chết hết cho bản cung!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352
Tiến »