“Á?!”
Trong đám đông, Thiên Hành Giả nhìn hồ Lăng Ba đang nhanh chóng đóng băng ở phía xa, nhất thời cả người bàng hoàng. Hắn từng nghĩ Băng Thần Loran sẽ ra tay, nhưng không ngờ vị thần này lại ra tay theo cách này, trực tiếp đóng băng cả thành Lăng Ba, khiến trận chiến tiếp theo hoàn toàn trở thành đường bằng phẳng!
Trong chớp mắt, đám đông người chơi Bắc Mỹ bùng nổ những tiếng reo hò vang dội.
“Ha ha ha ha, đã quá, tất cả đều hóa thành sông băng rồi!”
“Chậc chậc, người chơi khu vực Trung Quốc cứ tưởng giữ được đầu cầu là xong chuyện, nào ngờ chúng ta có thần linh tọa trấn!”
“Băng Thần Đế Quân, vô địch!”
“Ha ha, chẳng phải khu vực Trung Quốc các người có Hỏa Thần Đế Quân sao? Ông ta đâu rồi, sao không dám ra đối đầu với Băng Thần Đế Quân của chúng ta? Chết rồi à?”
Mọi người không ngừng buông lời mỉa mai.
---❊ ❖ ❊---
Cùng lúc đó, tại một dãy núi hẻo lánh phía Bắc.
“Ừm?”
Trên đỉnh núi, một bóng hình chợt dừng bước. Nàng vận váy đen, gương mặt tinh xảo tuyệt luân, đẹp đến mức không gì sánh bằng, bên hông đeo kiếm. Lúc này, bên tai nàng dường như vang lên vài tiếng ồn ào.
“Hừ…”
Nàng nhìn về phía hồ Lăng Ba, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, cười lạnh: “Loran à Loran, ngươi là cái thá gì mà dám tưởng một kẻ ngụy thần cũng được coi là thần linh? Lần này lại dám bước chân vào đại lục Vân Trạch, là ta đã cho ngươi mặt mũi quá rồi sao?”
Nói đoạn, ngọn lửa bùng lên quanh người nàng, nàng khẽ đặt lòng bàn tay lên chuôi kiếm, khóe miệng nhếch lên: “Đã vậy, thì dùng một kiếm cách hai ngàn dặm này tiễn ngươi về tây thiên đi, Băng Thần quốc độ đó cũng nên đổi chủ rồi!”
“Xèo…”
Khoảnh khắc nàng chậm rãi rút kiếm, trời đất rung chuyển, khí tượng vạn thiên!
Thế nhưng, ngay khi nàng sắp rút kiếm ra khỏi vỏ, trong lòng bỗng nảy sinh cảm ứng.
Một sợi tinh quang rời khỏi Tháp Thiên Không, thẳng hướng về phía hồ Lăng Ba.
Thạch Lan đã ra tay.
“Haiz…”
Thiếu nữ váy đen tra kiếm vào vỏ, tiếng “keng” vang lên giòn giã. Nàng lắc đầu cười nhẹ: “Đã có Thạch Lan ra tay rồi, vậy ta không cần phải nhúng tay vào nữa. Thôi được, cứ tiếp tục giấu kín thiên cơ này, tiếp tục giả chết vậy.”
Nói rồi, nàng ngước nhìn trời cao, đôi mày thanh tú khẽ nhíu, tự lẩm bẩm: “Cảm giác có thanh kiếm treo trên đầu đúng là không dễ chịu chút nào. Thanh kiếm này, sớm rơi xuống cũng tốt, ít nhất là cho một cái kết thống khoái!”
---❊ ❖ ❊---
Hồ Lăng Ba.
“Xèo xèo xèo…”
Tiếng nước hồ đóng băng cấp tốc không dứt bên tai. Thần lực của Băng Thần Loran bao phủ toàn bộ hồ Lăng Ba, khiến những chiến thuyền của quân đoàn Bắc Vực cách bờ vài dặm cũng bị đóng băng tại chỗ, vô số chiến tướng, giáp sĩ đứng ngẩn người.
“Chuyện gì thế này, sao nước hồ lại đóng băng ngay lập tức?”
“Không biết nữa, chẳng lẽ là thần linh từ đại lục Băng Giá phái tới?”
“Gay rồi, nghe nói Hỏa Thần Đế Quân của chúng ta đã tử trận từ nhiều năm trước, thế này… thế này phải làm sao đây? Kẻ địch từ đại lục Băng Giá đã mang thần linh tới, mà chúng ta lại chẳng có lấy một vị thần nào…”
“Suỵt, đừng nói bậy bạ xúc phạm thần linh. Nghe nói cách đây không lâu, Vực Thẳm Than Thở đã xảy ra sự mở rộng, một đường Vực Thẳm Than Thở mới xuất hiện ở cảnh nội Vân Châu. Nếu không có gì bất ngờ, Hỏa Thần Đế Quân của chúng ta vẫn còn đó, nếu không thì trên đời này ai có thể chém ra đường Vực Thẳm Than Thở thứ hai chứ?”
“Đúng vậy, Đế Quân đừng trách, Đế Quân đừng trách…”
Khi mọi người đang thấp thỏm bất an, phía Bắc Mỹ đã bắt đầu hành động.
“Bạch!”
Thiên Hành Giả thúc ngựa chạy trên lớp băng, chiến mã dậm chân loạn xạ, hắn cười lớn: “Lớp băng rất dày, đủ sức chịu tải trọng của người chơi hệ giáp nặng. Tất cả mọi người vòng qua đầu cầu, trực tiếp tấn công thành Phục Ba, dàn trận, tiêu diệt hết chiến thuyền của chúng trên mặt hồ cho ta! Nhanh lên, cơ hội phản công của chúng ta cuối cùng đã tới!”
Trong chớp mắt, vô số người chơi Mỹ lao lên mặt băng. Mặc dù trước đó đã bị quốc phục tiêu hao hơn 50 vạn quân, nhưng họ vẫn còn hơn 450 vạn người. Đội hình dàn ra, ồ ạt tiến về phía thành Phục Ba.
---❊ ❖ ❊---
“Mẹ kiếp…”
Mọi người bên phía quốc phục đều ngây người, biến cố này xảy ra quá nhanh. Trong chớp mắt, ưu thế biến thành thế yếu, hồ Lăng Ba vốn là lá chắn của thành Phục Ba, giờ đây lại trở thành “đường tắt” để kẻ địch tấn công thành.
“Đừng ngẩn người ra đó nữa!”
Đinh Tễ Lâm đưa tay chỉ đạo: “Dàn quân sang hai bên, ngăn cản bước tiến của chúng!”
“Lên!”
Tiên Lâm, Phong Khởi, Nhân Tại Giang Hồ và các bang hội khác đồng loạt dàn trận, tiếp tục giao tranh với người chơi Mỹ trên mặt băng.
Đinh Tễ Lâm ghì cương, dẫn theo hàng vạn thiết kỵ của Tiên Lâm xông pha, như một chiếc chổi lớn quét qua quét lại trên mặt băng, liên tục dọn sạch người chơi Mỹ đang tràn tới.
Nhưng dù sao cũng chỉ có vài vạn quân, trong khi số lượng đối phương chiếm ưu thế tuyệt đối.
Lúc này, số người chơi từ quốc phục “gọi tới” không nhiều, cộng cả Tiên Lâm, Phong Khởi cũng chưa tới 200 vạn, trong khi đối phương là 300 vạn tinh nhuệ của Mỹ!
Theo tỷ lệ tổn thất và binh lực trước đó, quốc phục muốn chặn đứng 300 vạn tinh nhuệ Mỹ thì ít nhất phải xuất động 600 vạn tinh nhuệ mới có khả năng!
Trong chớp mắt, trận chiến trên mặt băng trở nên vô cùng khốc liệt.
Trần Gia, Nhục Nhục, Ương Ương, Đường Tiểu Hồn và những người khác rải xuống những cơn mưa lửa trên lớp băng, nhưng vẫn không thể ngăn cản bước chân của kẻ địch. Một lượng lớn người chơi Mỹ mặc bộ Lôi Thần S3, cấp độ 200+ lao thẳng vào, giáp trụ tỏa ra ánh lôi quang, liên tục xé nát phòng tuyến vừa mới dựng lên của quốc phục.
Không chặn được, thật sự không chặn được!
Huống hồ, Băng Thần Loran còn cầm một cây trường mâu, đứng lơ lửng trên không trung, đôi mắt bạc nhìn xuống mặt đất, tạo cảm giác như “thần linh đang đốc chiến”. Trận chiến này, dường như quốc phục không còn là sân nhà nữa.
“Giết qua đó, tiêu diệt những chiến thuyền kia!”
Thiên Hành Giả thúc ngựa lao đi, giơ cao thanh kiếm chỉ vào hơn mười chiếc chiến thuyền phía trước. Trong hai tiếng vừa qua, chính những chiến thuyền này đã khiến phe hắn khốn đốn, giờ là lúc đòi lại món nợ đó.
Trong chớp mắt, người chơi Mỹ như bầy sói quét qua. Ngay khi đám đông tràn ngập chiến thuyền, đủ loại kỹ năng tỏa sáng. Trước tiên là giết sạch NPC của Trung Quốc trên thuyền, sau đó thi triển pháp thuật phóng hỏa, thiêu rụi chiến thuyền.
Tức thì, từng chiếc chiến thuyền của quân đoàn Bắc Vực quốc phục bốc cháy dữ dội trên mặt băng, khiến người chơi quốc phục nhìn mà lòng đau như cắt.
---❊ ❖ ❊---
Nửa giờ sau.
“Rút lui!”
Đinh Tễ Lâm ra lệnh: “Trở về thành Phục Ba, xây dựng trận địa dọc bờ biển xung quanh thành, cố thủ!”
“Rõ!”
180 vạn người quốc phục lần lượt rút về thành Phục Ba, trong khi hơn 500 vạn người Mỹ dàn trải ra hoàn toàn, như một tấm lưới khổng lồ bao vây lấy thành Phục Ba ở trung tâm.
“Chuẩn bị trọng pháo!”
Tô Lương lao lên đầu thành, gầm lên với hướng quân Mỹ: “Pháo kích chúng, thề chết bảo vệ thành Phục Ba, nhanh!”
Lúc này, thành Phục Ba đã được xây dựng lại hoàn tất, xung quanh dựng lên những bức tường thành cao vút, trên tường thành đặt những khẩu trọng pháo, cùng ít nhất 50 vạn quân NPC cố thủ, thực lực của thành trì rất đáng gờm.
Trước kia, khi Đinh Tễ Lâm quyết định cho Đại Sở Vương Triều mượn thành Phục Ba, Đại Sở Vương Triều đã tốn không ít chi phí để xây dựng lại trọng trấn Bắc Vực này. Thật ra, nếu không phải Băng Thần Đế Quân đích thân tới, thì đừng nói là 500 vạn người chơi Mỹ, dù là 1000 vạn cũng chưa chắc đã cướp được thành Phục Ba từ tay Đinh Tễ Lâm.
Đáng tiếc, Băng Thần Đế Quân đã tới thật!
Dưới thành Phục Ba.
Đinh Tễ Lâm dẫn quân cố thủ, 3 vạn người chơi hệ kỵ chiến của Tiên Lâm tạo thành một phòng tuyến dài ít nhất hai cây số dưới chân thành. Người chơi hệ tầm xa và hỗ trợ đều ở trên tường thành phía sau. Vị trí cố thủ chính là mặt nam của thành Phục Ba, cũng là hướng tấn công chính của bang hội Tình Yêu và Hoa Hồng của Thiên Hành Giả.
Đối thủ cũ cả rồi.
“Tấn công!”
Thiên Hành Giả giơ cao kiếm, vô số thiết kỵ Mỹ lao tới trên mặt băng, trong chớp mắt đã xông vào tầm pháo của thành trì quốc phục. Khi một nhóm người chơi máu thấp lao tới chân tường thành, đón chờ họ là những cơn mưa lửa, mũi tên làm choáng, bùa chú u minh dày đặc của Tiên Lâm. Dưới chân thành, kiếm thép và đao thép của hệ cận chiến lóe lên hàn quang, chào đón những người bạn từ Mỹ.
Hai bên rơi vào trận chiến giằng co.
Ba tiếng sau, quân Mỹ tấn công mãi không được, ngược lại, dưới chân thành đã nằm lại hàng triệu xác chết.
Thiên Hành Giả bắt đầu sốt ruột.
Hắn lại thúc ngựa tới trước mặt Băng Thần Đế Quân, hành lễ kỵ sĩ rồi cung kính nói: “Đế Quân, thành Phục Ba kiên cố, lại có hỏa lực chi viện hùng hậu, người của chúng tôi tấn công mãi không vào, xin Đế Quân ra tay!”
“Hừ!”
Băng Thần Loran nhếch mép cười: “Một lũ vô dụng, chẳng lẽ bổn Đế Quân không ra tay thì các ngươi không biết đánh trận nữa sao?”
Tức thì, mặt Thiên Hành Giả đỏ bừng như gan heo.
Mẹ kiếp, bị NPC mắng như vậy, nhưng vì đây là Băng Thần Loran nên hắn đành chịu.
“Hừ, cứ chờ đó.”
Băng Thần thản nhiên nói: “Đến lúc cần ra tay, tự nhiên ta sẽ ra tay.”
“Rõ!”
Thiên Hành Giả rời đi, tiếp tục dẫn quân Mỹ công thành.
---❊ ❖ ❊---
“Xèo xèo——”
Dưới đáy hồ, tiếng nước đóng băng vẫn không ngừng vang lên.
Băng Thần Đế Quân cúi đầu nhìn xuống, đôi mắt bạc dần chuyển thành màu vàng, bắt đầu vận dụng thần lực Băng Thần để thấu thị những bí ẩn dưới đáy hồ. Khoảnh khắc tiếp theo, hắn nhìn thấy một bóng hình yểu điệu, thướt tha.
“Ồ?”
Băng Thần Đế Quân khẽ cười: “Hèn chi đám kiến hôi này có vẻ tự tin, hóa ra còn một kẻ sót lại của mạch Thủy Thần Lâm Trần ẩn náu ở đây. Nhưng mà… đã ngươi không muốn ra tay thì cũng không sao, cứ để thành Phục Ba này biến thành một tòa thành băng, để cái ngai vàng cao cao tại thượng kia biến thành một ngai vàng băng giá, thế nào?”
Nói đoạn, Băng Thần Đế Quân vung mạnh trường mâu, cười lớn: “Băng tuyết vô tận ơi, hãy phá hủy hoàn toàn mảnh đất này đi…”
---❊ ❖ ❊---
“Ngươi đừng hòng!”
Bỗng nhiên, từng luồng thủy vận từ trong kẽ nứt băng giá chui ra. Bóng hình của Ti Ti Vũ lướt tới, thanh kiếm mảnh trong tay khơi lên vô số thủy vận, oanh kích về phía Băng Thần Đế Quân trên không trung.
“Hừ!”
Băng Thần vung chiến mâu bạc, hơi lạnh vô tận lan tỏa. Trong chớp mắt, thủy vận mà Ti Ti Vũ tế ra đều hóa thành băng tuyết rơi xuống.
“Xoẹt!”
Ti Ti Vũ vung mạnh trường kiếm, một đạo kim quang chém thẳng xuống!
“Ồ, đạt tới Chuẩn Thần rồi sao?”
Băng Thần Đế Quân hơi kinh ngạc, giơ ngang chiến mâu, tức thì tạo ra một tấm khiên băng tinh xảo trên không trung phía trước. Một kiếm của Ti Ti Vũ chém mạnh vào nhưng không thể cắt xuyên qua!
“Cút đi!”
Băng Thần Đế Quân tung một quyền, xuyên qua lớp băng giá đánh vào bụng Ti Ti Vũ.
“Phụt…”
Ti Ti Vũ phun ra một ngụm máu, thân hình hóa thành một luồng sáng thủy vận rơi xuống đống đổ nát.
Băng Thần Đế Quân nhìn xuống, thản nhiên nói: “Ngươi tuy có đầy thủy vận, nhưng dù sao cũng chỉ là cảnh giới Chuẩn Thần, dựa vào sức mạnh của ngươi mà muốn chống lại ta sao?”
---❊ ❖ ❊---
“Ti Ti Vũ!”
Đinh Tễ Lâm thi triển Thủy Hành Thuật lao tới, đỡ Ti Ti Vũ dậy từ trong đống băng tuyết vỡ vụn, nhíu mày nói: “Không được thì rút lui đi, thành Phục Ba mất rồi có thể chiếm lại, nếu cô chết thì mọi chuyện coi như xong.”
“Không sao.”
Ti Ti Vũ cười thảm, nàng dịu dàng nói: “Chủ nhân, thật ra còn một chiêu có thể thử. Chủ nhân có thể cho ta mượn Thủy Thần Chi Tâm của ngài không? Dùng thuật của ta, kết hợp với Thủy Thần Chi Tâm của chủ nhân, chưa chắc đã không thể lay chuyển được vị Băng Thần Đế Quân yếu ớt như giấy này!”
“Mượn thế nào, cô nói đi!”
“Chỉ cần như vậy…”
Ti Ti Vũ xoay người, ôm lấy Đinh Tễ Lâm từ phía sau, tức thì đôi gò bồng đảo đầy đặn ép chặt vào lưng Đinh Tễ Lâm. Nàng dịu dàng nói: “Chủ nhân, hãy vận chuyển Thủy Thần Chi Tâm, tùy ý kêu gọi nước trong thế gian, hãy tin vào chính mình!”
“Á?”
Đinh Tễ Lâm nhíu mày, không kịp cảm nhận sự mềm mại từ Ti Ti Vũ, vung mạnh Tinh Vẫn Kiếm ra phía trước, một viên Thủy Thần Chi Tâm bắt đầu rung lên bần bật!
Khoảnh khắc tiếp theo, thủy vận trong toàn bộ hồ Lăng Ba dường như sống dậy, tiếng “bùm bùm bùm” vang lên không dứt. Vô số cột nước phá băng lao ra. Ở phía xa, từng con rồng lớn ngưng tụ từ thủy vận phóng lên không trung, liên tục nghiền nát sông băng. Trong chớp mắt, vô số người chơi Mỹ trên mặt băng đều rơi xuống nước!