Gả Ma

Lượt đọc: 2865 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148
Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

Cố hương (ngũ)

Chó Con gõ vào cái đầu trống rỗng, một tấm da bọc xương khô, người đốn củi thấy sơn đồng* chơi túc cầu…… A Phù bỗng nhiên nhớ tới nhiều năm trước người thanh niên cao ngạo lưng đeo thanh kiếm dài ba thước, nghiêng đầu nhìn nàng nói: “Yêu ma giảo quyệt, thường sẽ đặt trái tim bên ngoài cơ thể để có được tấm thân bất tử.

Muốn diệt yêu, phải tru tâm.”

*Sơn đồng: hài đồng trên núi.

“Trái tim!” A Phù túm cái đuôi mèo đen, quay đầu chạy về phía hậu viện.

“Vô ích thôi, lão phu đương nhiên biết trái tim không ở trên người gã, nhưng quỷ mới biết gã giấu trái tim ở chỗ nào!” Mèo đen ở phía sau nàng rống to, “Ngươi là phàm nhân yếu đuối, nơi này nguy hiểm, đừng chạy lung tung!”

“Ta biết trái tim ở đâu!” A Phù nói, “Ngươi có biết chuyện người đốn củi gặp sơn đồng chơi túc cầu, ở trên cầu vẫy tay với người, người ta đi qua lại không thấy nó nữa.

Hôm nay ta gặp được nó, Trương Lạc Hoài nói huyết nhục nó thuần khiết, cắn người cũng không có độc.”

Mèo đen sửng sốt, “Ý ngươi là trái tim ở trên người của sơn đồng?”

“Không sai,” A Phù cắn răng chạy nhanh, “Trương Lạc Hoài dùng huyết nhục thuần khiết của hài đồng nuôi dưỡng trái tim, sơn đồng hù dọa người là muốn nói cho mọi người biết trái tim ở trên người nó, nhưng lần nào cũng bị Trương Lạc Hoài phát hiện.”

“Đứa nhỏ kia vì sao không nói thẳng ra! Coi chừng có bẫy!”

A Phù chạy đến bên ngoài phòng, một cái túc cầu lăn đến bên chân nàng, nàng dừng bước, ngẩng đầu, đứa bé kia đứng ở sảnh phòng khách, lẳng lặng nhìn nàng.

A Phù buông Chó Con ra, đi về phía hài tử.

Nàng ngồi xổm xuống trước mặt nam hài, nhẹ giọng hỏi: “Lúc trước ngươi cắn ta, là muốn làm cho ta nhúc nhích có đúng không?”

Nam hài gật gật đầu.

“Không nói lời nào, là bởi vì không thể nói, đúng không?”

Nam hài kéo cổ áo ra, cho A Phù thấy, một vết sẹo dữ tợn vắt ngang qua đó, giống một con rết uốn lượn.

Nó bị Trương Lạc Hoài cắt cổ họng, không thể nói chuyện được.

Không một ai biết từ khi nào nó đã bị bắt rời xa cha mẹ rời xa quê nhà, cũng không ai biết nó ở bên cạnh yêu quái có bao nhiêu sợ hãi và bi thương.

Nàng nghĩ rằng lúc nó chơi cầu ở trên núi nhất định vừa cô đơn vừa tuyệt vọng, nhiều người đi qua chỗ nó như vậy, nhưng không người nào có thể dẫn nó về nhà.

Nó không thể nói chuyện, thậm chí không thể rơi lệ, bởi vì nó đã chết, người chết không có nước mắt.

A Phù che miệng lại, nước mắt chảy xuống.

Mèo đen nhảy lên nóc nhà xem trận chiến bên kia, Trương Lạc Hoài thao túng thôn dân leo lên cây cắn xé Phù Lam, Phù Lam bị thôn dân lê dài trên mặt đất nuốt chửng lần nữa.

Không thể tổn thương thôn dân, Phù Lam một lần xông ra khỏi vòng vây, lại một lần bị kéo trở về.

Trên người y đã đầm đìa máu tươi, nhưng vẻ mặt y vẫn không có gì thay đổi, dường như không cảm giác được đau đớn.

Mèo đen vội la lên: “Đừng lề mề nữa, nhanh lên!”

Nam hài kéo tay A Phù, đặt lên ngực mình, tay nó rất lạnh, ngực lại rất nóng, giống như bao phủ một ngọn lửa, có thứ gì đó đang đập trong ngực nó, đập thình thịch thình thịch.

Nó gỡ một cây trâm thoa từ búi tóc A Phù xuống, đặt vào lòng bàn tay A Phù, đôi mắt đen nhánh lẳng lặng nhìn nàng, như một loại cổ vũ trong im lặng.

Ngực nó có kết giới, mèo đen nhảy xuống, vẽ một tấm phù lên cây trâm.

Lưu quang tinh tế dày đặc hiện lên, A Phù cầm cây trâm, nam hài nắm lấy tay nàng, cây trâm xuyên ngực, một tiếng giòn giã như băng nứt vang lên, kết giới như pha lê vỡ nát, mũi trâm sắc bén chọc vào trái tim.

Thân thể Trương Lạc Hoài cứng lại, hoảng sợ mà trừng mắt, thôn dân bất động, cả người Phù Lam đầy máu đứng dậy giữa đám đông, vươn ngón trỏ, vẽ ra một đường trong không trung.

Ánh sáng lạnh thấu xương hiện lên, một đường kia vô cùng đơn giản, nhưng lại là một lưỡi dao sắc bén.

Bổ xuống phía dưới, xuyên qua toàn bộ thân người Trương Lạc Hoài.

Trương Lạc Hoài kêu lên một tiếng, huyết nhục tuôn trào ra khỏi cơ thể, tách thành hai dòng chảy xuống đất.

Một cái lục lạc loang lổ từ không trung rơi xuống, dừng ở giữa thân mình nát bét của gã.

A Phù chảy nước mắt ôm chặt nam hài lạnh băng, thân thể hài nhi bé nhỏ từng tấc từng tấc hóa thành tro, tan biến trong không trung.

Ánh mặt trời chiếu xuống, tro tàn giống nhiều đốm huỳnh quang, tại mảnh sáng nhàn nhạt mà lấp lánh, nàng tựa như thấy khuôn mặt bình thản tươi cười của hài tử kia.

Kính nguyện thiên phong, hồn về quê cũ.

Nàng nhặt túc cầu lên cho Chó Con ôm, dắt Chó Con trở ra sân.

Phù Lam nhặt Nhiếp Hồn Linh lên lắc vài cái, thôn dân ngang dọc tứ tung trừng mắt tỉnh lại, từng người đứng dậy, hai mặt nhìn nhau.

“Sao ta lại ở đây, đây là chỗ nào?”

“Đây là làm sao vậy…… Ta không nhớ cái gì hết.”

“A Phù? A, đúng rồi, hôm nay là ngày lành thành thân của A Phù, chúng ta tới uống rượu mừng đúng không?”

Phù Lam đã một thân đầy máu, bị thôn dân cắn xé đến toàn thân không chỗ nào lành lặn.

Nhưng y vẫn điềm đạm, giống như người chảy máu không phải y.

A Phù nhìn mà chua xót, đứa nhỏ này chính là như vậy, liều mạng đánh nhau, máu thịt là tấm chắn duy nhất của y.

A Phù dùng ống tay áo lau mặt y, tay trái dắt Phù Lam, tay phải dắt Chó Con đi đến giữa sân đang thành mớ hỗn độn.

“Chư vị hương thân, các ngươi nghe đây, Phù Lam về sau chính là nhi tử ruột thịt của Mạnh Phù Nương ta, là ca ca ruột thịt của Chó Con.

Mạnh Phù Nương ta một nhà ba người một mèo, sẽ không có người thứ tư!” Nàng mỉm cười, ánh mắt lại khiến người ta rùng mình, “Sau này ai lại mai mối cho ta, hay để ta nghe thấy khua môi múa mép, làm hai đứa con trai của ta sợ, lão nương xé cái miệng thối của người đó!”

Một mảnh yên tĩnh, thôn dân hai mặt nhìn nhau.

Phù Lam có chút ngốc, ngẩng đầu lên nhìn A Phù, ánh mặt trời xán lạn làm mờ đi khuôn mặt nàng, đôi mày giãn ra, lộ ra một nụ cười dịu dàng.

“Con trai, đi, chúng ta về nhà!”

——————

Không biết A Phù lừa gạt như thế nào, nha môn quan sai xuống tra mấy lần thì không thấy xuống nữa.

Sau Phù Lam nghe thấy bảo mẫu trong viện tán gẫu nói rằng quan sai đào ra một khối thi thể bị lột da từ hậu viện Trương gia, chuyện này đã bị giấu nhẹm đi.

Chuyện yêu quái thế này đương nhiên đều xử trí như vậy, trừ phi tiên nhân tiên sơn tới, hoặc coi như chưa từng phát sinh, để tránh lời đồn nổi lên bốn phía, kinh động lòng người.

Cũng may do Nhiếp Hồn Linh, mọi người đều quên mất chuyện phát sinh trong phủ.

Có người thấy Phù Lam người đầy máu, A Phù liền khóc lóc kể lể là yêu nghiệt kia muốn bắt Phù Lam làm đồ ăn, các hương thân cũng chưa từng nghi ngờ.

Dù sao Phù Lam này thân mình trắng trẻo mập mạp, nhìn có vẻ ăn rất ngon.

Vết thương trên người Phù Lam chồng chất, nằm mấy ngày mới bình phục.

Ngày nọ sau khi Phù Lam khỏe lại, A Phù lại muốn mọi người cùng nhau vượt chậu than xua đi đen đủi, lại còn lấy vải đỏ bao một chén gạo trắng ở trên đỉnh đầu hai người một mèo đổi tới đổi lui, cuối cùng còn kéo Phù Lam với mèo đen cùng đi miếu Nữ Oa dâng hương.

Chó Con học theo A Phù, bắt chước vái lạy nương nương, trong miệng lẩm bẩm: “Nương nương, cha ta hư, người đừng cho hắn hạ phàm, dùng thiên lôi bổ não hắn đi.”

Mới vừa về đến nhà, ngoài trời tuyết rơi, bông tuyết bay đầy trời, giống rất nhiều lông chim nho nhỏ.

Mọi người ngồi thư giãn dưới mái hiên, Chó Con ở trong lòng Phù Lam quậy ầm ĩ, A Phù ôm mèo đen sưởi ấm tay.

Mèo đen cả giận nói: “Mèo có thể giết, nhưng không thể làm nhục!”

“Buổi tối thêm một khối thịt kho tàu.” A Phù nói.

“Chân lạnh không, Miêu gia làm ấm cho ngươi.”

A Phù cong eo cười bò ra.

Dung nhan nữ nhân này rất sắc sảo, lúc cười rộ lên mi mắt cong cong.

Mèo đen đột nhiên hỏi: “Vô Phương Sơn cách nơi này cũng không xa lắm, có muốn lão phu với tên ngốc đưa ngươi đi tìm hắn không? Nếu hắn dám không nhận ngươi, ta với tên ngốc tẩn hắn một trận.”

A Phù sửng sốt, cười cười: “Không cần.

Vô Phương Sơn lơ lửng giữa không trung, chúng ta muốn đi cũng không thể leo lên đó.

Huống hồ ngươi là yêu, đi chỗ đó không tiện cho ngươi lắm.”

“Vậy ngươi cứ chờ hắn như vậy?”

“Ai nói với ngươi ta chờ hắn?” A Phù bĩu môi.

“Ngươi thôi đi,” mèo đen làm ra vẻ nhìn thấu hồng trần, “Ta không phải Phù Lam, sao lại nhìn không thấu, nếu không đợi, cần gì phải thủ tiết đến bây giờ? Ngươi với tên đạo sĩ mũi trâu kia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Tuyết rơi lất phất, A Phù đong đưa chân, thở dài, “Còn có thể xảy ra chuyện gì? Cẩu kiếm tiên xuống núi, trảm một đống yêu trừ một đống ma, lời thêm một hoàng hoa đại khuê nữ.

Xuân phong nhất độ, hồng trần nhất mộng, ta chính là đại khuê nữ thô kệch đó.” Nàng ngẩng mặt lên, bông tuyết rơi ở trên mặt, vô cùng lạnh lẽo, “Nhưng cũng tại ta ngốc, Miêu gia.

Gia hỏa kia giống Phù Lam, đều không thích nói chuyện, cứ im lìm như quả dưa.

Người cũng đẹp, sống đến bây giờ, cũng chưa thấy qua lang quân nào tuấn tú như vậy.

Có câu nói thế nào ta? Lang quân diễm sắc, tuyệt thế vô song, chính xác là dành riêng cho hắn.

Lúc mới thành thân, ta nhéo mặt hắn nói, lang quân ơi lang quân, sao ngươi lại đẹp như vậy, làm cho tiểu nương tử ta ban ngày nhìn không đủ, buổi tối còn muốn nhìn, lúc ngủ hai mắt nhắm không nhìn được, đành phải vào trong mộng nhìn.

Ngươi đoán hắn nói như thế nào?”

A Phù cong môi cười, không đợi mèo đen trả lời, tự mình đáp: “Hắn nói, bình sinh chưa từng gặp may mắn, chỉ nhờ vẻ bề ngoài, lọt vào mắt xanh của nương tử.”

“Này không có tí xíu nào giống không biết nói chuyện,” mèo đen nói, “Tên ngốc sẽ không bao giờ nói ra mấy lời đó, đúng không, tên ngốc.”

Phù Lam ngẩn ngơ: “Ta có thể học.”

A Phù không lên tiếng nữa, đất trời lẳng lặng, chỉ có âm thanh bông tuyết rào rạt trên hành lang.

Phù Lam ngẩng đầu, nhìn thấy sườn mặt trắng nõn của A Phù.

Dưới ánh mặt trời, y nhìn không ra cảm xúc mờ mịt trong đôi mắt kia, rất nhiều năm sau y mới biết được, đó là tưởng niệm thắm thiết, còn có bi ai sâu sắc.

Chó Con bò vào trong lòng nàng, ôm chặt nàng, nói: “Mẫu thân đừng buồn, chúng ta có ca ca, có Miêu gia, không có cha cũng không sao mà.”

“Nói rất đúng!” A Phù hít một hơi thật sâu, ôm chặt Phù Lam và Chó Con, “Đâu ra nhiều thời gian nhớ hắn như vậy, lão nương còn phải kiếm tiền nuôi nhi tử chăm mèo nữa.”

Nàng bỗng nhiên nhảy vào sân nền tuyết, đôi chân trắng nõn, chạy như một kẻ điên.

Nữ nhân này chính là như vậy, bề ngoài dịu dàng, một khi điên lên không để ý cái gì cả, yêu ma quỷ quái còn phải xưng nàng là lão đại.

Nàng chạy đến mức bung xõa tóc tai, mái tóc dài đen nhánh bồng bềnh giữa trận bông tuyết, nàng vừa chạy vừa đưa tay lên miệng, hô to giữa không trung, khí thế như hồng, uy phong lẫm liệt.

“Cẩu nam nhân, cút hết cho ta! Lão nương tự mình sống!”

※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※

Tiên Hiệp, Huyền Huyễn, Đam Mỹ, Cổ Đại
Sưu tầm
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148
Tiến »