Đường Dẫn Đến Tội Lỗi

Lượt đọc: 1357 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương năm
1

Thượng tá Phó cục trưởng nhận được tin Lê Văn Lâm giao cho Nguyễn Tiến Đạt mang tài liệu đi gặp V5 liền điện gọi Mạnh Cường đến hội ý. Ông đưa tay vuốt mái tóc bạc, đi lại trong phòng.

Sau khi khóa xe đạp, Mạnh Cường bước lên cầu thang nhỏ và

hẹp dẫn lên buồng làm việc của Cục phó.

− Theo kế hoạch của chúng ta, tên Lê Văn Lâm đã giao cho Tiến Đạt đi gặp V5 - Thượng tá Phó cục trưởng nói như giảng giải - cả một thời gian dài chúng ta tìm kiếm V5 mà hình bóng vẫn biệt tăm. Cho đến bây giờ vẫn không biết hắn ở đâu, ở gần, ở xa hay ở ngay Hà Nội bò ra. V5 sẽ chuyển giao tài liệu vào Nam bằng cách nào? Nếu bắt V5

khi nhận tài liệu từ tay Tiến Đạt có được không?

− Đồng chí triệu tập tôi tới để bàn việc đó?

− Đúng - Thấy Mạnh Cường vẫn đứng bên bàn, Thượng tá mới biết mình mải nghĩ đến công việc, quên không mời xã giao theo thủ

tục thông lệ. Ông vội vàng nói - Ngồi uống nước rồi ta bàn - Ông vừa cầm ấm pha chè vừa nói:

− Tên Lâm giao cho Tiến Đạt chuyển tài liệu cho V5, rõ ràng thời gian qua chúng đã hoạt động mạnh, và bây giờ bước vào giai đoạn cuối cùng. Tôi mời đồng chí đến để bàn cách đối phó. Muốn đối phó tốt, một là phán đoán V5 gặp Tiến Đạt ở đâu để bố trí lực lượng mai phục; hai là nên bắt V5 khi nó xuất hiện hay tiếp tục thả nó để câu nhử; ba là tài liệu Tiến Đạt giao cho V5 là bản thiết kế đường ống dẫn xăng dầu hay tài liệu nào khác?

Nghe Thượng tá nói, Mạnh Cường mừng rỡ, cho là đã lần đến hang ổ cuối cùng của V5, anh nói:

− Theo tôi, vấn đế thứ ba có thể khẳng định được ngay.

− Theo ý đồng chí?

− Tôi căn cứ vào nội dung các bức điện từ khi bắt đầu vụ án đến giờ đều chỉ đạo đánh cắp bản thiết kế đường ống dẫn xăng dầu Bắc Nam, hai là các báo cáo của A7 và nhận định trước đây của chúng ta.

− Tôi cũng nhận định như đồng chí, song vấn đề đặt ra là chúng đánh cắp bản thiết kế đó ở đâu?

− Như thế là thời gian vừa qua chúng hoạt động ngay trước mặt, ngay sát nách chúng ta, thò tay vào túi chúng ta rút bản thiết kế mà chúng ta không biết, có đúng không?

− Đồng chí nói như thế là hơi vội đấy. Trong cuộc chiến đấu này, kẻ địch xảo quyệt, vụ án diễn ra phức tạp. Chúng ta được tin có nhóm

gián điệp V10 bò ra khỏi hang ổ nhận tài liệu. Chúng ta điều khiển V5

hay V5 điều khiển chúng ta? Rõ ràng là chúng ta điều khiển. Như vậy có thể nói, chúng thò tay vào túi chúng ta để đánh cắp bản thiết kế

được không? Nếu ta không cho nó thò tay vào, có nghĩa là không bắt được. Vấn đề đặt ra, cho nó thò tay vào để ta tóm cả lũ, và quan trọng hơn nữa, bảo vệ được bản thiết kế.

− Nhưng nếu như Tiến Đạt giao cho V5 bản thiết kế đó, công việc giám sát của ta chưa tính toán hết, có gì bất ngờ xảy ra, V5 nhận tài liệu rồi tẩu thoát thì sao?

− Đồng chí quá ngây thơ trong vấn đề này đấy. Phải thay thế tài liệu chứ - Hai mắt Thượng tá nheo lại, đó là thói quen khi quyết định một điểu gì. Ông thấp giọng - Thôi, vấn đề thứ ba chúng ta đã thống nhất. Đề nghị chuyển sang bàn vấn đề thứ nhất.

− Theo tôi, chúng sẽ giao tài liệu ở xa Trạm 45. Vì nếu giao ở gần Trạm 45, chúng không cần sử dụng Tiến Đạt. Rừng núi ở khu vực do Trạm 45 phụ trách, Lê Văn Lâm quen thuộc hơn Tiến Đạt nhiều.

− Tôi cũng nghĩ như thế. Nếu tình huống diễn ra đúng như dự

đoán, Tiến Đạt đi xa ra ngoài tỉnh Hà Sơn Bình, ta càng có điều kiện giám sát. Nhiệm vụ của chúng ta là bảo vệ tài liệu, bắt gọn tổ chức gián điệp. Quả thực, nếu V5 nhận tài liệu xong chuyển giao cho bọn khác, chúng ta cần cho nó tự do một thời gian cho đến khi tên nào đó đứng phía sau đến nhận tài liệu sẽ chộp cả mạng lưới.

Thiếu tá Mạnh Cường nghe Thượng tá phân tích, trong lòng thực sự xúc động và vui mừng vì ý kiến đó phù hợp với suy nghĩ của mình, báo hiệu kết quả công việc truy tìm V10 vất vả đã đến ngày kết quả.

Còn Thượng tá im lặng trong suy nghĩ gấp gáp, sâu xa xung quanh chuyên đi của Tiến Đạt. Những ý kiến bàn cãi, phỏng đoán xung quanh chuyến đi của Đạt cứ như hàng trăm câu hỏi kéo qua trước mặt ông.

Ổng rút khăn mùi xoa lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. Đôi mắt ông hờ hững nhìn qua ô cửa nhưng trong đầu đang suy nghĩ về

một vấn đề cốt yếu nhất: chúng lấy cắp bản thiết kế ở đâu? ở Tổng công ty Xăng dầu Bộ Vật tư? Cục Xăng dầu Bộ Quốc phòng? Ủy ban Khoa học kỹ thuật Nhà nước? Những nơi đó Bộ Qụốc phòng và Bộ Vật tư đã có phương án bảo vệ khá cẩn mật cơ mà? Vậy thì Vl0 đột nhập vào đâu đánh cắp bản thiết kế đó. Thượng tá Nguyễn Đăng cho rằng đó là chỗ duy nhất Ban chuyên án chưa làm được. Biết rằng chỗ yếu này không phải do ông gây nên tất cả, nhưng ông nghĩ trên cương vị

người chỉ đạo, ông phải là người gánh chịu đầu tiên.

Thượng tá ngả lưng xuống sa lông. Ánh sáng dịu từ ngoài chiếu qua ô cửa cũng không làm bớt đi sự căng thẳng trong đầu ông.

Ngay lúc ấy cô văn thư đẩy cửa bước vào.

− Có gì thế đồng chí Cúc?

− Báo cáo thủ trưởng, có công văn đến.

Cô văn thư mở cặp lấy ra một bì thư bỏ ngỏ.

Thượng tá cầm thư xem:

"Kính gửi ông Bộ trưởng Bộ Công an.

Tên tôi là Trần Thị Mai Lan, vợ anh Viễn ở Đoàn xe 15 Bộ Giao thông vận tải, xin trình bày với ông một việc như sau:

Cách đây bốn tháng, vào một tối thứ bảy, chồng tôi đang lái xe trên đường Hà Đông - Văn Điển có gặp một thanh niên bắn chết một phụ nữ. Do sợ hãi và lo cho chuyến hàng của minh, chồng tôi đã không cứu giúp cô gái kia, nên đã bị công an bắt giam bốn tháng nay.

Đã gần 100 lần tôi viết đơn hoặc gặp trực tiếp công an các cấp trình bày chồng tôi không giết người, không có tội. Nhưng lần nào cán bộ của ông củng đều trả lời: "Chồng chị phạm tội không cứu giúp người bị hại, chờ ngày đưa ra tòa xét xử". Thất vọng, khổ đau, tôi đành trở về nuôi bốn con nhỏ. Và trong bốn tháng qua, tôi đọc hầu hết chứ không dám nói là toàn bộ các văn bản pháp quy của Nhà nước liên quan đến tội trạng của chồng tôi như công an nói, thì chưa thấy có văn bản nào quy định không cứu giúp người bị hại là có tội. Vậy xin ông đèn trời soi xét, thương tôi một nách bốn con nhỏ, tha cho chồng tôi khỏi bị tù đày".

Kính thư

Trần Thị Mai Lan"

Nét mặt Thượng tá thay đổi dần theo từng dòng chữ trong thư.

Khi đọc xong chữ cuối cùng, ông thấp giọng nói như người có lỗi:

− Thật khổ cho cô Lan, một nách bốn con nhỏ mà chồng lại bị bắt.

Nhưng vụ án chưa điều tra được thủ phạm thì vẫn phải giam giữ cậu ta.

Bắt được một tên gián điệp là điều đáng mừng rồi, song điều đáng mừng hơn nữa là minh oan cho người vô tội, trả nợ cho người đã khuất

− Ông đưa lá thư cho Mạnh Cường, đợi anh đọc xong mới nói tiếp -

Đúng là pháp luật nước ta cho đến giờ chưa có điều khoản nào quy định tội không cứu người bị hại, nhưng trường hợp này chúng ta vẫn phải trả lời với chị Lan như thế.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của trần diễn